Danh mục
THEO DÕI TRÊN: Facebook Youtube Tiktok
Bài dự thi viết về về ông bà kính yêu lần thứ I năm 2024:

Chuyện về ông nội tôi

Ông nội tôi, cụ Hoàng Thanh Liêm, sinh ra ở làng quê nghèo thuộc xã Đốc Tín, huyện Mỹ Đức, TP Hà Nội. Thuở thiếu thời, ông được cha mẹ cho theo thầy học chữ quốc ngữ, khi trưởng thành, ông theo nghiệp “gõ đầu trẻ”.
+
aa
-
Khốn nỗi, thời ấy, phần đông học sinh của ông là con cháu của chánh tổng, lí trưởng; trong số đó có nhiều đứa vừa dốt, vừa lười lại hay ỷ thế là “con ông cháu cha” nên bài vở quá kém thường bị ông tôi chấm điểm thấp. Thấy vậy, ông chánh tổng, lí trưởng nhiều lần cho gọi ông đến, yêu cầu nâng điểm cho con cháu họ nhưng ông đều khước từ. Do vậy, họ o ép việc dạy học của ông.

Không chịu được o ép bất công ấy, năm 1944, ông tôi đưa cả gia đình rời nơi “chôn rau cắt rốn” đến cửa sông Bứa, thuộc làng Mỹ Hà, xã Đồng Lương, huyện Cẩm Khê, tỉnh Phú Thọ hành nghề cúp tóc và chèo đò ngang sông kiếm kế sinh nhai.

Chuyện về ông nội tôi
Cụ Hoàng Thanh Liêm.

Sau năm 1945, thực hiện bản hiệu triệu của Bác Hồ về chống nạn mù chữ, khuyên người chưa biết chữ phải thi đua đi học, những người đã biết phải thi đua dạy học; kêu gọi mọi người, kẻ giúp của, người giúp công để tiêu diệt “giặc dốt”; ông tôi đã mở lớp “bình dân học vụ” cho bà con các xã ven bờ sông Bứa. Ông dạy không kể sớm khuya, mọi lúc mọi nơi, cứ ai có nhu cầu biết đọc biết viết là ông sẵn lòng giảng dạy. Thế nên sau gần 2 năm đã có hàng nghìn người biết đọc, biết viết, xoá được nạn mù chữ. Ông tôi đã được Nha Bình dân học vụ liên khu 10 tuyên dương Chiến sĩ thi đua diệt giặc dốt.

Năm 1948, bà tôi sinh con thứ 5 không may bị bệnh qua đời, để lại ông một mình nuôi 5 đứa con thơ dại, không nhà không cửa, không một tấc đất cắm dùi. 6 bố con lần hồi rau cháo nuôi nhau bằng hòm cúp tóc của ông và đi mót lúa, ngô khoai.

Thực hiện lời kêu gọi Thi đua ái quốc của Chủ tịch Hồ Chí Minh về diệt “giặc đói”, nông dân các tỉnh như Thanh Hoá, Hoà Bình, Vĩnh Phúc, Phú Thọ, Sơn Tây... đẩy mạnh trồng lúa, bón phân thâm canh để có lương thực chi viện cho kháng chiến chống Pháp. Thời kì này bà con nông dân nơi đây chưa có thói quen bón phân thâm canh lúa, thế là hằng ngày ông tôi cùng các con đi thu gom phân trâu bò về ủ, đến mùa xới cỏ đem đánh tơi bón cho lúa giúp cho ruộng lúa nhà tôi xanh tốt, trổ bông chắc khoẻ. Thấy vậy, bà con học theo cách ủ phân bón thâm canh như cách ông tôi làm. Ruộng lúa nhà nào nhà nấy đều tăng năng suất, góp phần đóng góp lương thực cho kháng chiến. Tiếng lành đồn xa, ông tôi được Ty Canh nông tỉnh Phú Thọ tặng Bằng khen Chiến sĩ canh nông giỏi toàn tỉnh.

Đầu năm 1954, Trung ương Đảng, Chính phủ huy động sức người, sức của cho chiến dịch Điện Biên Phủ, lúc này con gái thứ hai ông tôi mới 15 tuổi được ông giao nhiệm vụ ở nhà chăm sóc 3 em, để ông và chị cả 18 tuổi xung phong đi dân công hoả tuyến phục vụ vận chuyển lương thực cho chiến dịch.

Biết ông đi được xe đạp, lãnh đạo dân công giao cho ông và 1 người nữa phụ trách một chiếc xe đạp thồ tải quân lương, đạn dược vượt dốc Pha Đin, đèo Lũng Lô cho mặt trận. Sau những ngày đêm tham gia chiến dịch, ông cùng đoàn quân chiến thắng trở về và được suy tôn là Chiến sĩ dân công hoả tuyến xuất sắc và được tặng 1 chiếc cuốc mà ông tôi cùng đồng đội đào chiến hào đưa bộc phá vào sở chỉ huy Đờ Cát, đến nay vẫn là kỉ vật quý của ông để lại cho thế hệ con cháu.

