Danh mục
THEO DÕI TRÊN: Facebook Youtube Tiktok
Sau 10 năm chồng hy sinh và sau báo tử, chị Toán mới xin phép bố mẹ chồng ra ở riêng. Chị không tái giá mà chỉ tìm cho mình hạnh phúc được làm người mẹ đơn thân. Cảnh mẹ con côi cút nghèo khó ở khu đồi vắng, nương tựa vào nhau. Nhưng niềm vui thì ít, cuộc sống của người vợ liệt sĩ rơi vào vòng xoáy gian nan của cuộc đời.
+
aa
-

Ký ức về một thời con gái “kiêu sa”.

Một chiều tháng 7/2019, tôi về thăm gia đình anh Hoàng Quốc An, ở Xóm Chùa Hà, xã Tân Thanh, huyện Lạng Giang, tỉnh Bắc Giang.

Câu chuyện của chúng tôi- những người cựu chiến binh, sau chiến tranh trở về, gặp nhau tháng 7 này, không thể không nhắc tới những người thân và đồng đội đã hy sinh, các anh ra đi ngày ấy, mãi không về.

Chuyện về các anh không thể không nhắc nhớ, nhưng còn chuyện về các chị, một nửa cuộc đời của các anh bây giờ ra sao? Người hy sinh thì cũng đã hy sinh, người còn lại, cũng phải sống nốt cuộc đời còn lại.

Những người vợ liệt sĩ, mỗi người đều có gia cảnh riêng. Người thì ở vậy thờ chồng nuôi con, người rẽ bước sang ngang tìm hạnh phúc mới. Nhưng cũng không ít người chiến tranh đi qua, tuổi xuân cũng đi qua, hạnh phúc mới không tới đủ đầy, các chị không tái giá, người thì ở vậy xin con nuôi, người thì tìm cho mình một hạnh phúc đơn côi, có con ngoài giá thú.

Hơn 26 năm trước, tôi đã viết bài về bà Nguyễn Thị Nghiêm- vợ liệt sĩ Đặng Hồng Hiệu, ở xã Vĩnh Ninh, huyện Vĩnh Tường, tỉnh Vĩnh Phúc. Nỗi đau của chị Nghiêm là nỗi đau của những thiếu phụ sau chiến tranh, khi người chồng thương yêu mãi mãi không trở về (anh Hiệu hy sinh năm 1965). Năm 1975, địa phương báo tử liệt sĩ Đặng Hồng Hiệu, chị Nghiêm ngày nào là thiếu nữ trẻ trung kiêu sa ở làng, giờ vò võ một mình, không đi bước nữa. Rồi chị nhận bé Đặng Thị Nga làm con nuôi.

Éo le khi bà Nghiêm 55 tuổi, được hưởng chế độ trợ cấp vợ liệt sĩ, thì mới hay khi đi bộ đội anh Hiệu khai chưa có vợ (vì cưới tảo hôn). Tiếng là người đã có chồng nhưng đến giờ khi gần 80 tuổi, bà Nghiêm vẫn là người phụ nữ trinh nguyên chưa có một đêm hạnh phúc làm vợ.

Cũng vì chuyện tình éo le của vợ chồng liệt sĩ Hiệu, cách đây 26 năm, tôi đã viết bài báo về nỗi đau của người vợ liệt sĩ sau chiến tranh, giúp bà Nghiêm được hưởng chế độ tiền tuất hàng tháng của chồng.

Nghe tôi kể câu chuyện về bà Nguyễn Thị Nghiêm vợ liệt sĩ Đặng Hồng Hiệu, anh An nói, ở xóm nhà tôi có bà Toán là vợ liệt sĩ Phạm Văn Sơn, năm nay đã 79 tuổi mà vẫn không được hưởng tiền tuất hàng tháng theo chính sách.

Câu chuyện tình cờ, nhưng chính là cơ duyên để anh An đưa chúng tôi đến thăm gia đình bà Toán.

Ngôi nhà của mẹ con bà Toán vừa được đảo lại ngói chống dột
Ngôi nhà của mẹ con bà Toán vừa được đảo lại ngói chống dột

Qua khu đồi vắng bóng nhà mà chỉ nhiều bóng cây vườn đồi, chúng tôi đến nhà bà Phạm Thị Tóan ở xóm Chùa Hà, xã Tân Thanh, huyện Lạng Giang.

