Danh mục
THEO DÕI TRÊN: Facebook Youtube Tiktok
Ở tuổi bát tuần, GS.TSKH. Vũ Quang Côn vẫn miệt mài với các công trình nghiên cứu trong lĩnh vực sinh học đồng thời say mê sáng tác văn chương. Tình yêu khoa học hòa quyện trong thơ ông với những nét đẹp vô cùng độc đáo và mới mẻ.
+
aa
-

Tôi hẹn gặp GS. Vũ Quang Côn, Chủ tịch Hội Côn trùng học Việt Nam vào một buổi sáng đẹp trời, khi Hà Nội vừa chấm dứt cơn mưa phùn dai dẳng để đón những tia nắng hạ đầu tiên. Trong quán cà phê mang nét hoài cổ, trông ông thật trẻ trung so với tuổi 80. Mới gặp, ông đã hồ hởi khoe: “Tớ mới đạp xe thể dục về, ngày nào cũng vậy, phải chăm chỉ tập luyện để luôn thấy mình vẫn còn nhiều năng lượng”, nói rồi ông cười, giọng cười và ánh mắt hồn nhiên ấy luôn khiến người đối diện cảm mến, dù là lần gặp đầu tiên.

GS. Vũ Quang Côn sinh ra và lớn lên tại một vùng quê thuần nông thuộc huyện Đông Hưng, tỉnh Thái Bình. Từ nhỏ ông đã chăm học và say mê tìm hiểu thiên nhiên, từ cây cỏ mọc trong vườn tới những loài côn trùng hoang dã. Cũng chính trong khung cảnh nguyên sơ ngày ấy, ông đã tập viết những vần thơ đầu tiên về vạn vật xung quanh, về gia đình, về quê hương Thái Bình yêu dấu. Sau này, ông được Nhà nước cử sang Liên Xô làm nghiên cứu sinh, bảo vệ thành công luận án Tiến sĩ Sinh học tại Viện động vật học - Viện Hàn lâm khoa học. Ông về nước tiếp tục nghiên cứu rồi trở lại Liên Xô bảo vệ luận án Tiến sĩ Khoa học. Cơ duyên gắn bó với xứ sở Bạch Dương đã khiến ông yêu mến cảnh sắc và con người nơi đây, để rồi từ đó, những trang thơ đầy xúc cảm cứ thế tuôn trào.

“Đất nước Nga

Mặt trời xa tôi mãi nhớ

Nơi có niềm vui và nỗi đau trăn trở

Nơi tình yêu thêm nâng cánh đời tôi

Thầy giáo Nga dẫn tôi vào khoa học

Gợi mở cho tôi lẽ sống một con người”.

(Trích Tập thơ Đêm trắng)

Lặng lẽ và dịu dàng, thơ song hành cùng ông trong mọi khoảnh khắc cuộc sống, bên ông như tri kỷ, chia sẻ mọi vui buồn.

Có một nhà khoa học rất thơ...
Thi ca là bạn tri kỷ song hành cùng GS.TSKH. Vũ Quang Côn trên hành trình nghiên cứu khoa học.

Ngồi đối diện tôi, với giọng nói trầm ấm và chậm rãi, GS. Vũ Quang Côn bộc bạch: “Trong suốt cuộc đời làm khoa học, tôi đã có trên 140 công bố trong và ngoài nước cùng gần chục cuốn sách chuyên khảo (chủ trì xây dựng, biên soạn, và cho xuất bản 20 sách động vật chí và thực vật chí Việt Nam thuộc cụm công trình khoa học được giải thưởng Hồ Chí Minh), gia tài thơ tôi có khoảng 500 bài. Thơ mang tính lãng mạn, giúp cho những căng thẳng trong nghiên cứu khoa học được cân bằng mềm mại, và khoa học với những nguyên tắc riêng biệt sẽ giúp ích cho tôi sáng tác thơ không chỉ dạt dào cảm xúc còn có tính quy luật và logic”.

Thật đúng như vậy, điển hình là công trình trên cơ sở luận án tiến sĩ sinh học “Host – Parasite Relationships in Insects” được xuất bản tại Liên Xô và Mỹ; công trình luận án TSKH được xuất bản tại NXB Viện Hàn lâm khoa học Nga trước khi xuất bản lần 2 tại Việt Nam. Để nghiên cứu thành công hai sách chuyên khảo đặc biệt này, ông đã hoàn thành khối lượng công việc khổng lồ như một thử thách lớn đầy căng thẳng, những lúc đó ông lại tìm đến thơ, viết ra những xúc cảm từ đáy lòng mình.

“Phòng thí nghiệm lặng im

Trong hơi thở của chiều

Đôi mắt nào sáng lên trước màu vàng lục

Giữa không gian hai cực

Vật chất mới tạo thành

Nghe phản ứng bồi hồi

Trong tim

Trong mạch

Hai ta!”

