Danh mục
THEO DÕI TRÊN: Facebook Youtube Tiktok
Kì cuối: Chuyện “cổ tích” ở làng Breng 2
+
aa
-

Cũng năm 2005, ở Tây Nguyên có một câu chuyện "cổ tích" về công tác dân vận ở đội công tác tăng cường cơ sở của Quân đoàn 3. Câu chuyện không chỉ nói lên tình đoàn kết quân dân cá nước mà còn thể hiện đạo lí “Thương người như thể thương thân” của cả cộng đồng với đồng bào nơi đây…

Căn bệnh lạ của cháu Siu H’Wôn

Chuyện là, ở làng Breng 2 - xã Ia Dêr, huyện Ia Grai, tỉnh Gia Lai có cháu gái Siu H'Wôn 13 tuổi, con anh chị Rơ Mah Chier và Siu H'Wen, mắc căn bệnh lạ. Các ngón tay, ngón chân cháu sưng tấy hoại tử, đi chữa ở nhiều bệnh viện mà không khỏi. Thượng tá Hà Quân, Đội trưởng Đội công tác số 14 của Quân đoàn 3 đưa tin lên Báo Tiền phong mong có sự giúp đỡ. Rất may, ông Hoàng Văn Chung - một lương y trú tại số nhà 27, khu phố Hoàng Văn Thụ, phường Vĩnh Trại, TP Lạng Sơn đọc được. Ông chẩn đoán đó là bệnh viêm tắc tĩnh mạch và viết thư gửi Đội trưởng Hà Quân đề nghị người nhà đưa cháu ra Lạng Sơn, ông sẽ chữa miễn phí. Lập tức Quân đoàn 3 và địa phương vận động ủng hộ kinh phí rồi cử cán bộ Đội công tác số 14 cùng gia đình đưa cháu đi chữa bệnh.

Đội trưởng Đội công tác số 14 Hà Quân và gia đình cháu Siu H’Wôn sau khi cháu khỏi bệnh Ảnh Báo Tiền Phong
Đội trưởng Đội công tác số 14 Hà Quân và gia đình cháu Siu H’Wôn sau khi cháu khỏi bệnh Ảnh Báo Tiền Phong

Khi Siu H’Wôn được Đại úy Hoàng Văn Quang Đội phó Đội công tác số 14 và gia đình đưa đến, tình trạng cháu rất nguy kịch, không ăn uống được gì, suốt ngày chỉ kêu khóc. Lương y Hoàng Văn Chung đã kiên trì chữa bệnh cho cháu và động viên gia đình tin tưởng vào thầy thuốc. Nhờ sự chăm sóc tận tình và gặp được đúng thuốc nên bệnh của Siu H’Wôn thuyên giảm chỉ sau 12 ngày. Cháu ăn được cơm, ngủ yên giấc, khuôn mặt đã bớt dần vẻ xanh xao.

Trong thời kì này, nhờ thông tin trên Báo Tiền Phong, nhiều cơ quan và người hảo tâm tìm đến giúp đỡ và động viên gia đình cháu. Đại diện Ủy ban Dân số - Gia đình và Trẻ em, Hội Chữ thập đỏ tỉnh Lạng Sơn, Tổng Công ty Viễn thông Quân đội đến thăm và tặng quà. Riêng bà con khu phố Hoàng Văn Thụ - nơi Siu H’Wôn chữa bệnh - khi biết hoàn cảnh của cháu đã đến rất đông để động viên và giúp đỡ.

Đại tá Hà Quân và mẹ con Siu H’Wôn năm 2015 Ảnh Hà Quân
Đại tá Hà Quân và mẹ con Siu H’Wôn năm 2015 Ảnh Hà Quân

Sau 4 tháng chữa trị, bệnh của Siu H’Wôn đã gần như khỏi hẳn. Lương y Hoàng Văn Chung tiếc là khi cháu đến thì các đốt đầu ngón tay và ngón chân đều đã hoại tử nên không giữ được. Điều đáng mừng là mỗi ngón tay Siu H’Wôn tuy chỉ còn hai đốt nhưng cháu vẫn cầm bút viết được.

Hạnh phúc đong đầy

Bây giờ, Hà Quân đã nghỉ hưu với quân hàm đại tá. Người lính già quê Thanh Hóa cả đời gắn bó với Tây Nguyên đã chọn nơi đây là quê hương thứ hai của mình. Vợ chồng ông vẫn tích cực tham gia các hoạt động xã hội, hằng năm tham dự các giải thi đấu bóng bàn ở TP Plei Ku, tỉnh Gia Lai và đoạt nhiều giải cao.

