Danh mục
THEO DÕI TRÊN: Facebook Youtube Tiktok
Bài dự thi viết về về ông bà kính yêu lần thứ I năm 2024:

Những cuốn sách quý của ông tôi

Có lẽ, niềm đam mê đọc sách trong tôi có được là từ ông. Với tôi, ông không chỉ là người yêu sách mà còn là người biết khơi dậy niềm yêu thích việc đọc cho những người xung quanh.
+
aa
-

Ông tôi quý sách lắm. Ông xem sách như người bạn thân thiết của mình. Ông nâng niu từng cuốn sách như những của quý trong nhà. Những lúc rảnh rỗi, ông lại mang sách ra xem. Ông vẫn bảo tôi rằng, sách là người thầy của mình, đến với sách ta có thể học được nhiều thứ.

Tôi nhớ những chiều cuối tuần ông đạp xe lên chợ huyện mua sách. Có những lần ông còn đèo tôi theo. Ông về hưu đã lâu, đồng lương ít ỏi nên cứ tằn tiện chẳng dám chi tiêu gì nhiều. Vậy mà lần nào đến tiệm sách, ông cũng mua bằng được dăm ba cuốn. Có hôm gặp những quyển sách quý, ông mua hết gần nửa tháng lương. Những lúc đó, ông cười bảo cùng tôi rằng, ăn có thể ít một chút nhưng sách hay mà không đọc thì uổng phí quá.

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Tôi chưa thấy ai chăm chuốt sách cẩn thận như ông. Mỗi cuốn sách mua về ông đều lau chùi, bao bọc kĩ lưỡng. Trước khi đặt sách ngay ngắn lên kệ, ông còn ghi lại trên bìa phụ đôi dòng rồi đóng con dấu mà ông gọi là ấn chương của mình lên. Nhưng không như người khác thường ghi địa điểm, thời gian mua sách, ông tôi bao giờ cũng viết những dòng đầy yêu thương: “Sách này ông dành tặng cháu Ngân”, “Sách này ông thương tặng cháu Hòa”,... Sau này tôi mới hiểu, đây là cách ông gửi lại tình yêu thương cho cháu con và cũng là để nhắc nhở chúng tôi đừng bỏ quên thói quen đọc sách...

Ông thường kể cho tôi nghe về lai lịch của từng cuốn sách. Có cuốn ông được tặng, có cuốn ông mua ở tận trong Nam ngoài Bắc gửi về. Trong số hơn ngàn đầu sách của ông, tôi thấy ông đặc biệt quý những tập thơ đã cũ. Ông bảo, đây là những tập sách đã cùng ông đi qua những tháng năm đánh Mỹ gian khổ. Chính những vần thơ sục sôi lòng yêu nước của Tố Hữu, Chế Lan Viên, Phạm Tiến Duật, Lê Anh Xuân, Thanh Thảo,... ngày ấy đã tiếp thêm sức mạnh để ông cùng đồng đội vượt lên bom đạn, chiến thắng quân thù. Tôi biết, những tập thơ ấy không chỉ là kỉ vật chiến trường mà còn là những báu vật vô giá về một thời “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước” hào hùng của ông tôi.

Hầu hết sách trong nhà đều do ông chắt chiu từng đồng lương còm cõi để mua. Nhưng ai đến mượn ông đều hào phóng lấy cho. Thỉnh thoảng, có người làm mất, hoặc nhỡ làm rách sách, ông chỉ tiếc nhưng không nỡ trách họ. Ông còn để dành tiền mua bánh kẹo, trái cây để trẻ con trong làng đến nhà ông đọc sách có thêm niềm vui. Nhiều khi, thấy ai thích quá, ông tặng họ luôn cuốn sách ấy. Và không quên đề vào sách những lời chúc đầy trìu mến, yêu thương...

Bây giờ ông tôi mắt kém nhiều rồi. Ông cũng không thể đọc sách nhiều như trước. Nhưng mỗi khi có ai tặng ông một quyển sách mới, ông vui như thể trẻ con được quà. Ông bảo tôi rằng, sách của ông sau này giao lại cho tôi, nếu tôi không muốn giữ thì hãy đem tặng lại thư viện hoặc trường học, đừng bán giấy vụn mà ông dưới suối vàng chẳng được yên lòng...

