Danh mục
THEO DÕI TRÊN: Facebook Youtube Tiktok

Bác sĩ Cười: Câu chuyện về một người thương binh giàu nghị lực

Đến xã Vân Nội, huyện Đông Anh, TP Hà Nội hỏi hiệu thuốc “Đỗ Cười”, hiếm ai không biết. Người dân nơi đây vẫn quen gọi cái tên ấy với cả sự tin tưởng và trìu mến, không chỉ bởi đó là một nhà thuốc uy tín đã gắn bó nhiều năm với đời sống thôn quê, mà còn về câu chuyện của một con người rất đặc biệt: một thương binh, một bác sĩ, một con người giàu nghị lực, vượt lên số phận và luôn sống với tâm hồn lạc quan...
+
aa
-
Bác sĩ Cười: Câu chuyện về một người thương binh giàu nghị lực
Ông Lại Văn Cười (bìa trái) chụp ảnh cùng các y bác sĩ Bệnh viện Đa khoa Đông Anh.

Sinh năm 1950 trong một gia đình nông dân nghèo, ông Lại Văn Cười là con thứ năm trong tám anh chị em. Mẹ mất sớm khi cậu bé Cười mới 13 tuổi, để lại người cha một mình gà trống nuôi con. Dù trong hoàn cảnh khốn khó của những năm chiến tranh, cái ăn, cái mặc còn chưa đủ, nhưng nhờ được sự ủng hộ của người cha, các anh chị em nhà Cười đều chăm lo học hành.

Năm 1970, khi ông Cười vừa nhận được giấy báo trúng tuyển trường Đại học Nông nghiệp I (nay là Học viện Nông nghiệp Việt Nam), thì cũng là lúc giấy gọi nhập ngũ tới tay. Trong khí thế cả nước sục sôi đánh Mỹ, ông Cười quyết định gác lại giấc mơ giảng đường, mang theo cây bút và khát vọng tri thức, khoác ba lô lên đường nhập ngũ với một niềm tin giản dị: Khi đất nước sạch bóng quân thù, học còn chưa muộn.

“Chiến tranh ác liệt, khi quyết định nhập ngũ, tôi cũng nghĩ đến việc chẳng may mình hy sinh, nhưng trong không khí thanh niên cả nước tòng quân đánh giặc, suy nghĩ ấy nhanh chóng thoáng qua. Mình chỉ biết là lên đường thôi, không sợ gì cái chết nữa”, ông Cười nói.

Tháng 12/1970, ông nhập ngũ, huấn luyện tại Hòa Bình. 9 tháng sau, đơn vị ông hành quân sang chiến đấu tại chiến trường Cánh đồng Chum (Lào). Nhờ thành tích huấn luyện xuất sắc, ngày 18/10/1971, ngay trên đường hành quân vào chiến trường, ông Cười vinh dự là người duy nhất trong số hơn 400 tân binh được kết nạp Đảng.

Chỉ một ngày sau, khi niềm vui ấy chưa kịp lắng thì định mệnh cuộc đời đã ập đến người lính trẻ theo cách khốc liệt nhất. Trên đường hành quân, đơn vị ông Cười gặp phải tốp máy bay địch đánh phá. Bom dội xuống dữ dội. Một quả rơi sát nơi ông trú ẩn và mảnh bom lớn cắt ngang chân trái. Do vết thương quá nặng, ông Cười được chuyển về tuyến sau điều trị. Trong điều kiện thiếu thốn trăm bề, ông phải trải qua ba lần phẫu thuật cắt chân. Đến khi về an dưỡng tại Cổ Dương (Đông Anh) cuối năm 1972, chân trái gần như không còn.

Bác sĩ Cười: Câu chuyện về một người thương binh giàu nghị lực
Ông Lại Văn Cười, thương binh, dược sĩ xã Vân Nội, luôn giữ nụ cười lạc quan cùng chiếc chân giả gắn bó suốt hơn nửa thế kỷ.

Trước nỗi đau mất đi một phần thân thể khi tuổi đời còn rất trẻ, ông Cười không hề khuất phục hay đầu hàng số phận. Trong những ngày tháng an dưỡng, thay vì buông xuôi, ông lại dành thời gian ôn thi đại học với một quyết tâm cháy bỏng. Những ngày tháng ấy, dù nỗi đau thể xác vẫn còn hành hạ, nhưng ý chí và khát vọng sống đã giúp ông vượt lên tất cả.

Tháng 9/1973, thương binh Lại Văn Cười như vỡ òa trong niềm hạnh phúc. Ông đỗ cùng lúc hai trường đại học: Đại học Dược Hà Nội và Trường Thương nghiệp Trung ương (nay là Đại học Thương mại). Trước ngã rẽ của cuộc đời, ông quyết định theo học tại trường Đại học Dược Hà Nội với ước nguyện “được chữa bệnh, phục vụ người dân”.

Suốt năm năm đại học, ông Cười không chỉ là sinh viên xuất sắc mà còn là tấm gương sáng về nghị lực và tinh thần học tập. Khi tốt nghiệp, dù được nhà trường giữ lại làm giảng viên, nhưng ông Cười đã lựa chọn trở về quê hương, mang tri thức và nhiệt huyết để phục vụ người dân quê nhà.

Tháng 1/1979, ông được phân công công tác tại Bệnh viện Đa khoa huyện Đông Anh. Không ngừng nỗ lực và cống hiến, năm 1980 ông được bổ nhiệm làm Trưởng khoa Xét nghiệm X-Quang – một trong những Trưởng khoa trẻ nhất thời bấy giờ. Kể từ đó cho đến khi nghỉ hưu vào năm 2012, ông đã dành trọn 32 năm gắn bó và cống hiến cho sự nghiệp chăm sóc sức khỏe nhân dân, góp phần đưa khoa xét nghiệm X-Quang trở thành một đơn vị vững mạnh, tin cậy.

