Ước mơ và hiện thực

Trung tuần tháng Ba. Trời còn rét nàng Bân, ai nấy đều phải co ro trong những chiếc áo ấm. Tôi đến phòng khám bệnh số 102, khoa Nội tổng hợp - Bệnh viện Đa khoa Đông Anh, Hà Nội.

Trước mặt tôi, đối diện phòng khám là hành lang dài, rộng, với hàng trăm chiếc ghế chờ. Có bốn, năm phòng khám cho các khoa khác nhau. Nhưng phòng 102 khám các bệnh về hô hấp, lúc nào cũng đông nhất. Người đứng, người ngồi, ai nấy đều sốt ruột chờ đến lượt.

Ở đây phần lớn là người cao tuổi, tóc bạc, giọng thều thào, thở hụt hơi, dáng đi chậm chạp, yếu ớt. Có cụ lưng còng chống gậy, có người phải ngồi xe lăn. Trong khi chờ đợi, tôi lắng nghe câu chuyện của họ về bác sĩ Tạ Minh Ngọc - trực tiếp khám tại phòng này. Ai nấy đều chung một nhận xét: “Bác sĩ ấy khám mát tay, nói năng nhẹ nhàng, dễ hiểu. Đông người đến mấy mà bác sĩ và điều dưỡng vẫn tươi cười, niềm nở đón tiếp”.

Tiếng điều dưỡng viên vang lên từ trong phòng:

- Xin mời số 40 vào khám!

Cửa phòng mở hé. Bác sĩ Ngọc nhẹ nhàng đứng dậy, bước ra nhìn dọc hành lang. Nét mặt chị đang vui bỗng thoáng lo âu - có lẽ vì thấy còn quá nhiều bệnh nhân chờ đợi.

Trung tuần tháng Ba
Minh họa TB Hiệp

Người bệnh được gọi vào là một cụ già gầy yếu. Sau khi đo huyết áp, bác sĩ hỏi:

- Cụ năm nay bao nhiêu tuổi rồi ạ?

- Tám mươi, bác sĩ ạ!

- Có người nhà đưa đi cùng không?

- Nhà neo người, tôi tự đi thôi… - cụ đáp, hơi thở đứt quãng.

Bác sĩ khám, rồi kết luận:

- Cụ bị viêm phế quản cấp. Nên làm hồ sơ nằm viện theo dõi nhé!

Nghe vậy, cụ lúng túng trình bày hoàn cảnh neo đơn, không có ai chăm sóc. Bác sĩ Ngọc trầm ngâm giây lát, rồi dịu dàng nói:

- Thôi, cụ cầm đơn thuốc ra quầy lĩnh thuốc, uống đúng hướng dẫn. Khi nào tái khám, nhớ mang theo đơn nhé.

Cứ thế, hết bệnh nhân này đến bệnh nhân khác. Đến khoảng mười giờ sáng, phòng khám mới vãn người. Tôi bước vào. Sau lời chào, bác sĩ Ngọc tươi cười, nhưng vẫn áy náy:

- Đông bệnh nhân quá, khiến bác phải chờ, mong thông cảm nhé!

- Không sao đâu - tôi đáp - Tôi lại có dịp nghe nhiều lời nhận xét tốt đẹp về phòng khám và về bác sĩ. Hôm nào cũng đông thế này, chắc áp lực lắm?

Bác sĩ khẽ cười:

- Trung bình mỗi buổi sáng khám từ 40-50 người, buổi chiều cũng khoảng 40. Thời tiết lạnh, người cao tuổi bị ảnh hưởng nhiều, nhất là những người có bệnh nền. Nhưng tôi được đào tạo chuyên ngành nội khoa, hô hấp - đây là đúng nghề, đúng việc, nên dù vất vả cũng thấy vui.

Qua câu chuyện, tôi được biết thêm về chị - người phụ nữ có dáng vẻ hiền hậu, ánh mắt ấm áp ấy.

- Tôi sinh ra và lớn lên trong một gia đình có cha mẹ đều là giáo viên. Nhà ở làng Hội Phụ, xã Đông Hội - Đông Anh, bên dòng sông Đuống hiền hòa ngày đêm rì rầm sóng vỗ.