Bà Toán niềm nở mời chúng tôi vào nhà uống nước. Ở giữa vùng đồi, đất vườn nhà bà khá rộng, nên ngôi nhà ngói 3 gian xây dựng đã lâu năm, trở nên bé nhỏ, cũ kỹ, lọt thỏm giữa khu đồi.

Bà Toán năm nay đã 79 tuổi. Bà bảo: Tính tuổi âm thì tôi đã 80 tuổi rồi.

Tuổi cao nhưng bà vẫn nhanh nhẹn, miệng nói, tay làm, mắt sáng, tai thông. Nhìn bà ở độ tuổi 80 còn đẹp lão, chắc thời con gái chị Toán cũng là thiếu nữ “kiêu sa”?

Bà Toán bảo: Tôi lấy chồng từ thủa 15 tuổi đấy.

-Chắc thời thiếu nữ bà cũng là cô gái đẹp của làng?

Bà Toán không trả lời. Anh An nói thay:

-Ngày ấy chị Toán xinh đẹp có tiếng ở làng, ở xã, chị còn là cô gái đảm đang trên quê hương Quan họ, nhiều chàng trai, nhiều gia đình, mong ước có được nàng dâu như thế.

Nghe anh An nói vậy, bà Toán cười rồi kể: Thế nên 15 tuổi tôi đã làm dâu. Ở nhà chồng được 6 năm, tình cảm vợ chồng đang nồng thắm, thì chồng tôi- anh Phạm Văn Sơn, lên đường nhập ngũ năm 1961. Hồi ấy anh đi nghĩa vụ, tưởng là sau 3 năm thì ra quân, không ngờ anh lại được quân đội giữ lại đào tạo rồi cử đi B năm 1964.

Năm anh Sơn đi B, tôi đã 24 tuổi, đang làm đội trưởng đội sản xuất. Chồng tôi về nhà nghỉ phép 7 ngày trước khi đi B. Những ngày ấy vợ chồng tôi quấn quýt bên nhau, anh buồn, tôi cũng buồn, nghĩ tới ngày cách xa, không biết bao giờ anh mới về. Anh an ủi tôi vì vợ chồng lấy nhau lâu mà vẫn chưa có con. Anh dặn dò tôi ở nhà thay anh chăm sóc bố mẹ già, giúp đỡ anh em trong gia đình. Nếu có tin vui thì báo tin cho anh. Nhớ anh thì gắng tham gia công tác ở địa phương để có niềm vui quên đi nỗi nhớ…

Lời dặn dò của anh, tôi chỉ làm được việc thay anh chăm sóc bố mẹ già và gánh vác việc gia đình, đảm nhiệm làm đội phó rồi đội trưởng đội sản xuất trong 10 năm.Tôi cũng tham gia Ban chấp hành Thanh niên, Ban chấp hành Phụ nữ xã, là Đại biểu HĐND xã, được làng xóm tin yêu. Còn tin vui niềm hạnh phúc và ước ao có con của vợ chồng tôi, tôi không có niềm vui ấy để báo tin cho chồng.

bà Tóan trò chuyện với khách đến thăm nhà
bà Tóan trò chuyện với khách đến thăm nhà

Sau 3 năm đi B, đến năm 1967 anh hy sinh. Ngày ấy tôi đang làm Đội trưởng đội sản xuất. Thanh niên trong làng đi bộ đội vắng, việc đồng ruộng toàn phụ nữ đảm đang. Gần địa phương tôi có sân bay Kép, là trọng điểm oanh tạc của máy bay Mỹ. Sau trận máy báy Mỹ ném bom xuống sân bay Kép, tôi là Đội trưởng phải vận động bà con đi cứu thương trên trận địa, máu của thương binh ướt đầm bộ quần áo nâu sồng của tôi. Lần khác cấp trên đề nghị đội sản xuất của tôi phải cử 7 người đi đắp ụ pháo trận địa trong 1 tuần, đội không cử được 7 người, thế là tôi huy động cả đội đi làm trong một ngày đắp xong ụ pháo.