Không chỉ tận tụy với chuyên môn, ông còn tham gia tích cực trong các hoạt động đoàn thể, nhiều năm liền giữ vai trò Bí thư Đoàn Thanh niên. Trong ký ức của đồng nghiệp và bệnh nhân, hình ảnh bác sĩ Cười “một chân” luôn hiện lên đầy nhân hậu, tận tâm và lạc quan, một người thầy thuốc hết lòng vì người bệnh.

“Nhìn lại cuộc đời làm nghề, niềm vui lớn nhất của tôi là mình có tay nghề để phục vụ bệnh nhân. Đáp lại sự nỗ lực ấy là tình cảm yêu mến của đồng nghiệp và bệnh nhân. Đi đến đâu, người ta cũng gọi tôi một tiếng ‘bác Cười’, đó là phần thưởng quý giá nhất”, ông Cười hồi tưởng lại.

Ông Cười bảo, suốt mấy chục năm làm nghề, ông không nhớ hết bao nhiêu bệnh nhân đã từng qua tay mình, trong đó có cả những người được đưa từ “cõi chết” trở về. Đôi khi chỉ là một kết quả xét nghiệm chính xác, một phản ứng nhanh nhạy khi cấp cứu, nhưng với ông, mỗi quyết định đều đi kèm một trách nhiệm lớn lao bởi phía sau đó là sinh mạng của con người.

“Cứu được một người, tôi vui như chính mình được sống thêm lần nữa. Người ta cứ gọi tôi là bác Cười, nhưng nhiều khi nước mắt tôi rơi trong niềm hạnh phúc khi thấy bệnh nhân qua cơn hiểm nghèo”, ông tâm sự.

Cuộc đời ông là minh chứng sống động cho câu nói: “Tàn nhưng không phế”. Bị thương nặng, mất đi một phần cơ thể, nhưng ông đã lựa chọn cho mình một cách sống đẹp, sống có ích, sống với tình yêu thương và tinh thần phụng sự. Có lẽ, cái tên “Cười” mà cha mẹ đặt cho ông đã phần nào định hình nên nhân cách và cuộc đời ông.

Và sau tất cả, ông vẫn thấy mình còn may mắn: “So với nhiều đồng đội đã hy sinh trên chiến trường, cuộc đời tôi còn nhiều may mắn. Mình vẫn còn sống để trở về, còn cơ hội để làm việc và cống hiến”.

Trần Thao
Tags: Bác sĩ Cười Xã Vân Nội Gương sáng đời thường Người tốt việc tốt Thương binh tiêu biểu Tấm gương vượt khó Người truyền cảm hứng bác sĩ

Tin liên quan

Tin tức bạn quan tâm

Người có tấm lòng thơm thảo

Lào Cai: Xây dựng công dân số người cao tuổi

Trong bối cảnh công nghệ phát triển, trở thành công dân số đang là nhu cầu thiết yếu đối với mọi tầng lớp Nhân dân, trong đó có NCT. Bởi lẽ, việc trang bị kỹ năng số giúp NCT hòa nhập tốt hơn với đời sống hiện đại, tăng cường kết nối xã hội và tiếp cận thuận lợi các dịch vụ thiết yếu phục vụ cuộc sống…
Người có tấm lòng thơm thảo

Người cao tuổi tỉnh Sơn La vun đắp cho tương lai xanh

Vừa qua, tại bản Hua Nặm, xã Mường La, tỉnh Sơn La, Hội NCT tỉnh phối hợp với Sở Nông nghiệp và Môi trường tổ chức Lễ phát động “Ngày hội NCT hưởng ứng trồng cây đời đời nhớ ơn Bác Hồ” năm 2026 với sự tham gia đông đảo cán bộ, hội viên NCT và Nhân dân trên địa bàn.
Người có tấm lòng thơm thảo

Người lính Phan Văn Thi và 7 năm vinh dự bảo vệ Bác Hồ

Giữa những ngày tháng 5 lịch sử, trong căn nhà nhỏ nằm giữa miền sơn cước Kỳ Thượng (Hà Tĩnh), ký ức về một thời “mưa bom bão đạn” lại sống dậy trong tâm trí cựu chiến binh Phan Văn Thi. Ở tuổi 92, với 67 năm tuổi Đảng, người lính năm xưa vẫn giữ nguyên niềm tự hào về những năm tháng chiến đấu tại chiến trường Điện Biên Phủ và đặc biệt là quãng thời gian 7 năm làm nhiệm vụ bảo vệ Chủ tịch Hồ Chí Minh.
Người có tấm lòng thơm thảo

Cao Bằng: Những “cây cao bóng cả” tỏa sáng từ cơ sở

Trong kết quả chung của phong trào NCT cả nước, tỉnh Cao Bằng ghi dấu bằng những cán bộ Hội tận tụy, trách nhiệm, luôn giữ vai trò tiên phong ở cơ sở. Tại Hội nghị toàn quốc biểu dương NCT tiêu biểu giai đoạn 2016-2026, hai gương mặt tiêu biểu là bà Nông Thị Nghĩa, Phó Trưởng Ban Đại diện Hội NCT tỉnh và ông Hoàng Vĩnh Tuyến, Chủ tịch Hội NCT xã Hòa An.
Based on MasterCMS Ultimate Edition 2026 v2.9