(Trích tập thơ Nguyên sơ)

Luôn cho rằng mình chỉ là một người yêu thơ và sáng tác theo cảm hứng, nhưng ông được các nhà thơ nhận xét như tác giả viết có nghề, rất hay, rất lạ, với ngôn ngữ ví von độc đáo, những câu chữ tượng hình thú vị, những hình ảnh nhân hoá mới mẻ và luôn đong đầy cảm xúc.

Có một nhà khoa học rất thơ...
Những tập thơ do GS. Vũ Quang Côn xuất bản.

Hầu hết những bài thơ của ông đều được ghi chép tại chỗ, sáng tác ngẫu hứng, không chịu bất kỳ một áp lực nào, với cuốn sổ nhỏ và cây bút mang theo, bất chợt gặp một hình ảnh, một cảm xúc, một âm thanh xung quanh có chất thơ là vội ông chép lại, như một cách lưu giữ ý tưởng cho những sáng tác về sau.

GS.TS.NGND Trần Đình Sử sau khi đọc thơ Vũ Quang Côn đã chia sẻ: “Tuy không đi tìm hình thức như một nhà thơ chuyên nghiệp, nhưng thơ của Vũ Quang Côn cũng rất đa dạng: thơ tự do, thơ bảy chữ, năm chữ, bốn chữ, sáu chữ, thơ lục bát, thơ ngắn, thơ dài đều có và đều có nhiều bài thơ chín.”

Còn nhớ giai đoạn giãn cách xã hội do đại dịch Covid-19, cách ly xã hội trong một thời gian dài, lúc ấy thơ đã trở thành nguồn động lực giúp ông đi qua những ngày gian khó bằng một tinh thần luôn tươi mới, để rồi tập thơ có một cái tên rất lạ - “Ru nhau” ra đời. “Ru nhau” nói đến tinh thần đoàn kết, sẻ chia, động viên giúp đỡ, ca ngợi tình người cao đẹp đã tạo nên nguồn sức mạnh kỳ diệu góp phần chiến thắng đại dịch.

“Ru nhau thêm một vòng tay

Ru nhau bớt vợi những ngày đơn côi

Ru nhau mềm mại những lời

Ru nhau với cả bầu trời của ta”.

(Trích Tập thơ Ru nhau)

Ông chia sẻ: “Ban đầu tôi có ý định đặt tựa đề tập thơ là “Ru em” để nói về tình yêu trong giai đoạn ấy, những tôi thấy đó vẫn chưa khắc hoạ đủ cảm xúc đang hiện hữu ngoài xã hội, cần phải mở rộng hơn các đề tài, và tình yêu cũng được khái quát lớn hơn ở nhiều đối tượng, tôi quyết định đổi tựa đề thành “Ru nhau”.

Có một nhà khoa học rất thơ...
Thơ Vũ Quang Côn được phổ nhạc.

Đối với những ai yêu thích thơ Vũ Quang Côn, sẽ nhận ra ngay phong cách thơ có phần khác lạ của ông, những chủ đề quen thuộc nhưng cách nhìn hoàn toàn mới đã làm nên hiệu ứng đặc biệt. Những tập thơ ông đã xuất bản có thể kể đến như: Nguyên sơ, Dáng hình, Cỏ dại, Cạm bẫy, Đêm trắng, Trở về. Đọc và nghiền ngẫm thơ ông, người ta thấy được một trái tim tràn đầy rung cảm, nâng niu xúc cảm, khát cháy yêu thương và đầy lòng trắc ẩn...

“Rơi vào giữa cõi hoang sơ

Miên man rừng núi, âm u suối ngàn

Lá thu xao động trước mành

Kìa bao mầm cỏ buộc mình với duyên”.

(Trích Tập thơ Cạm bẫy)

TSKH Ngữ văn Đoàn Hương đã nhận xét: “Vũ Quang Côn không phải làm thơ để chơi, anh đã có nhiều tập thơ xuất bản. Đọc thơ Vũ Quang Côn, ta thấy anh đã nương tựa vào thơ để sống. Đọc thơ anh, ta mới hay trong con người một nhà khoa học thành đạt vẫn có một trái tim cô đơn và khát khao yêu thương. Và chừng đó đã quá đủ cho lý do tồn tại của thi ca trong trái tim một nhà khoa học”.

Khi được hỏi giữa thơ và khoa học, đâu là thứ quan trọng trong cuộc sống, GS. Vũ Quang Côn suy nghĩ hồi lâu trước khi lựa chọn khoa học. Với ông, khoa học mang đến sự nghiệp vững chắc, một cuộc sống đủ đầy phong phú như vậy thì ông mới có thời gian, có nguồn cảm hứng vô tận để sáng tác thơ. Đó là sự song hành khó tách rời.