Giọng bác sĩ chùng xuống, rồi lại sáng lên khi kể:

- Cũng chính dòng sông ấy đã ươm trong tôi giấc mơ được khoác lên mình chiếc áo blouse trắng, chữa bệnh cứu người. Giấc mơ ấy theo tôi suốt tuổi thơ, rồi thành hiện thực.

Năm 18 tuổi, thi đỗ Học viện Quân y - một trong những trường danh tiếng bậc nhất ngành Y. Đó là niềm vinh dự lớn, nhưng cũng là gánh nặng với gia đình nghèo. Cha mẹ tôi động viên: “Khó mấy cũng phải cho con đi học, ước mơ phải thành”. Thế là tôi lên đường nhập học năm 2008, để lại phía sau bao nỗi lo toan.

Cha mẹ vẫn ngày ngày lên lớp, tối về băm bèo, nấu cám nuôi lợn, làm chổi bán. Mỗi dịp nghỉ, tôi lại về phụ giúp, học theo đôi tay khéo léo của cha. Năm thứ hai, tôi tiết kiệm mua chiếc máy ảnh nhỏ, tranh thủ chụp hình kiếm thêm thu nhập. Cuộc sống dẫu vất vả, nhưng tràn đầy hy vọng.

Bác sĩ dừng lại, ánh mắt xa xăm:

- Có một kỷ niệm tôi không bao giờ quên… Năm thứ ba đại học, dịp nghỉ lễ, tôi về thăm nhà. Khi bước vào sân, thấy đông khách, toàn người quen trong xóm. Một bà nói với cha mẹ tôi: “Ông bà cho hai con gái học đại học làm gì, phí lắm! Con gái rồi cũng đi lấy chồng, đâu lo được cho bố mẹ”…

Tôi đứng nép sau cánh cửa, chờ xem bố mẹ sẽ nói gì. Cha tôi đặt bó chổi xuống, giọng trầm tĩnh mà dứt khoát: “Tài sản lớn nhất của vợ chồng tôi là hai đứa con gái. Cháu lớn học Y, cháu út học Kinh tế, đều là ngành giúp ích cho xã hội. Dù có vất vả đến mấy, chúng tôi cũng không từ bỏ”.

Nghe những lời ấy, nước mắt tôi ứa ra. Tôi chạy vào nhà, ôm chầm lấy cha mẹ. Hôm đó, cha mẹ gói sẵn một bọc tiền - những đồng tiền dành dụm từ từng bó chổi, từng con lợn đưa cho tôi nộp học phí. Cha nắm tay tôi, run run:

- Can đảm lên con, để giành chiến thắng!

Thời gian lặng lẽ trôi. Sáu năm đèn sách ròng rã. Tháng 6 năm 2014, tôi tốt nghiệp, trở thành bác sĩ, về công tác tại Bệnh viện Đa khoa Đông Anh. Ban đầu ở Khoa Cấp cứu hồi sức, sau chuyển về khoa Khám bệnh, rồi Khoa Nội tổng hợp - nơi tôi gắn bó đã hơn 10 năm.

Dù ở vị trí nào, tôi luôn cố gắng hoàn thành nhiệm vụ. Năm 2022, theo yêu cầu chuyên môn, tôi được cử đi học Thạc sĩ Nội khoa. Khi ấy, tôi đã có gia đình, có con nhỏ, nhưng vẫn quyết tâm thu xếp mọi việc. Cuối tuần, tôi làm thêm tại bệnh viện để tăng thu nhập. Gia đình hai bên luôn ủng hộ, nhất là chồng - người đồng hành bên tôi trong những ngày khó khăn nhất.

Hai năm trôi qua nhanh. Năm 2024, tôi hoàn thành khóa học, nhận học hàm Thạc sĩ Nội khoa. Cả nhà hân hoan, riêng tôi nghẹn ngào nói với mẹ:

- Thành công của con là công sức của cha mẹ. Con chỉ buồn vì cha đã không kịp ở lại để thấy ngày hôm nay…

Tính đến năm 2025, bác sĩ Tạ Minh Ngọc đã có 17 năm gắn bó với nghề y. Chị vinh dự nhận Bằng khen Chiến sĩ thi đua cấp cơ sở (2017-2018) của Sở Y tế Hà Nội, và Giấy khen Bí thư Đoàn giỏi của Huyện đoàn Đông Anh (2021).