Bà kể tiếp: Từ năm 1968, tôi đã không nhận được thư của chồng tôi, linh cảm cho tôi biết là anh đã hy sinh, nhưng xã chưa báo tử. Bố mẹ chồng tôi thì đã già yếu, tôi nhớ lời anh, gắng tham gia mọi công tác xã hội để vơi đi nỗi nhớ anh. Năm 1971 mẹ chồng tôi qua đời. Đến năm 1975 Thống nhất nước nhà, các anh bộ đội ở làng tôi đi chiến trường cũng lần lượt trở về, còn chồng tôi vẫn bặt tin. Năm 1977 xã tổ chức báo tử cho chồng tôi. Mấy tháng sau bố chồng tôi cũng qua đời. Tôi xin phép anh trai chồng ra ở riêng. Năm ấy tôi đã 37 tuổi, thời thiếu nữ đã qua, tôi trở thành thiếu phụ đơn côi.

Ngày ấy con gái hơn 20 tuổi ở quê đã khó lấy chồng, tôi đã 37 tuổi thật khó có thể tìm được hạnh phúc cho mình. Nhưng những ai ở hoàn cảnh vợ liệt sĩ đơn côi, mới thấu hiểu nỗi khổ của những người đàn bà chúng tôi ở tuổi hồi xuân, phải dấu nỗi đau khao khát yêu thương trong đêm dài trống vắng.

Rồi tôi cũng vượt qua được định kiến của xã hội, để tìm cho mình một hạnh phúc nhỏ nhoi của người phụ nữ bất hạnh có con ngoài giá thú.

Tôi sinh con gái năm 1978 đặt tên cho cháu là Hà Thị Vui, những mong cuộc sống của mẹ con tôi sẽ có nhiều niềm vui. Nhưng niềm vui thì ít, cuộc sống của mẹ con tôi rơi vào vòng xoáy gian nan của cuộc đời.

(Còn nữa)

Nghiêm Thị Hằng
Tags: vợ liệt sĩ Nghị định 31/2013 của chính phủ Hà Thị Toán xã Tân Thanh huyện Lạng Giang

Tin liên quan

Tin tức bạn quan tâm

Cần lắm sự sẻ chia với gia cảnh của người vợ liệt sĩ cùng con trai bị bệnh tâm thần

Nét đẹp bình dị của một phiên chợ quê vùng chiêm trũng

Chúng tôi tìm về vùng quê này để khám phá những nét đẹp bình dị của chợ quê, chợ phiên — nơi lưu giữ bao phong tục, tập quán và nếp sinh hoạt truyền thống của người dân vùng quê chiêm trũng xứ Thanh. Đó là phiên chợ thuộc thôn Đồng Ô, nay thuộc xã Tống Sơn, tỉnh Thanh Hóa
Cần lắm sự sẻ chia với gia cảnh của người vợ liệt sĩ cùng con trai bị bệnh tâm thần

Giữ hồn tơ lụa Cổ Chất: Khi tiếng thoi còn neo ký ức

“Nam Định có bến đò Chè, có tàu Ngô Khách, có nghề ươm tơ…” câu ca cũ như một lời nhắc về thời vàng son của xứ tơ tằm, nối quá khứ với hiện tại. Giữa miền ký ức ấy, có một ngôi làng lặng lẽ bên dòng sông Ninh -Làng lụa Cổ Chất, từng được coi là “đất tổ” của tơ tằm vùng Nam Định cũ.
Cần lắm sự sẻ chia với gia cảnh của người vợ liệt sĩ cùng con trai bị bệnh tâm thần

Xã Phú Khê rộn ràng hướng tới Ngày bầu cử đại biểu Quốc hội khóa XVI

Những ngày đầu tháng Ba, về xã Phú Khê (tỉnh Phú Thọ), dễ dàng cảm nhận không khí rộn ràng, phấn khởi đang lan tỏa khắp các tuyến đường trung tâm, khu dân cư và nhà văn hóa. Cờ Tổ quốc tung bay đỏ thắm, băng rôn, khẩu hiệu tuyên truyền được treo trang trọng, nổi bật, tạo nên diện mạo tươi mới, trang nghiêm, hướng về Ngày bầu cử đại biểu Quốc hội khóa XVI và đại biểu Hội đồng Nhân dân các cấp nhiệm kỳ 2026–2031.
Cần lắm sự sẻ chia với gia cảnh của người vợ liệt sĩ cùng con trai bị bệnh tâm thần

