Danh mục
THEO DÕI TRÊN: Facebook Youtube Tiktok
Năm giờ ba mươi chiều, khi cái nắng oi ả của mùa hè Hà Nội bắt đầu dịu lại, nhường chỗ cho những cơn gió mát lành thổi từ sông Hồng vào, nhà văn hóa khu dân cư số 5 (phường B) lại rộn ràng một thứ âm thanh đặc biệt. Đó không phải là tiếng loa phát thanh phường, cũng chẳng phải tiếng nô đùa của đám trẻ nhỏ, mà là giai điệu dập dìu, sôi động của những bản nhạc dân vũ.
+
aa
-

Dưới ánh đèn neon sáng trưng của hội trường, một lớp học đặc biệt đang diễn ra. Học viên ở đây không có ai dưới tuổi 70. Tóc họ hầu hết đã bạc phơ, da mồi, trán hằn sâu những vết chân chim của cuộc đời, nhưng ánh mắt ai nấy đều lấp lánh một niềm vui thuần khiết. Họ đang say sưa nhún nhảy theo nhịp điệu “một, hai, ba, bốn”.

Ở góc hàng đầu, bà Quý, một cụ bà đã bước sang tuổi 75, đang uyển chuyển xoay người theo điệu nhạc. Gương mặt bà rạng rỡ, mồ hôi lấm tấm trên trán nhưng nụ cười chưa bao giờ tắt. Nhìn bà lúc này, ít ai biết rằng chỉ cách đây nửa năm, bà từng có một khoảng thời gian dài bó buộc mình trong bốn bức tường, quanh quẩn với chiếc tivi và nỗi cô đơn của tuổi già.

Sau khi nhạc dứt, các cụ bà, cụ ông lục tục kéo nhau ra hàng ghế đá trước sân nhà văn hóa, vừa quạt lấy quạt để bằng những chiếc quạt giấy, vừa cười nói rôm rả. Ông Hùng, một cựu chiến binh năm nay tròn 80 tuổi, nâng ly nước vối ấm, quay sang bảo bà Quý: "Hôm nay bà Quý xoay người dẻo thế! Cái điệu nhạc Cha-cha-cha này lúc đầu tưởng khó, thế mà vào tay bà là mượt ngay".

Bà Quý cười hiền hậu, vuốt lại mái tóc bạc được kẹp gọn gàng phía sau: "Gớm, ông cứ trêu tôi. Chẳng giấu gì ông và các bác ở đây, hồi đầu con gái tôi rủ đi, tôi mắng cho đấy. Tôi bảo: "Già từng này tuổi, xương khớp rệu rã hết rồi, ra đấy nhảy nhót cho người ta cười cho à?". Thế mà giờ nghiện đấy ông ạ. Một ngày không ra sân, không nghe tiếng nhạc là chân tay bứt rứt không chịu nổi".

Bà Lan, 73 tuổi góp chuyện: "Tôi cũng thế. Từ ngày ông nhà tôi mất, các con đi làm ăn xa, tôi cứ lủi thủi một mình. Sáng nhìn vào tường, tối nhìn ra ngõ, người lúc nào cũng đau nhức, tinh thần thì uể oải. Bác sĩ bảo tôi bị thoái hóa cột sống với chớm trầm cảm tuổi già, khuyên phải vận động và giao lưu nhiều hơn. Thế là tôi liều mình đăng ký vào câu lạc bộ dân vũ của phường. Đúng là cứu cánh cuộc đời!".

