Danh mục
THEO DÕI TRÊN: Facebook Youtube Tiktok
Sống lâu ngày ở chốn phố thị, nay có dịp về lại vùng quê cù lao Ông Chưởng và cùng những người bạn chân chất đi bắt cá đồng. 
+
aa
-

Nắng trưa trải dài trên cánh đồng lúa chuẩn bị vào vụ gặt. Mùi thơm của những hạt gạo đang “kết sữa” cứ quấn lấy bước chân tôi và mấy người bạn tay mang lỉnh kỉnh đồ đạc. Chẳng mấy khi có dịp về thăm, những anh em thân thích rủ tôi đi bắt cá đồng để làm một bữa ra trò. Thật ra, tôi hay thấy người ta bắt cá đồng nhưng chưa lần nào được tham gia. Lần này, mấy anh em rủ tôi đi dỡ chà mùng nghe mới lạ tai!

Thật ra, dỡ chà mùng không khác mấy dỡ chà trên sông, chỉ là diện tích chà mùng nhỏ và chủ yếu được đóng trên các mương, ngọn hay dòng kênh nhỏ. Dù diện tích nhỏ nhưng chà mùng dính khá nhiều loại cá. Từ cá “đen” như lóc, trê cho đến những loại cá “trắng” như thát lát, mè vinh, sặc…

Về quê bắt cá đồng

Khoảng nửa giờ “hì hục” ngụp lặn, đám bạn đã dỡ xong đống chà ra khỏi mùng. Sau đó, mọi người túm cả mùng mang lên bờ rồi ngồi lựa cá. Cá to bắt bỏ vào thùng, cá nhỏ thả vào hầm nuôi xem như dự trữ.

Khi đã có cá, mọi người bắt đầu sơ chế. Giữa đồng trưa nắng gắt, cách nhanh nhất là chặt nhánh tre xiên qua thân cá để nướng. Với những ai lớn lên ở ruộng đồng Nam bộ, cá nướng mọi như vậy đã trở thành món “độc nhất vô nhị”. Nó gợi nhớ đến cái vị ngọt chân chất của ruộng đồng để chúng ta đừng quên đi tuổi thơ của mình. Mà cũng lạ, những món ăn như thế dù rất giản đơn nhưng ngon không tả được!

Một người bạn nhanh tay chặt mấy nhánh củi nhóm lửa. Những con cá lóc bị xiên từ miệng đến đuôi uốn mình khi bị đặt lên ngọn lửa. Lát sau, mùi thơm thịt cá bắt đầu lan tỏa trong cơn gió đồng dịu mát. Thi thoảng, mùi mít chín từ vườn ai đó theo gió ùa đến khiến tôi cảm nhận thêm phong vị rất riêng của chốn ruộng đồng. Là người hay đi đó đây, tôi vẫn rất nhớ cái cảm giác dân dã này. Do đã quen với việc bắt cá đồng thưởng thức, mấy anh bạn phân công nhau khá chuyên nghiệp. Người nướng cá. Người đi kiếm rau. Người chuẩn bị “bàn tiệc”. Ai cũng nhanh tay lẹ chân đúng theo phong cách của nông dân.

Khi con cá lóc đầu tiên chín cũng là lúc bữa tiệc bắt đầu. “Bàn tiệc” được bày dưới bóng râm của mấy cây mãng cầu bên bờ ngọn. Mọi người ngồi quây quần trên mấy chiếc bao trải bệt dưới đất. Cá lóc nướng được bày trên mâm bằng lá chuối. Chén đựng thức ăn là mấy chiếc lá gáo to bản. Chỉ có đũa đúng là đũa tre. Ở đồng là vậy, mọi thứ đều giản tiện nhưng vui. Gắp một miếng cá lóc nướng thơm giòn, gói kèm vài lá cóc non rồi chấm nước mắm me cho vào miệng. Cái vị ngon dân dã, bình dị gợi nhớ đến ngày thơ ấu ùa về.

