Danh mục
THEO DÕI TRÊN: Facebook Youtube Tiktok

Cảm nhận bài thơ “Hương Sơn, chiều xuống núi” của Nguyễn Đức Thụ

Từ xưa đến nay, thiên nhiên luôn là một đề tài hấp dẫn đem đến cho tâm hồn thi sĩ nguồn thi hứng dào dạt. Đứng trước thiên nhiên, trái tim họ như thổn thức, rạo rực niềm yêu thương. Đối với nhà thơ Nguyễn Đức Thụ cũng vậy, cách đây 25 năm trong một lần đến với chùa Hương, cảnh đẹp nơi đây đã khiến ông ngây ngất và là nguồn thi hứng để ông cho ra đời bài thơ “Hương Sơn, chiều xuống núi”.
+
aa
-

Lần đó, ông cùng bạn của mình đi chùa Hương và định ngủ lại một đêm trong rừng mơ nhưng “vì ngại” nên ông lại quyết định xuống núi. Chính khoảnh khắc đó ông đã cho ra đời bài thơ tuyệt vời này. Toàn bộ mạch cảm xúc của bài thơ là tâm trạng lưu luyến, bịn rịn của ông khi phải rời xa chùa Hương trong khung cảnh chiều tà. Từ xưa đến nay trong thơ khi nhắc đến khoảnh khắc chiều tà thường gợi nỗi buồn nhiều hơn là niềm vui. Đó là khoảnh khắc nhớ quê da diết của một cô gái lấy chồng xa trong buổi chiều tà khao khát về quê mẹ: Chiều chiều ra đứng ngõ sau/ Trông về quê mẹ ruột đau chín chiều; hay nỗi buồn da diết trong thơ của bà Huyện Thanh Quan: Bước tới đèo Ngang bóng xế tà/ Cỏ cây chen đá, lá chen hoa /Lom khom dưới núi, tiều vài chú/ Lác đác bên sông, chợ mấy nhà.

Ảnh minh hoạ
Ảnh minh hoạ

Chùa Hương núi đá gập ghềnh, nên khi xuống núi nhà thơ phải cầm một cây gậy trúc. Hai từ láy “chông chênh” vừa gợi ra cái gì đó ngộ nghĩnh, đáng yêu của người leo núi vừa gợi ra sự cheo leo, hiểm trở của cảnh núi rừng nơi đây. Hình ảnh của bóng hoàng hôn dần buông xuống và bóng dáng của dòng người “chầm chậm” xuống núi làm cho cảnh sắc nơi đây đẹp biết bao: Gậy trúc chông chênh chiều xuống núi/ Hoàng hôn chầm chậm lối quy trần/ Tiên Sơn vẳng lại hồi chuông đá/ Tuyết Động nương theo trận gió ngàn. Hàng loạt các địa danh được nhà thơ nhắc đến như “Tiên Sơn, Tuyết Động”, là một niềm tự hào về cảnh sắc tuyệt trần làm say đắm tâm hồn thi sĩ.

Nương theo triền núi để ra về, nhà thơ còn cảm nhận được vẻ đẹp hư ảo của hương khói “Thiên Trù”, của sương “Cửa Võng”, xa xa còn là ánh lửa bập bùng của người dân đã lên đèn chuẩn bị cho bữa cơm tối. Phải chăng chính ánh lửa mà nhà thơ bắt gặp trong khoảnh khắc lúc xuống núi đã níu giữ tâm hồn nhà thơ khiến cho ông không muốn rời xa nơi đây Bập bùng ánh lửa thuyền đời gọi/ Ngan ngát mơ rừng tịnh nữ ngăn.

Vẻ đẹp của cảnh sắc chùa Hương có lẽ còn hấp dẫn con người bởi chính địa hình vách núi hiểm trở, cheo leo, người vãn cảnh được thả hồn theo gió và cảm nhận được những cảm giác đặc biệt mà chỉ đến chùa Hương mới có được. Vách núi sững sờ, lau dạo nhạc/ Mái chèo đủng đỉnh, suối chờ trăng/ Xa xa cầu Hội, mi hờ khép/ Lấp loáng làn rong, tóc mướt giăng. Tất cả cảnh sắc ấy hoà quyện vào nhau tạo lên bản nhạc du dương, xua đi những muộn phiền của con người trong cuộc sống, chúng cùng tôn lên vẻ đẹp tuyệt mĩ của thiên nhiên nơi đây.