Ông Hùng gật gù, mắt nhìn xa xăm ra khoảng sân ngập nắng chiều: "Các bà còn đỡ, tôi đây 80 tuổi, lúc đầu bước vào lớp nhìn toàn các bà, các chị, tôi ngại ngần mãi mới dám đứng vào hàng cuối. Nhưng rồi nghĩ lại, mình tham gia là vì sức khỏe của chính mình. Bác sĩ bảo tuổi này cần vận động phù hợp, nhẹ nhàng để khí huyết lưu thông, tim mạch khỏe mạnh. Nhảy dân vũ này vừa hay, nhịp điệu đều đặn, không quá nhanh, lại bắt mình phải nhớ bài, nhớ bước chân, thế là luyện luôn cả trí nhớ, đỡ hẳn cái chứng hay quên". "Đúng đấy ông Hùng ạ", bà Quý tiếp lời, giọng đầy cảm xúc. "Cái quý nhất ở đây không chỉ giúp mình khỏe ra, đi lại thanh thoát hơn, mà là tâm hồn mình được thư thái. Ở nhà, diện quần áo đẹp chẳng để cho ai ngắm. Ra đây, mấy chị em xúng xính váy áo, trang điểm nhẹ một tí, tự nhiên thấy mình như trẻ lại cả chục tuổi. Cái cảm giác được sống cho bản thân, được cười thả ga với những người bạn già, nó thiêng liêng lắm".

Câu chuyện của những cụ ông, cụ bà ở nhà văn hóa phường B là minh chứng sống động cho một sự thật đẹp đẽ: Thanh xuân không phải là một giai đoạn của tuổi tác, mà là một trạng thái của tâm hồn.

Khi tiếng nhạc lại vang lên, báo hiệu hiệp nhảy thứ hai bắt đầu, họ lại đứng dậy, chỉnh đốn trang phục. Những đôi bàn tay đã run rẩy vì thời gian, những đôi chân đã từng đi qua bao thăng trầm của lịch sử, giờ đây lại nhịp nhàng, uyển chuyển theo giai điệu quê hương, đất nước. Họ nhảy không phải để trình diễn, không phải để tranh đua, mà nhảy để tận hưởng từng phút giây của cuộc sống, nhảy để tri ân một cơ thể vẫn còn khỏe mạnh.

Triều Dương
Tags: CLB Khiêu vũ NCT

Tin liên quan

Tin tức bạn quan tâm

Cái say của người Quan họ…

Xa mà... gần!

Tại hội nghị tiếp xúc cử tri 10 phường TP Hà Nội sáng 4/5 vừa rồi, Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm gợi ý “xây dựng thử một phường, một xã xã hội chủ nghĩa (XHCN)”. “Nếu được thì cải tạo, xây dựng, phát triển một phường nào đó đang tiên tiến, có sẵn.
Cái say của người Quan họ…

Mùa quả ngọt trên tầng cao

Sau khi ông cụ bạo bệnh qua đời, các con lo lắng cho sức khỏe của bà cụ Ngân nên kiên quyết đón bà từ quê nhà Thái Bình (nay là Hưng Yên) lên Hà Nội phụng dưỡng. Căn nhà ống bốn tầng (có thang máy lên tận sân thượng) khang trang nằm trong một con ngõ nhỏ của phường NT không thiếu một tiện nghi nào.

Học Bác mỗi ngày!

Chúng ta kỉ niệm 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh vĩ đại trong thời điểm rất đặc biệt. Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng đã thành công tốt đẹp; cuộc bầu cử đại biểu Quốc hội khóa XVI và Hội đồng Nhân dân các cấp nhiệm kì 2026-2031 cũng đạt được thành công.
Cái say của người Quan họ…

Để Nhân dân hạnh phúc

Đại hội đại biểu toàn quốc Mặt trận Tổ quốc (MTTQ) Việt Nam lần thứ XI, nhiệm kỳ 2026 - 2031, có ý nghĩa hết sức quan trọng nhằm phát huy sức mạnh khối đại đoàn kết toàn dân tộc, khơi dậy mạnh mẽ truyền thống yêu nước, góp phần thực hiện thắng lợi các mục tiêu phát triển đất nước trong kỉ nguyên mới.
Cái say của người Quan họ…

Báo động cách giáo dục “bạo lực, đòn roi”

Thời gian gần đây, liên tiếp xảy ra các vụ bạo hành trẻ em bằng hình thức đánh đập, hành hạ…, khiến không ít em phải mang thương tích và thương tật suốt đời, thậm chí có em còn bị tử vong vô cùng thương tâm bởi những người cha người mẹ có “mặt người dạ thú”. Không ít vụ cha mẹ đánh đập, hành hạ con cái gây hậu quả đau lòng, đã khiến dư luận vô cùng phẫn nộ và cực lực lên án.
Based on MasterCMS Ultimate Edition 2026 v2.9