Sau hoà bình lập lại ở miền Bắc (1954), ông cho 4 chị em học văn hoá, chỉ có ông và con gái cả ở lại tăng gia sản xuất nuôi các con ăn học. Ông thường nhắc nhở các con: “Khi đất nước có giặc ngoại xâm thì phải đoàn kết đứng lên đánh giặc. Khi đất nước hoà bình thì phải tập trung học tập trau dồi kiến thức xây dựng quê hương, đất nước”.

Thực hiện lời dặn của ông, các thế hệ con cháu, chắt đều chăm chỉ học hành nên đến giờ 100% con cháu đều trưởng thành, tốt nghiệp đại học và trên đại học, có công ăn việc làm ổn định.

Đã 30 năm, ông về thế giới người hiền, nhưng các con cháu luôn lấy tấm gương lao động, làm việc của ông như ngọn đuốc soi đường để vươn lên trong cuộc sống.

Hoàng Đạo Lý
Tags: Cuộc thi viết về Ông bà kính yêu ông bà kính yêu

Tin liên quan

Tin tức bạn quan tâm

Xấu hổ khi nhắc đến tình dục, “vết thương vô hình” của NCT

Tuổi già thường bị gán với suy giảm ham muốn và cơ thể đã quên rung động. Nhưng thực tế, “nỗi xấu hổ” khi nhắc đến tình dục mới là thứ khiến người già thật sự “già đi” chứ không phải tuổi tác. Tình dục ở NCT không phải là điều đáng xấu hổ, mà là phần tiếp nối tự nhiên của tình yêu và sự sống. Khi cơ thể yếu đi, trái tim vẫn có quyền được rung động, được chạm, được sẻ chia, yêu thương và chữa lành...

Làm thế nào để ông bà yêu thương, chăm sóc nhau hơn?

Ở tuổi xế chiều, yêu không còn là những lời hứa nồng nàn, mà là sự hiện diện, là cái nắm tay ấm, là ánh mắt biết dừng lại để lắng nghe nhau. Giống như với sức khỏe, tình yêu tuổi già cần được chăm sóc, nuôi dưỡng sự dịu dàng của trái tim...

Tình dục - không phải để giải tỏa, mà là để kết nối

Tình dục không chỉ là nhu cầu sinh học, mà còn là một phần thiết yếu của sức khỏe và cảm xúc con người kể cả ở tuổi già. Khi hiểu và thực hành đúng, ở tuổi xế chiều, tình dục không chỉ để “giải tỏa”, mà để thấu hiểu, gắn bó và sống trọn vẹn cùng nhau...

Minh triết yêu thương ở tuổi xế chiều

Tuổi già không khép lại cánh cửa của yêu thương, mà chỉ thay đổi cách yêu thương. Khi bản năng dần lắng lại, ý nghĩa thật sự của tình dục không còn là chiếm hữu hay ham muốn, mà là năng lượng giúp hàn gắn, nuôi dưỡng và khai sáng tâm hồn. Ở độ tuổi xế chiều, yêu không còn là bản năng mà trở thành minh triết sống...

Khi một người muốn và một người né tránh

Tình dục tuổi già là một phần tự nhiên của sức khỏe và hạnh phúc, nhưng thường bị bỏ quên hoặc né tránh. Thực tế, nhiều nghiên cứu cho thấy duy trì đời sống tình dục ở tuổi xế chiều không chỉ giúp gắn kết tình cảm, mà còn mang lại lợi ích về tim mạch, thần kinh và tâm lí. Điều quan trọng là phải tiếp cận bằng sự hiểu biết, khoa học và yêu thương để “chuyện yêu” trở thành dưỡng sinh cho cả thân và tâm...

Nghệ thuật yêu tuổi già: Khi tình thân, sức khỏe và cảm xúc hòa quyện

Tình yêu và tình dục ở tuổi già vốn là đề tài thường bị né tránh trong văn hóa Á Đông. Thế nhưng, nhiều nghiên cứu khẳng định: duy trì đời sống tình dục lành mạnh ở tuổi xế chiều không chỉ giúp gắn kết tình cảm vợ chồng, mà còn mang lại lợi ích cho tim mạch, thần kinh, tinh thần. Yêu ở tuổi già, được thực hành văn minh, khoa học là liệu pháp dưỡng sinh quý giá, giúp con người sống vui - sống khỏe - sống hạnh phúc đến cuối đời...
Based on MasterCMS Ultimate Edition 2026 v2.9