Khổ cuối bài thơ dường như nghẹn lại trong cảm xúc lưu luyến có chút buồn của nhà thơ khi muốn níu giữ cảnh đẹp không muốn rời xa: Đỉnh núi vàng phô thiền pháp tỏ/ Mạn thuyền sóng vỗ thế tâm vang/ Ngoái đầu, Hương Tích chìm trong mộng/ Bến Đục hà sa sự ngỡ ngàng. Tất cả cảnh đẹp nơi đây cứ thế hằn in trong tâm thức của nhà thơ Nguyễn Đức Thụ, để rồi mỗi khi nhớ về nó là kí ức lại dâng trào mãi khôn nguôi.

Bài thơ chỉ với 4 khổ thơ ngắn, nhịp thơ nhẹ nhàng, quyến luyến, hình ảnh thơ giàu giá trị biểu đạt đã thể hiện rõ tâm trạng của thi nhân, đó là một nỗi nhớ da diết, mãnh liệt với Hương Sơn. Có lẽ, nơi đây mãi mãi là một kỉ niệm đẹp, một kí ức đẹp mà nhà thơ suốt đời không bao giờ quên.

Nguyễn Duy Cách
Tags: Hương Sơn suối Yến - Chùa Hương

Tin liên quan

Tin tức bạn quan tâm

Tự hào với những thành tựu trong 70 năm xây dựng và phát triển

Tiếng trống gìn giữ hồn cội nguồn của dòng họ Nguyễn Như

Giữa vùng quê giàu truyền thống văn hóa của xã Hợp Minh, tỉnh Nghệ An – nơi trước đây thuộc xã Vĩnh Thành, huyện Yên Thành cũ – tiếng trống tế của dòng họ Nguyễn Như vẫn vang lên đều đặn qua nhiều thế hệ như một nhịp cầu nối quá khứ với hiện tại. Không chỉ là âm thanh của nghi lễ, tiếng trống ấy còn là biểu tượng của lòng thành kính tổ tiên, của tinh thần đoàn kết và ý thức gìn giữ di sản văn hóa dòng họ.
Tự hào với những thành tựu trong 70 năm xây dựng và phát triển

Niềm tự hào, khát vọng vươn lên từ những giá trị tốt đẹp trong bài thơ “Mừng Phật Đản”!

Từ cảm hứng về Thiền phái Trúc Lâm và vẻ đẹp thanh tịnh của đất Phật Yên Tử, tỉnh Quảng Ninh, bài thơ "Mừng Phật đản" của tác giả Hồng Gai đã gửi gắm niềm tự hào về truyền thống văn hóa - tâm linh dân tộc, đồng thời khơi dậy khát vọng an hòa, đoàn kết và phát triển của quê hương, đất nước trong thời kỳ mới.
Tự hào với những thành tựu trong 70 năm xây dựng và phát triển

Từ lễ giỗ Phan tộc, nghĩ về phương cách truyền “mã văn hóa” cho con cháu

Trong không gian linh thiêng của lễ giỗ Tổ dòng họ Phan Tự ở làng Chài - Võng La (xã Thiên Lộc, TP Hà Nội), lớp con cháu hôm nay vẫn được nghe lại chuyện người xưa, chuyện đạo học, lòng yêu nước và nếp nhà của một dòng họ ven sông Hồng. Từ một lễ giỗ họ truyền thống, gợi ra câu chuyện lớn hơn về cách người Việt bao đời nay vẫn bền bỉ truyền “mã văn hóa” cho hậu thế bằng chính ký ức gia đình, truyền thống dòng họ và văn hóa làng quê.
Tự hào với những thành tựu trong 70 năm xây dựng và phát triển

Nhất trống Lâm Yên… âm vang giữ hồn xứ Quảng xưa

Chúng tôi tìm về làng trống Lâm Yên, thuộc thôn Lâm Yên, xã Vu Gia, TP. Đà Nẵng. Từ đầu ngõ nhỏ dẫn vào làng, âm thanh trầm hùng của những nhịp trống thử đã vang lên, dội vào không gian như một lời chào năm mới. Tiếng trống ấy không chỉ báo hiệu mùa lễ hội đang đến gần, mà còn là nhịp đập của một làng nghề hơn hai thế kỷ vẫn bền bỉ tồn tại giữa dòng chảy thời gian...
Based on MasterCMS Ultimate Edition 2026 v2.9