Bùi Nguyên Lượng
Năm sinh: 1949
Địa chỉ: Tổ 12 Chiềng Lề, phường Tô Hiệu, tỉnh Sơn La.
ĐT: 0375422152
Giọt ngọc trần gian
Tóc bạc như mây vỡ
Tim còn ngọn lửa ngầm
Đời, cánh chim ngang gió
Bay rồi thành hư âm.
Bàn tay nhăn là sóng
Vỗ mãi bờ yêu thương
Còn, mất đều như mộng
Hoa rụng nảy chồi hương.
Một nụ cười để lại
Như giọt ngọc trần gian
Ai đi rồi cũng thấy
Mình hóa sáng muôn vàn.
Tình yêu người cao tuổi
Tình yêu chẳng ngại tuổi già
Dẫu cho tóc bạc vẫn là như xưa
Nắm tay qua những nắng mưa
Cùng nhau dệt mộng sớm trưa vẹn lòng
Một đời qua biết bao Đông
Tình sâu chẳng nhạt, chữ đồng chẳng phai
Tuổi già vẫn gọi mình ơi
Nghe sao thương mến, cuộc đời như thơ
Trở về cái tuổi mộng mơ
Chiều chiều nhắc chuyện đôi bờ thời gian
Nâng niu từng ánh mắt hiền
Nhẹ nhàng san sẻ, dịu dàng tâm tư
Dẫu cho chân chậm, mắt mờ
Tựa vai vẫn ấm, lời thơ vẫn tình
Vẫn âu yếm gọi ta, mình
Tuổi cao, gương sáng, nghĩa tình ấm êm
Tình già như ánh trăng đêm
Soi từng kỷ niệm, bình yên tháng ngày
Cây cao bóng cả là đây
Tuổi già ta vẫn đong đầy tình yêu.
Giấc mơ tuổi muộn
Ta đã đi qua bao mùa gió
cỏ non xanh rồi úa rụng trong tay
cánh chim từng ngang trời gọi nắng
nay về đậu dưới tán hoàng hôn
chậm rãi, ấm trà nghi ngút khói
gỡ ra từng sợi nhớ, sợi quên.
Ta mơ ước
con người biết yêu thương nhau nhiều hơn
bớt những bon chen, tranh đoạt
để khi ta khép mi mắt
trái đất vẫn sáng ngời
như một vườn hoa chưa tàn.
Và nếu có một ngày
ta hóa thành hạt bụi
xin được làm bụi vàng trên mái tóc trẻ thơ
làm nụ cười còn vương trong ký ức
để tình yêu ta gửi lại đời này
không bao giờ mất dấu.
Tin liên quan
Tin tức bạn quan tâm
Bình thơ - Bài thơ "Hạ Long sơn thủy" của Nguyễn Ánh Hồng
Bình thơ - Bài thơ "Xuống đò" của nhà thơ Nguyễn Hữu Quý