Bão đến

- Chào chú Hai! Chú dọn dẹp chưa xong hả chú?

- Chào anh giáo Tuấn! Tôi vẫn còn phải tranh thủ làm đây, không thì không kịp. Mới tuần trước cơn bão nhỏ thế mà hai giàn đỗ ván tím đang kì cho hoa, rồi thì cả đến nửa sào cà chua đương lúc nhúc quả non cũng te tua, nát bấy hết cả. Giờ đài dự báo cơn bão chuẩn bị đổ bộ này còn mạnh hơn gấp mấy lần cơn bão trước. Chẳng biết rồi sẽ như thế nào. Ông Hai Khánh thở dài thườn thượt, cặp mắt buồn rầu, giọng lại như than:

- Bão bùng với chả mưa gió! Biết là không thể khác được, thế nhưng mỗi lần nó đến nó đi là mình khổ trăm bề anh giáo ạ. Tôi đây 70 năm cuộc đời rồi. Có biết bao nhiêu là cơn bão mình đã từng chứng kiến. Bão to, bão nhỏ gì cũng khổ cả! Ông Hai Khánh chép miệng, khẽ lắc lắc cái đầu. Rồi ông lại nghển cổ lên nhìn trời, nơi những đám mây sầm sì như những khuôn mặt giận dữ đương bắt đầu tụ họp, xô đẩy, quấn lấy nhau thành chùm đen kịt. Ngước lên nói với Tuấn dăm ba câu, ông lại cúi xuống thoăn thoắt chặt cây, che chắn hàng rào trước cổng nhà mình. Nhìn dáng người hàng xóm nhỏ thó, gầy gò, kham khổ lòng Tuấn đầy thương cảm.

Bão đến
Minh họa Lão Trần

Ông Hai Khánh vốn nghèo, đã thế lại lấy vợ muộn. Tuổi trẻ cứ rong ruổi nay làm thuê chỗ này mai lại chỗ khác, thành ra chẳng nghĩ tới chuyện vợ con. Xấp xỉ tuổi ngũ tuần, ông mới nghĩ đến chuyện lấy vợ, sinh con. Những tưởng sẽ chẳng ai dám lấy vì cái số nghèo, nhưng rồi tình duyên cũng đến với ông. Người chấp nhận làm vợ ông cũng cùng chung hoàn cảnh, cũng nghèo rớt mồng tơi, thuộc vào hàng gái ế, không nhan sắc cũng chẳng hoạt bát, nhanh nhẹn. Cô Hai Tâm, vợ ông Hai Khánh khi đó đã ngoài 30 tuổi. Hai người như rổ rá cạp lại, họ chung sống và có với nhau hai đứa con gái. Vợ chồng bảo ban nhau làm lụng quanh năm cũng chỉ đủ ăn đủ tiêu. Cứ thế, con cái lớn dần, ăn học, cưới chồng, ông Khánh với vợ lại như đôi vợ chồng son. Có chăng là trên hai mái đầu đã lấm tấm pha sương; trên trán, hai khóe mắt càng hằn ngang hằn dọc những vết chân chim. Đã thế, vợ chồng ông còn gánh thêm cả việc chăm sóc mấy đứa cháu cho con gái, con rể đi làm ăn xa. Bà Hai Tâm đầu tắt mặt tối với mấy con gà, con heo rồi thì thêm nấu rượu, nhưng vốn liếng, lãi lời cũng chẳng ăn thua. Khi thì rượu hỏng, khi gà dịch bệnh, khi heo mất giá. Cuộc sống quẩn quanh, lặp lại, cái khó bó lấy cái khôn. Ông Hai Khánh thì hằng ngày quanh quẩn với mấy sào ruộng, hơn sào đất vườn, vừa lo gạo ăn cho gia đình, vừa kiếm thêm đồng ra đồng vào phụ giúp vợ.

Sau vài mẩu chuyện về mưa bão với người hàng xóm, anh Tuấn trở về, đi dọc hàng rào nhà mình kiểm tra lại. Bốn cây xoan vừa nhú chồi non được anh trồng cách đây ít bữa đã được rào chắn xung quanh để bảo vệ. Hàng sả trồng dọc bờ rào đã cắt tỉa đám lá lòa xòa. Giàn mướp hương cuối mùa còn sót lại vài bông hoa bé tí, vàng tươi lặng lẽ, còn 5, 6 quả đã đến lúc thu hoạch. Tuấn bước tới đứng trước cổng ngõ, ngó lên giàn sử quân tử trên sân xanh mướt còn lác đác mấy chùm hoa xen kẽ trắng, hồng phớt, đỏ đang lủng lẳng, đung đưa theo cơn gió quẫn. Anh lại đưa mắt nhìn về khóm nhài li ti mấy búp nõn trắng tinh nép mình ở góc vườn, bên ngoài ô cửa sổ. Bão mới qua được hơn một tuần, cỏ cây, hoa lá vừa kịp hồi sức, nay lại phải gồng mình chống chọi với cơn bão mới. Nghĩ mà buồn. Từ phía cuối hành lang bên hông nhà, tiếng mấy con chó con rên rỉ vì đói sữa khiến Tuấn giật mình:

- Chết! Mình phải che chắn lại cái nhà cho mẹ con Bu Bu (tên con chó mẹ mà con gái anh đã đặt cho từ khi mua nó ở chợ huyện về). Không thì… Nói rồi, anh rảo bước thật nhanh.