Nắng xế. Bóng chiều bắt đầu ngả dài theo mấy rặng me tây phía xa xa. Từ giã mấy người bạn để trở về, nhưng vị ngọt của những con cá đồng vẫn còn in nơi đầu lưỡi. Có lẽ, đi đồng bắt cá sẽ chẳng là gì với những ai đã quá quen việc này, nhưng là trải nghiệm khó quên cho những ai có cuộc sống xa quê. Nó nhắc nhở người ta về sự yêu thương, gắn bó cùng những thứ bình dị như con cá, con cua hay mấy chiếc lá cóc non chua chua mà thấm đượm hương vị quê nghèo.

Bài và ảnh Trần Trọng Triết
Tags: cù lao Ông Chưởng bắt cá đồng hương vị quê nghèo mâm bằng lá chuối trải nghiệm khó quên

Tin liên quan

Tin tức bạn quan tâm

Nghề vẽ tranh kiếng ở Bà Vệ

Tiếng trống gìn giữ hồn cội nguồn của dòng họ Nguyễn Như

Giữa vùng quê giàu truyền thống văn hóa của xã Hợp Minh, tỉnh Nghệ An – nơi trước đây thuộc xã Vĩnh Thành, huyện Yên Thành cũ – tiếng trống tế của dòng họ Nguyễn Như vẫn vang lên đều đặn qua nhiều thế hệ như một nhịp cầu nối quá khứ với hiện tại. Không chỉ là âm thanh của nghi lễ, tiếng trống ấy còn là biểu tượng của lòng thành kính tổ tiên, của tinh thần đoàn kết và ý thức gìn giữ di sản văn hóa dòng họ.
Nghề vẽ tranh kiếng ở Bà Vệ

Niềm tự hào, khát vọng vươn lên từ những giá trị tốt đẹp trong bài thơ “Mừng Phật Đản”!

Từ cảm hứng về Thiền phái Trúc Lâm và vẻ đẹp thanh tịnh của đất Phật Yên Tử, tỉnh Quảng Ninh, bài thơ "Mừng Phật đản" của tác giả Hồng Gai đã gửi gắm niềm tự hào về truyền thống văn hóa - tâm linh dân tộc, đồng thời khơi dậy khát vọng an hòa, đoàn kết và phát triển của quê hương, đất nước trong thời kỳ mới.
Nghề vẽ tranh kiếng ở Bà Vệ

Từ lễ giỗ Phan tộc, nghĩ về phương cách truyền “mã văn hóa” cho con cháu

Trong không gian linh thiêng của lễ giỗ Tổ dòng họ Phan Tự ở làng Chài - Võng La (xã Thiên Lộc, TP Hà Nội), lớp con cháu hôm nay vẫn được nghe lại chuyện người xưa, chuyện đạo học, lòng yêu nước và nếp nhà của một dòng họ ven sông Hồng. Từ một lễ giỗ họ truyền thống, gợi ra câu chuyện lớn hơn về cách người Việt bao đời nay vẫn bền bỉ truyền “mã văn hóa” cho hậu thế bằng chính ký ức gia đình, truyền thống dòng họ và văn hóa làng quê.
Nghề vẽ tranh kiếng ở Bà Vệ

Nhất trống Lâm Yên… âm vang giữ hồn xứ Quảng xưa

Chúng tôi tìm về làng trống Lâm Yên, thuộc thôn Lâm Yên, xã Vu Gia, TP. Đà Nẵng. Từ đầu ngõ nhỏ dẫn vào làng, âm thanh trầm hùng của những nhịp trống thử đã vang lên, dội vào không gian như một lời chào năm mới. Tiếng trống ấy không chỉ báo hiệu mùa lễ hội đang đến gần, mà còn là nhịp đập của một làng nghề hơn hai thế kỷ vẫn bền bỉ tồn tại giữa dòng chảy thời gian...
Based on MasterCMS Ultimate Edition 2026 v2.9