Chia tay bác sĩ Ngọc, tôi bước ra hành lang. Ngoài kia, hoa phượng nở đỏ rực trong nắng trưa Hè. Từ xa vọng lại tiếng tu hú gọi mùa vải, mùa nhãn. Trong khoảnh khắc ấy, tôi như nghe vang lên tiếng thì thầm từ trái tim người bác sĩ:

- Giá bố nán lại, để chứng kiến sự trưởng thành của con…

Từ ước mơ thuở nhỏ bên dòng sông Đuống, đến hiện thực hôm nay nơi hành lang bệnh viện - đó là hành trình đẹp của một người con hiếu thảo, một thầy thuốc nhân từ.

Một ước mơ đã hóa thành hiện thực.

Bút ký của Nguyễn Mậu Dần

Tin liên quan

Tin khác

Hai lần Trung thu trong đời

Hai lần Trung thu trong đời
Cơn gió chiều tháng Tám từ cánh đồng trước làng luồn qua bờ vách nứa mỏng manh phả hơi mát căn nhà tranh cuối xóm trại. Bà ngoại đặt bé Na, đứa cháu mới hơn một tuổi vào vòng tay ấm áp, đôi mắt bà nhòa đi vì đã nhiều ngày thức trắng. Mẹ nó vừa nhắm mắt sau nhiều tháng bệnh nặng, còn cha nó đã hi sinh ngoài chiến trận khi con gái chưa chào đời.

Món quà của người giao hàng

Anh chị có một cửa hàng bán quà lưu niệm cho trẻ con. Cửa hàng lúc nào cũng đông khách, đặc biệt là trẻ con. Vào những ngày lễ lớn, mặc dù đã thuê thêm vài người làm nhưng đôi vợ chồng này vẫn không ngơi tay vì lượng khách nhí đông nghẹt.

Trách nhiệm

Mấy hôm nữa đã là tháng Bảy. Điểm hẹn đặc biệt.

Ngôi nhà dưới chân núi Sim

Mây đang gồng mình quảy gánh củ mài đem giao cho quán bà béo thì đứa con gái lên 9 tuổi hớt hải chạy ra gọi:

Chờ em ở cuối con đường

Đúng như người ta vẫn nói, cửa sinh cũng là cửa tử. Trong không khí căng thẳng đến nghẹt thở, tiếng hô hoán của y, bác sĩ hòa lẫn với âm thanh lộc cộc của chiếc xe đẩy lao đi với tốc độ nhanh nhất về phía phòng Cấp cứu, Duy siết chặt bình truyền trong tay, vừa chạy theo giường đẩy vừa gào lên tuyệt vọng: “An! Không được ngủ! An! Mở mắt ra đi em!”.

Triền cát quê ngoại

Ngoại tôi bắt cái ghế ngồi thơ thẩn nhìn về công viên vừa được quy hoạch trước mặt với đôi mắt ra chiều xa xăm. Vài đứa nhỏ chơi gần đó trên cái hè vừa được lát gạch mới cóng đùa với ngoại:

Đảo xa chắp cánh

Chiếc tàu cao tốc nhóc mũi lên cao rồi chúi nhanh xuống khoảng trống giữa hai đầu ngọn sóng. Bọt nước bắn tung tóe lên những ô cửa kính của con tàu. Tàu vẫn rít ù ù, lướt phăm phăm về phía trước. Cái điệp khúc như bản nhạc có cao trào lên xuống này lặp đi, lặp lại hầu như không có hồi dứt!

