Danh mục
THEO DÕI TRÊN: Facebook Youtube Tiktok
Bài dự thi viết về về ông bà kính yêu lần thứ I năm 2024:

Tình yêu bình dị của ông bà tôi

Ông Lê Đình Bạ và vợ là bà Hoàng Thị Châu, năm nay đều đã ngoài 90 tuổi. Ông từng tham gia hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ.
+
aa
-
Thế nên những kí ức hào hùng, oanh liệt, những vùng đất đã đi qua, những người đồng đội đã cùng ông vào sinh ra tử, những người hi sinh, những người còn sống… đến giờ trong ông vẫn như thước phim màu vẹn nguyên trong trí nhớ.

Cũng như rất nhiều tình yêu thời bom đạn, tình yêu của ông bà tôi khiến bao người phải trầm trồ, ngưỡng mộ. Ông bà là người cùng làng, lớn lên cùng làm bạn với ruộng đồng và lấm lem rơm rạ. Không màu mè, cũng chẳng phô trương, tình yêu trong sáng cả hai dành cho nhau bắt nguồn từ hai trái tim cùng rung động và muốn gắn bó bên nhau trọn đời. Bà vẫn thường nói thế, mỗi khi chị em tôi hỏi “Bà ơi, ngày xưa, bà yêu ông vì lí do gì?”.

Đất nước bị kẻ thù xâm lược, cùng với tất cả thanh niên yêu nước trên mọi miền Tổ quốc, ông lên đường đi đánh giặc. Trước khi lên đường, ông bà đã hẹn ước với nhau “Khi nào cuộc chiến thắng lợi, ông bà sẽ nên duyên vợ chồng”. Bà tặng ông chiếc khăn tay có thêu hình đôi chim bồ câu làm vật đính ước. Ông nắm tay bà thủ thỉ lời ước hẹn: “Nhất định, anh sẽ trở về”. Những cánh thư đi về mang yêu thương mong nhớ cháy bỏng tình yêu ông bà dành cho nhau. Và như một phép màu, ông đã trở về sau nhiều năm đi chiến đấu. Tình yêu thủy chung, son sắt của ông bà sau bao nhiều tháng năm chờ đợi, cuối cùng cũng đơm hoa kết trái.

Hạnh phúc chưa được bao lâu, ông lại phải từ biệt bà và các con để lên đường, hòa cùng dòng người vào Nam đánh Mỹ. Dù không nói ra nhưng tận sâu thẳm trái tim mình, bà thấp thỏm, lo âu, đau đáu một nỗi sợ vô hình. Bởi “xưa nay chinh chiến mấy ai về”. Tiễn ông lên đường lần thứ hai, bà những mong ông “chân cứng đá mềm”. Tình yêu với ông, bà gửi trong tình yêu thương con cái, trong niềm tin bất diệt cùng sự mong cầu bình an rằng, ông rồi nhất định sẽ lại trở về.

Trải qua vô vàn những khoảnh khắc sinh tử trên chiến trường, ông trở về sau ngày đất nước thống nhất, dù trên thân thể mang đầy thương tích. Hòa cùng công cuộc tái thiết, dựng xây nước nhà, là thương binh “tàn nhưng không phế”, ông cũng cùng bà bắt tay vào công việc vun đắp cho tổ ấm, cho xóm làng, quê hương mình.

Trải qua hơn 60 năm chung sống, ông luôn tự hào với cháu con: Chưa một lần ông bà to tiếng với nhau, dù lúc khó khăn hay khúc mắc, ông bà đều dành cho nhau sự tôn trọng, đều cùng ngồi lại bên nhau tìm cách giải quyết. Dù khi con cái còn nhỏ hay khi đã yên bề gia thất; dù hiện tại đã ở cái tuổi “gần đất xa trời”, chân yếu, mắt mờ, tóc bạc,… ông bà vẫn gọi nhau hai tiếng “Anh - em”. Minh chứng cho tình yêu của ông bà vẫn còn đó, tập thư tay với những lời yêu thương nhắn gửi chân thành khiến cháu con, mỗi lần được đọc lại, ai nấy đều không khỏi ngưỡng mộ, trầm trồ. Nghe ông bà gọi nhau ngọt lịm mía lùi, bố tôi lại lấy đó nhắc nhở chúng tôi: “Nhìn ông bà mà học tập”. Bố nói đúng. Giới trẻ chúng tôi bây giờ quen nhau, yêu nhau nhanh, mà chia tay cũng vội lắm, không thể nào sâu sắc như ông bà tôi ngày xưa.

Nếu thời trẻ, tình yêu ông bà dành cho nhau là sự chân thành, tin tưởng và thấu hiểu. Nếu khi có con cái, tình yêu ấy thể hiện qua sự đồng lòng, thống nhất quan điểm trong việc nuôi dạy con cái nên người và duy trì, giữ lửa gia đình thuận hòa, ấm êm. Thì khi về già, tình yêu cả hai ông bà dành cho nhau vẫn vẹn nguyên như ngày đầu, và càng thêm đậm sâu hơn theo cách yêu của người già.