Tôi tự hứa với lòng mình sẽ phát huy những điều tốt đẹp mà ông trao gửi. Tôi sẽ giữ gìn tủ sách của ông cẩn thận và mua thêm nhiều sách mới, nối tiếp ước mơ của ông làm một thư viện phục vụ bà con trong làng. Giờ đây, niềm vui sau mỗi ngày làm việc bận rộn của tôi là về ngồi pha trà cho ông, trò chuyện cùng ông về những cuốn sách mới và đọc lại cho ông nghe những vần thơ chống Mỹ từng theo bước chân ông băng rừng vượt suối đánh giặc năm nàon

Phạm Khánh Ngân
Tags: sách quý Cuộc thi viết về Ông bà kính yêu

Tin liên quan

Tin tức bạn quan tâm

Xấu hổ khi nhắc đến tình dục, “vết thương vô hình” của NCT

Tuổi già thường bị gán với suy giảm ham muốn và cơ thể đã quên rung động. Nhưng thực tế, “nỗi xấu hổ” khi nhắc đến tình dục mới là thứ khiến người già thật sự “già đi” chứ không phải tuổi tác. Tình dục ở NCT không phải là điều đáng xấu hổ, mà là phần tiếp nối tự nhiên của tình yêu và sự sống. Khi cơ thể yếu đi, trái tim vẫn có quyền được rung động, được chạm, được sẻ chia, yêu thương và chữa lành...

Làm thế nào để ông bà yêu thương, chăm sóc nhau hơn?

Ở tuổi xế chiều, yêu không còn là những lời hứa nồng nàn, mà là sự hiện diện, là cái nắm tay ấm, là ánh mắt biết dừng lại để lắng nghe nhau. Giống như với sức khỏe, tình yêu tuổi già cần được chăm sóc, nuôi dưỡng sự dịu dàng của trái tim...

Tình dục - không phải để giải tỏa, mà là để kết nối

Tình dục không chỉ là nhu cầu sinh học, mà còn là một phần thiết yếu của sức khỏe và cảm xúc con người kể cả ở tuổi già. Khi hiểu và thực hành đúng, ở tuổi xế chiều, tình dục không chỉ để “giải tỏa”, mà để thấu hiểu, gắn bó và sống trọn vẹn cùng nhau...

Minh triết yêu thương ở tuổi xế chiều

Tuổi già không khép lại cánh cửa của yêu thương, mà chỉ thay đổi cách yêu thương. Khi bản năng dần lắng lại, ý nghĩa thật sự của tình dục không còn là chiếm hữu hay ham muốn, mà là năng lượng giúp hàn gắn, nuôi dưỡng và khai sáng tâm hồn. Ở độ tuổi xế chiều, yêu không còn là bản năng mà trở thành minh triết sống...

Khi một người muốn và một người né tránh

Tình dục tuổi già là một phần tự nhiên của sức khỏe và hạnh phúc, nhưng thường bị bỏ quên hoặc né tránh. Thực tế, nhiều nghiên cứu cho thấy duy trì đời sống tình dục ở tuổi xế chiều không chỉ giúp gắn kết tình cảm, mà còn mang lại lợi ích về tim mạch, thần kinh và tâm lí. Điều quan trọng là phải tiếp cận bằng sự hiểu biết, khoa học và yêu thương để “chuyện yêu” trở thành dưỡng sinh cho cả thân và tâm...

Nghệ thuật yêu tuổi già: Khi tình thân, sức khỏe và cảm xúc hòa quyện

Tình yêu và tình dục ở tuổi già vốn là đề tài thường bị né tránh trong văn hóa Á Đông. Thế nhưng, nhiều nghiên cứu khẳng định: duy trì đời sống tình dục lành mạnh ở tuổi xế chiều không chỉ giúp gắn kết tình cảm vợ chồng, mà còn mang lại lợi ích cho tim mạch, thần kinh, tinh thần. Yêu ở tuổi già, được thực hành văn minh, khoa học là liệu pháp dưỡng sinh quý giá, giúp con người sống vui - sống khỏe - sống hạnh phúc đến cuối đời...
Based on MasterCMS Ultimate Edition 2026 v2.9