Người mẹ anh hùng

Mẹ chồng ốm đã mấy ngày nay, chị Thu nấu cháo tía tô, hành hoa đập thêm cái lòng đỏ trứng gà, bón cho bà nhưng được lưng bát bà đã đẩy thìa ra:

Chung một mái nhà

Sáng ra, bầu trời của mùa Thu đẹp thật, nắng vàng như mật ong rót xuống làng quê yên bình. Ông Đại mở cửa bước ra ngoài sân, tập mấy động tác thể dục. Xong xuôi, ông dánh răng rửa mặt, thong thả ngồi vào bàn pha ấm trà ngon Tân Cương để uống. Bà Minh bưng bát mì bốc hơi nghi ngút ra cho ông:

Giọt mật

Chú Sáu tôi nói với Tâm mùa hạn này mà vắt mật ong thì đã tay phải biết. Mật thơm ngon, sóng sánh, sền sệt mượt mà chảy ra từ đôi bàn tay bóp chặt tảng mật.

Cấy dặm mùa Xuân

Ngày chưa vợ, ba tôi từng có một mối tình đắm say, nhưng không thành. Người ấy là cô Năm Tươi cùng làng. Cô Năm Tươi xinh gái, phổng phao, con một.

Ca mổ đêm Giao thừa

Chiều 30 Tết, trời se lạnh và mưa bụi. Không khí Tết đã rạo rực lắm. Người xe tấp nập, hối hả ngược xuôi, ai cũng có vẻ vội vàng. Xe máy, xe đạp, xe ôtô các cỡ vào thành phố hầu như xe nào cũng kồng kềnh những cành đào.

Tết muộn

Tôi sinh ra và lớn lên ở một làng chài ven biển quanh năm đượm mùi tôm cá. Tết của những làng chài ven biển cũng không khác gì ở những nơi khác, có chăng chỉ là tuổi thơ của tôi gắn liền với những chuyến đi biển xa biền biệt của ba.

Lỡ hẹn với người đi

Suốt cả đêm, Xoan không hề chợp mắt. Cô trằn trọc, hết xoay ngang rồi lại quay ngửa. Chiếc chăn mỏng, khi thì đắp lên bụng, lúc lại hất tung ra. Đêm về khuya, nghe rõ cả tiếng gà gáy sang canh. Xoan nghe tiếng côn trùng rỉ rả ở phía ngoài vườn, gần với ô cửa sổ. Lại thêm ánh trăng suông hạ tuần, cứ chong chong nhòm qua song cửa.

Ông bố xóm đường tàu

Trời đã xế chiều, những tia nắng còn sót lại lọt qua khe giữa hai toa tàu in lên đường ray những lát cắt đứt đoạn. Đoàn tàu chợ từ từ tiến vào sân ga. Động cơ hơi nước thở phì phò, thỉnh thoảng tiếng còi tàu lại hú lên lanh lảnh xé toạc hoàng hôn yên tĩnh.
Xem thêm
Tiếng trống gìn giữ hồn cội nguồn của dòng họ Nguyễn Như

Tiếng trống gìn giữ hồn cội nguồn của dòng họ Nguyễn Như

tiếng trống tế của dòng họ Nguyễn Như là biểu tượng của lòng thành kính tổ tiên, của tinh thần đoàn kết và ý thức gìn giữ di sản văn hóa dòng họ.
Niềm tự hào, khát vọng vươn lên từ những giá trị tốt đẹp trong bài thơ “Mừng Phật Đản”!

Niềm tự hào, khát vọng vươn lên từ những giá trị tốt đẹp trong bài thơ “Mừng Phật Đản”!

Từ cảm hứng về Thiền phái Trúc Lâm và vẻ đẹp thanh tịnh của đất Phật Yên Tử, tỉnh Quảng Ninh, bài thơ "Mừng Phật đản" của tác giả Hồng Gai đã gửi gắm niềm tự hào về truyền thống văn hóa - tâm linh dân tộc, đồng thời khơi dậy khát vọng an hòa, đoàn kết và phát triển của quê hương, đất nước trong thời kỳ mới.
Người cao tuổi phường Hội An Tây hát mãi bản tình ca quê hương

Người cao tuổi phường Hội An Tây hát mãi bản tình ca quê hương

Tối 15/5, tại khu vực bờ hồ Trảng Kèo (phường Hội An Tây, TP Đà Nẵng), Hội NCT phường tổ chức Liên hoan Tiếng hát Dân ca NCT với chủ đề: “NCT phường Hội An Tây - Hát mãi bản tình ca quê hương”.
Miền di sản tâm linh bên thượng nguồn sông Hồng