Anh em tôi thỉnh thoảng vẫn gặp nhau trên Facebook, hỏi Hà Quân về cháu Siu H'Wôn giờ đây thế nào. Ông kể, cháu nay đã là một phụ nữ xinh đẹp, có chồng và 1 con trai, gia đình rất hạnh phúc. Ông vẫn thỉnh thoảng đến thăm và được gia đình cháu coi như một người cha. Ông nhắc lại lời của bà Tòng Thị Phóng, lúc đó là Trưởng ban Dân vận Trung ương đánh giá về việc làm này trong Hội nghị công tác dân vận của quân đội tại Tây Nguyên: “Dân vận là chỗ này đây các đồng chí ạ! Cho đồng bào bao nhiêu vật chất, làm bao nhiêu ki lô mét đường… cũng rất tốt, nhưng đồng bào sẽ nhớ rất lâu, sẽ biết ơn và tin Đảng, tin Bộ đội Cụ Hồ vì đã cứu cháu Siu H’Wôn thoát khỏi tử thần”.

Tôi bảo ông: “Cả cuộc đời bộ đội gắn bó với công tác dân vận, làm được một việc như vậy là hạnh phúc lắm rồi”. Hà Quân khiêm tốn trả lời: “Cũng may là cháu được sự giúp đỡ của rất nhiều người, từ cơ quan báo chí đến đơn vị, địa phương; từ dân làng quê hương cháu đến vị lương y cùng các cơ quan, đoàn thể, bà con cô bác ở TP Lạng Sơn… Tất cả cùng chung tay viết nên câu chuyện cổ tích này”.

Năm tháng qua đi, nhưng kỉ niệm về vùng đất Tây Nguyên trong tôi thì còn mãi. Có lúc tôi nghĩ vui vui, bài hát “Tháng Ba Tây Nguyên” có câu "Tháng Ba mùa con ong đi lấy mật..." thật đúng. Nếu tôi không có những chuyến đi vào miền đất ấy để "lấy mật" thì Tây Nguyên với tôi cũng chỉ là những gì đọc trong sách vở. Và bây giờ cứ tháng Ba về tôi lại nhớ Tây Nguyên.

Văn Minh
Tags: bạo loạn chính trị Fulro vượt biên trái phép cây đàn K'lông pút người H'Lăng

Tin liên quan

Tin tức bạn quan tâm

Tháng Ba nhớ Tây Nguyên

Tiếng trống gìn giữ hồn cội nguồn của dòng họ Nguyễn Như

Giữa vùng quê giàu truyền thống văn hóa của xã Hợp Minh, tỉnh Nghệ An – nơi trước đây thuộc xã Vĩnh Thành, huyện Yên Thành cũ – tiếng trống tế của dòng họ Nguyễn Như vẫn vang lên đều đặn qua nhiều thế hệ như một nhịp cầu nối quá khứ với hiện tại. Không chỉ là âm thanh của nghi lễ, tiếng trống ấy còn là biểu tượng của lòng thành kính tổ tiên, của tinh thần đoàn kết và ý thức gìn giữ di sản văn hóa dòng họ.
Tháng Ba nhớ Tây Nguyên

Niềm tự hào, khát vọng vươn lên từ những giá trị tốt đẹp trong bài thơ “Mừng Phật Đản”!

Từ cảm hứng về Thiền phái Trúc Lâm và vẻ đẹp thanh tịnh của đất Phật Yên Tử, tỉnh Quảng Ninh, bài thơ "Mừng Phật đản" của tác giả Hồng Gai đã gửi gắm niềm tự hào về truyền thống văn hóa - tâm linh dân tộc, đồng thời khơi dậy khát vọng an hòa, đoàn kết và phát triển của quê hương, đất nước trong thời kỳ mới.
Tháng Ba nhớ Tây Nguyên

Từ lễ giỗ Phan tộc, nghĩ về phương cách truyền “mã văn hóa” cho con cháu

Trong không gian linh thiêng của lễ giỗ Tổ dòng họ Phan Tự ở làng Chài - Võng La (xã Thiên Lộc, TP Hà Nội), lớp con cháu hôm nay vẫn được nghe lại chuyện người xưa, chuyện đạo học, lòng yêu nước và nếp nhà của một dòng họ ven sông Hồng. Từ một lễ giỗ họ truyền thống, gợi ra câu chuyện lớn hơn về cách người Việt bao đời nay vẫn bền bỉ truyền “mã văn hóa” cho hậu thế bằng chính ký ức gia đình, truyền thống dòng họ và văn hóa làng quê.
Tháng Ba nhớ Tây Nguyên

Nhất trống Lâm Yên… âm vang giữ hồn xứ Quảng xưa

Chúng tôi tìm về làng trống Lâm Yên, thuộc thôn Lâm Yên, xã Vu Gia, TP. Đà Nẵng. Từ đầu ngõ nhỏ dẫn vào làng, âm thanh trầm hùng của những nhịp trống thử đã vang lên, dội vào không gian như một lời chào năm mới. Tiếng trống ấy không chỉ báo hiệu mùa lễ hội đang đến gần, mà còn là nhịp đập của một làng nghề hơn hai thế kỷ vẫn bền bỉ tồn tại giữa dòng chảy thời gian...
Based on MasterCMS Ultimate Edition 2026 v2.9