Trẩy Hội Lim – theo câu Quan họ du xuân vùng Kinh Bắc

Sáng sớm ngày 13 tháng Giêng đầu Xuân Bính Ngọ (01/3/2026), con đường dẫn về núi Lim (núi Hồng Vân, xã Tiên Du, tỉnh Bắc Ninh) đã rộn ràng bước chân người trẩy hội. Từ khắp các ngả đường, dòng người đổ về trong sắc xuân tươi mới, mang theo tâm trạng háo hức, ngóng đợi với một điểm hẹn văn hóa thân thuộc, đã có truyền thống từ hàng trăm năm qua: Hội Lim – lễ hội mùa xuân đặc sắc bậc nhất vùng Kinh Bắc.
Cần lắm sự sẻ chia với gia cảnh của người vợ liệt sĩ cùng con trai bị bệnh tâm thần

Triển khai kế hoạch đón Tết an toàn - vui tươi - lành mạnh

Thực hiện nghiêm túc, đồng bộ các chỉ đạo của Trung ương và của tỉnh về tổ chức Tết Nguyên đán Bính Ngọ năm 2026, Đảng ủy, HĐND, UBND xã Thăng Bình (tỉnh Thanh Hóa) đã và đang triển khai nhiều giải pháp trọng tâm, toàn diện nhằm bảo đảm cho Nhân dân trên địa bàn đón Tết cổ truyền của dân tộc trong không khí vui tươi, an toàn, lành mạnh, tiết kiệm, đồng thời giữ vững ổn định chính trị, trật tự an toàn xã hội, tạo khí thế thi đua sôi nổi, phấn khởi bước vào năm mới.
Cần lắm sự sẻ chia với gia cảnh của người vợ liệt sĩ cùng con trai bị bệnh tâm thần

Xã Yên Thành: Hiệu quả bước đầu trong xây dựng và vận hành chính quyền hai cấp

Sau khi được thành lập trên cơ sở sáp nhập nhiều đơn vị hành chính, xã Yên Thành đã nhanh chóng ổn định tổ chức, kiện toàn bộ máy và đưa mô hình chính quyền địa phương hai cấp đi vào vận hành hiệu quả. Những kết quả bước đầu đạt được tiếp tục khẳng định vai trò lãnh đạo toàn diện của Đảng, tạo nền tảng quan trọng thúc đẩy phát triển kinh tế – xã hội, giữ vững quốc phòng – an ninh trên địa bàn.
Cần lắm sự sẻ chia với gia cảnh của người vợ liệt sĩ cùng con trai bị bệnh tâm thần

Triển khai nhiệm vụ trước, trong và sau tết nguyên đán đảm bảo ổn định và phát triển bền vững

Trong không khí rộn ràng đón Xuân mới, cùng với cả nước bước vào năm 2026 với nhiều thời cơ và thách thức đan xen, Đảng bộ, chính quyền và Nhân dân xã Công Chính tỉnh Thanh Hóa đã và đang triển khai đồng bộ, quyết liệt các nhiệm vụ trước, trong và sau Tết Nguyên đán, bảo đảm để Nhân dân đón Tết vui tươi, an toàn, lành mạnh, tiết kiệm; đồng thời tạo nền tảng vững chắc thực hiện thắng lợi các mục tiêu phát triển kinh tế – xã hội, quốc phòng – an ninh ngay từ những ngày đầu năm mới.
Cần lắm sự sẻ chia với gia cảnh của người vợ liệt sĩ cùng con trai bị bệnh tâm thần

Hợp Minh: Nâng tầm chính quyền số

Với quyết tâm chính trị cao và cách làm bài bản, xã Hợp Minh (Nghệ An) đã đạt nhiều kết quả nổi bật trong công tác chuyển đổi số năm 2025, từng bước xây dựng chính quyền số hiện đại, minh bạch, góp phần nâng cao chất lượng phục vụ người dân và doanh nghiệp.
Based on MasterCMS Ultimate Edition 2026 v2.9