Miền di sản tâm linh bên thượng nguồn sông Hồng

Giữa núi non trùng điệp nơi thượng nguồn sông Hồng, Đền Đại An hiện lên như một khoảng lặng linh thiêng giữa đại ngàn. Trải qua hàng trăm năm tồn tại, ngôi đền không chỉ là nơi gửi gắm đời sống tâm linh của cư dân bản địa mà còn lưu giữ nhiều lớp ký ức văn hóa, lịch sử của miền sơn cước bên dòng sông Hồng.
Nghệ An khai hội Làng Sen 2026, lan tỏa khát vọng phát triển

Nghệ An khai hội Làng Sen 2026, lan tỏa khát vọng phát triển

Tháng Năm về, hàng triệu trái tim người Việt lại bồi hồi hướng về Làng Sen – quê hương Chủ tịch Hồ Chí Minh kính yêu.
Lễ hội Làng Sen 2026 lan tỏa giá trị quê hương Bác Hồ

Lễ hội Làng Sen 2026 lan tỏa giá trị quê hương Bác Hồ

Lễ hội Làng Sen năm 2026 tại Nghệ An với quy mô lớn, nhiều hoạt động văn hóa – nghệ thuật đặc sắc, hướng tới kỷ niệm 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh
Bế mạc Giải Tennis Báo chí Nghệ An lần thứ VIII năm 2026

Bế mạc Giải Tennis Báo chí Nghệ An lần thứ VIII năm 2026

Sau 2 ngày tranh tài sôi nổi và hấp dẫn, tối 30/5, Giải Tennis Báo chí Nghệ An lần thứ VIII năm 2026 đã chính thức bế mạc
Giải Tennis Báo chí Nghệ An lần thứ VIII: Sôi động và nhân văn

Giải Tennis Báo chí Nghệ An lần thứ VIII: Sôi động và nhân văn

kỷ niệm 101 năm Ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam, Giải Tennis Báo chí Nghệ An lần thứ VIII chính thức trở lại quy mô lớn, thu hút gần 300 vận động viên tham gia
Hải Phòng Legacy Marathon 2026 lan tỏa tinh thần “Chạy nhanh - Sống xanh”

Hải Phòng Legacy Marathon 2026 lan tỏa tinh thần “Chạy nhanh - Sống xanh”

Sáng ngày 17/5, tại đảo Vũ Yên, TP Hải Phòng, Giải chạy Hải Phòng Legacy Marathon 2026 - Dấu chân thành phố Cảng đã chính thức diễn ra với sự tham gia của hơn 8.000 vận động viên chuyên nghiệp và phong trào đến từ nhiều tỉnh, thành trên cả nước cùng một số runner quốc tế.
Cảm ơn chú nhé!

Cảm ơn chú nhé!

Nhân ngày sinh nhật sếp, hắn xách lễ đến nhà mừng sếp. Ra mở cửa là vợ sếp. Nhìn hắn một lúc rồi buột miệng:

Concert của siêu sao G-DRAGON thăng hoa giữa đại dương ánh sáng Ocean City

Tối 8 và 9/11, Ocean City gần như “nổ tung” với concert G-DRAGON 2025 WORLD TOUR [Übermensch] IN HANOI, presented by VPBank; sự kiện do 8Wonder tổ chức đã đón gần 100.000 khán giả trong nước và quốc tế. Từ những bản hit huyền thoại cho đến những chia sẻ đầy xúc động, “ông hoàng Kpop” đã mang đến những màn trình diễn mãn nhãn, thăng hoa và tràn năng lượng.

Ocean City "bùng nổ" trước giờ G: Fan Việt và quốc tế cuồng nhiệt đổ về, tạo nên trải nghiệm âm nhạc hiếm có

Chỉ còn vài tiếng trước giờ concert G-DRAGON 2025 WORLD TOUR [Übermensch] IN HANOI, presented by VPBank chính thức lên đèn, 8Wonder Ocean City đang trở thành tâm điểm sôi động nhất Hà Nội. Dòng người đổ về mỗi lúc một đông, khắp nơi đều tràn ngập sắc màu,
Phiên bản di động