Danh mục
THEO DÕI TRÊN: Facebook Youtube Tiktok

Chuyện ông nội tôi

Lũ trẻ con ở khu dân cư của tôi mấy hôm nay cứ náo nức tất bật suốt. Chả là sắp đến Tết Trung thu rồi! Khu dân cư tổ chức “Đêm hội Trăng Rằm” cho chúng tôi với nhiều nội dung lắm.
+
aa
-

Con gái thì nấu ăn, bày cỗ Trung thu, cắm hoa. Con trai thì làm đầu lân, đèn ông sao… Rồi thi múa hát, kể chuyện về chú Cuội, chị Hằng. Ôi, không khí thật nhộn nhịp vui vẻ biết bao!

Trước Trung thu một tuần, tôi phóng xe qua nhà Hải “béo”, Quân “Trương Phi”… để gọi các bạn đến nhà tôi làm mấy cái đầu lân. Nhưng hỏi đến bạn nào, bạn nấy cũng lắc đầu: “Thôi, mình kiếm chỗ khác được không. Nhà cậu rộng thì rộng thật đấy, nhưng mà…”. Chúng nó đưa mắt nhìn nhau rồi bỏ dở câu nói. Tôi cáu: “Nhưng mà làm sao? Ba chúng mình là anh em Lưu, Quan, Trương kết nghĩa vườn đào rồi còn gì, giờ các cậu lại giấu tớ chuyện gì thế?”. Gặng hỏi mãi, cả nổi khùng, sau cùng Quân “Trương Phi” mới chịu nói: “Bọn tớ không thích đến nhà cậu đâu, ông cậu cứ… sao ấy”. Tôi im lặng bỏ về!

Chuyện ông nội tôi
Ảnh minh họa

Ông tôi là thương binh chống Mỹ hạng 1/4. Trước khi bố mẹ tôi đón ông về, ông sống ở một trung tâm điều dưỡng thương binh của tỉnh. Ngày gặp ông, tôi rất ngạc nhiên vì ông thật khác so với những gì tôi tưởng tượng. Ông không đeo huân chương như tấm ảnh đang treo trên tường. Ông già, gầy và chậm chạp. Mắt ông rất kém. Đặc biệt, ông có đôi mắt với cái sẹo lớn làm khuôn mặt lúc nào cũng méo như muốn doạ trẻ con. Tôi chưa thấy ông cười bao giờ. Tôi hay thầm so sánh: “Ông bà chúng nó thì vui vẻ chăm sóc con cháu, còn ông nội mình chỉ làm cho mình sợ… Thế mà chị Hương cứ suốt ngày quấn lấy ông, lại còn đọc báo và kể chuyện trường lớp cho ông nghe. Rõ là…!”.

Hôm nay, vừa về đến nhà, tôi quẳng cặp sách rồi lấy chai nước tu ừng ực, bỗng tôi thấy trên bàn nước là những chiếc đèn lồng đủ màu sắc. Chưa hết, trên tường còn có một cái đầu lân có lẽ còn to hơn cả cái cặp sách của tôi nữa. Tất cả đều rất đẹp. Tôi ngạc nhiên hỏi ông: “Ở đâu ra cái này thế ạ?”-“Tặng cho đêm hội Trung thu của anh em Lưu, Quan, Trương đấy!” - Ông nói một cách khó khăn và nặng nhọc, nhưng tôi nhận thấy rõ trong đó có cả sự hồi hộp lẫn cái cười hiền hậu. Còn gương mặt ông thì vẫn phẳng lặng, tựa như không biểu hiện sắc thái gì. Tôi nhớ có lần chị Hương kể: “Ông đã dũng cảm lái xe tăng tông thẳng vào trận địa của giặc và giành chiến thắng. Ông bị mảnh đạn làm hỏng hết cả cơ mặt, bay cả xương hàm nên mới thế… nhưng ông là người ông tuyệt vời nhất trên đời!”. Khi ấy, tôi đã bĩu môi để phản đối…

Giờ đây, nhìn những thứ đồ chơi đẹp thế này, tôi thấy ân hận quá! Tôi bắt đầu hiểu và tin lời chị Hương nói. Ông đã lặng lẽ làm những thứ đồ chơi này không chỉ bằng đôi tay khéo léo mà còn bằng cả trái tim tha thiết yêu thương dành cho các đứa cháu nhỏ… Tôi thấy bàn tay mình run run khi cầm chiếc lồng đèn hình con cá chép. Tất cả như đang kể cho tôi nghe về một thời chiến đấu gian khổ và anh dũng của ông cùng đồng đội. Bàn tay chai sạn của ông choàng qua vai tôi ấm áp. Tôi cắn chặt môi không cho nước mắt trào ra.

