Năm 2017, cụ Liêm được UBND xã hỗ trợ 500.000 đồng. Nhưng, từ năm 2018 đến nay, UBND xã Vĩnh Công không trợ cấp tiền cho cụ Liêm theo diện hộ nghèo, mà không có bất kì lí do giải thích nào. Trong khi giấy chứng nhận diện hộ nghèo UBND xã đã cấp cho cụ năm 2017 vẫn đang có giá trị pháp lí(!?).
|
| Cụ Trần Thị Liêm, 84 tuổi, sống neo đơn và có hoàn cảnh khó khăn. |
Do cuộc sống khó khăn, bản thân neo đơn, tuổi già mang trọng bệnh nên với số tiền được Nhà nước hỗ trợ cũng giải quyết được phần nào khó khăn, “một miếng khi đói, một gói khi no”. Do không nhận được tiền năm 2018 (mà không biết lí do), cụ Liêm đến UBND xã nhiều lần nhưng không được sự giải thích và chỉ được nhận lời hứa hẹn sẽ có văn bản trả lời.
Cụ Liêm bức xúc: “Tôi năm nay trên 80 tuổi, mỗi tháng được Nhà nước cấp theo tiêu chuẩn người cao tuổi là: 270.000/tháng. Ngoài ra tôi không có thu nhập nào khác; vì tuổi già sức yếu, người đang mang trọng bệnh, con cái trong nhà cũng phải đi làm thuê, làm mướn lo cơm từng bữa, không hỗ trợ tôi được gì”.
Điều 1 trong Quyết định số 59/2015/QĐ-TTg quy định về các tiêu chí áp dụng đo lường nghèo đa chiều cho giai đoạn 2016-2020, nêu rõ chuẩn nghèo: 700.000 đồng/người/tháng ở khu vực nông thôn và 900.000 đồng/người/tháng ở khu vực thành thị. Chuẩn cận nghèo: 1.000.000 đồng/người/tháng ở khu vực nông thôn và 1.300.000 đồng/người/tháng ở khu vực thành thị.
Vậy UBND xã Vĩnh Công có “vô tình” hay “cố ý bỏ quên” trường hợp của cụ Liêm, một người cao tuổi, sống neo đơn, mang bệnh nặng và có hoàn cảnh gia đình khó khăn? Cụ Trần Thị Liêm mỏi mòn chờ trợ cấp đến bao giờ?
Tin liên quan
Tin tức bạn quan tâm
Nhịp cầu bạn đọc
Nhịp cầu bạn đọc
Nhịp cầu bạn đọc
Nhịp cầu bạn đọc
Nhịp cầu bạn đọc
Nhịp cầu bạn đọc
Nhịp cầu bạn đọc