Có một nhà khoa học rất thơ...
Ở tuổi bát tuần, GS. Vũ Quang Côn vẫn cần mẫn sáng tác.

Có một số nhạc sĩ như: NS. Đoàn Bổng, NS. Lê Xuân Thọ, NS. Bùi Huy Thông... đã phổ nhạc nhiều bài thơ của Vũ Quang Côn. Điển hình như NS. Đoàn Bổng đã dựng tượng đài nhạc sĩ Văn Cao trên chất liệu thơ và nhạc thành tác phẩm thính phòng nổi tiếng có tên “Con phố mang tên ông”. Dẫu vậy, GS. Vũ Quang Côn chỉ xác định âm nhạc là một mối duyên thú vị vì ông tin vào câu nói “Vạn sự tuỳ duyên”.

Khi nhắc về GS. TSKH Vũ Quang Côn, nhiều người bạn thường yêu mến gọi ông là “nhà khoa học làm thơ”. Điều này thật chính xác, bởi lẽ trên hành trình tận tâm nghiên cứu và cống hiến cho nền khoa học nước nhà, ông luôn có thi ca bầu bạn, song hành. Với cuốn sổ nhỏ và cây bút trong tay, mỗi ngày ông đều ghi chép lại những phát hiện mới, những xúc cảm lạ trên quãng đường mình đi qua. Cho đến nay, có đến vài chục cuốn sổ như vậy, và từ đó những vần thơ mới cứ tiếp tục ra đời...

PV
Tags: GS. Vũ Quang Côn nhà khoa học làm thơ sáng tác văn học sáng tác thơ

Tin liên quan

Tin tức bạn quan tâm

Phạm Lạc Cầm duyên thơ - duyên nhạc

Tiếng trống gìn giữ hồn cội nguồn của dòng họ Nguyễn Như

Giữa vùng quê giàu truyền thống văn hóa của xã Hợp Minh, tỉnh Nghệ An – nơi trước đây thuộc xã Vĩnh Thành, huyện Yên Thành cũ – tiếng trống tế của dòng họ Nguyễn Như vẫn vang lên đều đặn qua nhiều thế hệ như một nhịp cầu nối quá khứ với hiện tại. Không chỉ là âm thanh của nghi lễ, tiếng trống ấy còn là biểu tượng của lòng thành kính tổ tiên, của tinh thần đoàn kết và ý thức gìn giữ di sản văn hóa dòng họ.
Phạm Lạc Cầm duyên thơ - duyên nhạc

Niềm tự hào, khát vọng vươn lên từ những giá trị tốt đẹp trong bài thơ “Mừng Phật Đản”!

Từ cảm hứng về Thiền phái Trúc Lâm và vẻ đẹp thanh tịnh của đất Phật Yên Tử, tỉnh Quảng Ninh, bài thơ "Mừng Phật đản" của tác giả Hồng Gai đã gửi gắm niềm tự hào về truyền thống văn hóa - tâm linh dân tộc, đồng thời khơi dậy khát vọng an hòa, đoàn kết và phát triển của quê hương, đất nước trong thời kỳ mới.
Phạm Lạc Cầm duyên thơ - duyên nhạc

Từ lễ giỗ Phan tộc, nghĩ về phương cách truyền “mã văn hóa” cho con cháu

Trong không gian linh thiêng của lễ giỗ Tổ dòng họ Phan Tự ở làng Chài - Võng La (xã Thiên Lộc, TP Hà Nội), lớp con cháu hôm nay vẫn được nghe lại chuyện người xưa, chuyện đạo học, lòng yêu nước và nếp nhà của một dòng họ ven sông Hồng. Từ một lễ giỗ họ truyền thống, gợi ra câu chuyện lớn hơn về cách người Việt bao đời nay vẫn bền bỉ truyền “mã văn hóa” cho hậu thế bằng chính ký ức gia đình, truyền thống dòng họ và văn hóa làng quê.
Phạm Lạc Cầm duyên thơ - duyên nhạc

Nhất trống Lâm Yên… âm vang giữ hồn xứ Quảng xưa

Chúng tôi tìm về làng trống Lâm Yên, thuộc thôn Lâm Yên, xã Vu Gia, TP. Đà Nẵng. Từ đầu ngõ nhỏ dẫn vào làng, âm thanh trầm hùng của những nhịp trống thử đã vang lên, dội vào không gian như một lời chào năm mới. Tiếng trống ấy không chỉ báo hiệu mùa lễ hội đang đến gần, mà còn là nhịp đập của một làng nghề hơn hai thế kỷ vẫn bền bỉ tồn tại giữa dòng chảy thời gian...
Based on MasterCMS Ultimate Edition 2026 v2.9