Ngay bây giờ, tôi muốn tìm Hải, Quân để khoe với các bạn về món quà của ông nội tặng. Rồi chúng tôi sẽ mang những món đồ ấy đến “Đêm hội Trăng Rằm”. Và nhất định tôi sẽ kể cho các bạn nghe về chiến trường mùa Xuân 1968, có một người lính dũng cảm đó là ông nội của tôi.

Phạm Như Hùng
Tags: Cuộc thi viết về Ông bà kính yêu Tình cảm ông cháu tuổi thơ

Tin liên quan

Tin tức bạn quan tâm

Xấu hổ khi nhắc đến tình dục, “vết thương vô hình” của NCT

Tuổi già thường bị gán với suy giảm ham muốn và cơ thể đã quên rung động. Nhưng thực tế, “nỗi xấu hổ” khi nhắc đến tình dục mới là thứ khiến người già thật sự “già đi” chứ không phải tuổi tác. Tình dục ở NCT không phải là điều đáng xấu hổ, mà là phần tiếp nối tự nhiên của tình yêu và sự sống. Khi cơ thể yếu đi, trái tim vẫn có quyền được rung động, được chạm, được sẻ chia, yêu thương và chữa lành...

Làm thế nào để ông bà yêu thương, chăm sóc nhau hơn?

Ở tuổi xế chiều, yêu không còn là những lời hứa nồng nàn, mà là sự hiện diện, là cái nắm tay ấm, là ánh mắt biết dừng lại để lắng nghe nhau. Giống như với sức khỏe, tình yêu tuổi già cần được chăm sóc, nuôi dưỡng sự dịu dàng của trái tim...

Tình dục - không phải để giải tỏa, mà là để kết nối

Tình dục không chỉ là nhu cầu sinh học, mà còn là một phần thiết yếu của sức khỏe và cảm xúc con người kể cả ở tuổi già. Khi hiểu và thực hành đúng, ở tuổi xế chiều, tình dục không chỉ để “giải tỏa”, mà để thấu hiểu, gắn bó và sống trọn vẹn cùng nhau...

Minh triết yêu thương ở tuổi xế chiều

Tuổi già không khép lại cánh cửa của yêu thương, mà chỉ thay đổi cách yêu thương. Khi bản năng dần lắng lại, ý nghĩa thật sự của tình dục không còn là chiếm hữu hay ham muốn, mà là năng lượng giúp hàn gắn, nuôi dưỡng và khai sáng tâm hồn. Ở độ tuổi xế chiều, yêu không còn là bản năng mà trở thành minh triết sống...

Khi một người muốn và một người né tránh

Tình dục tuổi già là một phần tự nhiên của sức khỏe và hạnh phúc, nhưng thường bị bỏ quên hoặc né tránh. Thực tế, nhiều nghiên cứu cho thấy duy trì đời sống tình dục ở tuổi xế chiều không chỉ giúp gắn kết tình cảm, mà còn mang lại lợi ích về tim mạch, thần kinh và tâm lí. Điều quan trọng là phải tiếp cận bằng sự hiểu biết, khoa học và yêu thương để “chuyện yêu” trở thành dưỡng sinh cho cả thân và tâm...

Nghệ thuật yêu tuổi già: Khi tình thân, sức khỏe và cảm xúc hòa quyện

Tình yêu và tình dục ở tuổi già vốn là đề tài thường bị né tránh trong văn hóa Á Đông. Thế nhưng, nhiều nghiên cứu khẳng định: duy trì đời sống tình dục lành mạnh ở tuổi xế chiều không chỉ giúp gắn kết tình cảm vợ chồng, mà còn mang lại lợi ích cho tim mạch, thần kinh, tinh thần. Yêu ở tuổi già, được thực hành văn minh, khoa học là liệu pháp dưỡng sinh quý giá, giúp con người sống vui - sống khỏe - sống hạnh phúc đến cuối đời...
Based on MasterCMS Ultimate Edition 2026 v2.9