Qua mấy mươi năm chung sống với nhau, từ khẩu vị đến sở thích của ông, bà đều nằm lòng. Bà hiểu và thương ông nhiều hơn trước. Con cháu dù tốt với ông thế nào cũng không bằng việc ông có bà bên cạnh. Đúng như người xưa đúc kết: “Con chăm cha không bằng bà chăm ông”. Yêu thương ông, với bà chính là mỗi sớm mai thức dậy được thấy ông vui vẻ, khỏe mạnh, là được nấu cho ông những món ăn ông thích, là được cùng ông ngắm nhìn cháu con khôn lớn, trưởng thành. Yêu thương bà, với ông chính là được quan tâm, sẻ chia với bà mọi việc. Được gội đầu cho bà, được nắm tay bà cùng đi tập thể dục, được cùng bà ngồi tựa ghế mây ở khoảng sân nhà, dưới đêm trăng sáng, vui vầy nhắc lại chuyện xửa chuyện xưa, cứ thế cùng bà đi đến hết cuộc đời.

Chỉ cần bà đi chợ, đi thăm con cháu hay sang xóm giềng một lúc, ông bồn chồn nhớ, bồn chồn lo, và thấp thỏm mong bà về nhà. Mỗi khi ông có việc xa nhà một, hai hôm, bà cũng lại nhờ con cháu gọi hỏi ông khi nào về? Sao ông đi lâu thế!.

Ông bà đều bảo, cuộc đời ông bà may mắn vì được yêu nhau, được nên duyên chồng vợ, và được mang lại cho nhau hạnh phúc. Ông bà trân trọng cuộc sống, trân trọng những diễm phúc trong đời, trân trọng gia đình, đặc biệt là trân trọng tình yêu của nhau. Tình yêu bình dị của ông bà mãi là niềm tự hào của chúng tôi.

Lê Thị Xuyên
Tags: Cuộc thi viết về Ông bà kính yêu ông bà kính yêu

Tin liên quan

Tin tức bạn quan tâm

Xấu hổ khi nhắc đến tình dục, “vết thương vô hình” của NCT

Tuổi già thường bị gán với suy giảm ham muốn và cơ thể đã quên rung động. Nhưng thực tế, “nỗi xấu hổ” khi nhắc đến tình dục mới là thứ khiến người già thật sự “già đi” chứ không phải tuổi tác. Tình dục ở NCT không phải là điều đáng xấu hổ, mà là phần tiếp nối tự nhiên của tình yêu và sự sống. Khi cơ thể yếu đi, trái tim vẫn có quyền được rung động, được chạm, được sẻ chia, yêu thương và chữa lành...

Làm thế nào để ông bà yêu thương, chăm sóc nhau hơn?

Ở tuổi xế chiều, yêu không còn là những lời hứa nồng nàn, mà là sự hiện diện, là cái nắm tay ấm, là ánh mắt biết dừng lại để lắng nghe nhau. Giống như với sức khỏe, tình yêu tuổi già cần được chăm sóc, nuôi dưỡng sự dịu dàng của trái tim...

Tình dục - không phải để giải tỏa, mà là để kết nối

Tình dục không chỉ là nhu cầu sinh học, mà còn là một phần thiết yếu của sức khỏe và cảm xúc con người kể cả ở tuổi già. Khi hiểu và thực hành đúng, ở tuổi xế chiều, tình dục không chỉ để “giải tỏa”, mà để thấu hiểu, gắn bó và sống trọn vẹn cùng nhau...

Minh triết yêu thương ở tuổi xế chiều

Tuổi già không khép lại cánh cửa của yêu thương, mà chỉ thay đổi cách yêu thương. Khi bản năng dần lắng lại, ý nghĩa thật sự của tình dục không còn là chiếm hữu hay ham muốn, mà là năng lượng giúp hàn gắn, nuôi dưỡng và khai sáng tâm hồn. Ở độ tuổi xế chiều, yêu không còn là bản năng mà trở thành minh triết sống...

Khi một người muốn và một người né tránh

Tình dục tuổi già là một phần tự nhiên của sức khỏe và hạnh phúc, nhưng thường bị bỏ quên hoặc né tránh. Thực tế, nhiều nghiên cứu cho thấy duy trì đời sống tình dục ở tuổi xế chiều không chỉ giúp gắn kết tình cảm, mà còn mang lại lợi ích về tim mạch, thần kinh và tâm lí. Điều quan trọng là phải tiếp cận bằng sự hiểu biết, khoa học và yêu thương để “chuyện yêu” trở thành dưỡng sinh cho cả thân và tâm...

Nghệ thuật yêu tuổi già: Khi tình thân, sức khỏe và cảm xúc hòa quyện

Tình yêu và tình dục ở tuổi già vốn là đề tài thường bị né tránh trong văn hóa Á Đông. Thế nhưng, nhiều nghiên cứu khẳng định: duy trì đời sống tình dục lành mạnh ở tuổi xế chiều không chỉ giúp gắn kết tình cảm vợ chồng, mà còn mang lại lợi ích cho tim mạch, thần kinh, tinh thần. Yêu ở tuổi già, được thực hành văn minh, khoa học là liệu pháp dưỡng sinh quý giá, giúp con người sống vui - sống khỏe - sống hạnh phúc đến cuối đời...
Based on MasterCMS Ultimate Edition 2026 v2.9