Vợ chồng anh Tuấn mua miếng đất, cất nhà mới đến nay cũng đã được hai năm. Ngôi nhà mái bằng anh chị góp công góp sức chắt chiu từ đồng lương hạn hẹp của mình sau gần chục năm dạy học mới có. Cuộc sống của gia đình anh Tuấn đến nay cũng gọi tạm ổn, khá hơn so với một số gia đình trong xóm.

- Ba ơi ba, chuẩn bị có bão lớn, trên đường đi học về, con thấy nhà nào cũng chặt hạ các nhánh cây trước nhà. Bích, con gái lớn của anh Tuấn vừa về đến nhà, giọng đã lảnh lót, rành rọt những điều mắt thấy tai nghe.

- Ừ con. Bão lần này mạnh hơn lần trước rất nhiều! Nhà mình không có cây cối lớn nhưng cũng phải chuẩn bị sẵn sàng chống bão. Anh Tuấn lấy mấy sợi dây thép, loay hoay cột lại mái tôn nơi phơi đồ trên sân thượng cho chắc chắn.

- Đợt bão này, ti vi nói sẽ có mưa to và lụt trên diện rộng. Nhà mình cũng đỡ, chứ các nhà ở vùng Nhơn Hòa, Nhơn Hạnh, Nhơn An, Tuy Phước,… vừa mưa vừa gió lớn thế này chắc sẽ bị thiệt hại nhiều lắm. Cầu cho cơn bão đến rồi đi nhanh cho người dân được nhờ! Chị Thi, vợ anh Tuấn vừa mới đi chợ về, tay xách lỉnh kỉnh đủ thứ đồ: Thức ăn, rau củ, rồi mì gói, nến đèn... Chị tiếp câu chuyện chồng và con gái cũng bằng những nỗi lo lắng hằn trên khuôn mặt đăm chiêu.

- Ba ơi ba, ba sang nhà bà Tư Lụa nhanh lên ba! Giọng bé Ngân, con gái thứ hai của anh Tuấn vội vàng từ ngõ chạy vào.

- Có chuyện gì thế con?

- Bà Tư muốn đưa mấy bao cát lên che mái nhà nhưng không biết làm tế nào ba ạ. Bà chẳng dám nhờ ai vì sợ phiền. Bà Tư tội lắm. Ba sang giúp bà ấy đi ba!

- Ừ! Để ba đi.

- Cảm ơn anh giáo Tuấn! Bà Tư hấp háy đôi mắt già nua ở cái tuổi đã gần 80, lưng còng, tay chẳng thể rời chiếc gậy tre, cố nở nụ cười móm mém của mình nói lời cảm ơn anh Tuấn. Ngôi nhà mái ngói hai gian của bà đã cũ rích, tường rêu xanh xám, khoang vện hết. Ngôi nhà vốn dĩ đã nằm trong diện được chính quyền địa phương xem xét hỗ trợ sửa chữa, nâng cấp hồi giữa năm nay, nhưng bà Tư một mực từ chối.

Bà bảo bà già rồi, nhà cửa tu bổ làm gì cho tốn tiền. Bà cầm số tiền được hỗ trợ lên phường, xin được trả lại. Bà còn bảo với mấy cán bộ phường hãy dành số tiền đó để giúp đỡ các gia đình hoàn cảnh khó khăn hơn bà. Dù có thuyết phục thế nào, bà cũng từ chối. Mọi người nghe chuyện của bà, người đồng tình, người bảo bà dại. Lâu dần, cũng chẳng ai nhắc đến nữa.

- Anh giáo Tuấn ơi! Vợ chồng tôi cho anh chị quả bí nấu canh!

- Ôi chú! Sao chú không để dành mà bán, cứ đem cho mãi, nhà cháu không dám nhận nữa đâu.

- Ôi, cây nhà lá vườn, có đáng là bao. Anh chị giúp chúng tôi nhiều. Nào mua giúp cây vối chẳng lấy tiền, nào thì quà cáp, nào thức ăn, chúng tôi chẳng biết lấy gì trả ơn, anh giáo nhận đi, nay mai bão về, có cái mà nấu canh.

- Dạ. Thế cháu cảm ơn cô chú nhiều!

Đài, ti vi rồi thì loa phường từ sáng sớm đã thông báo liên tục về cơn bão với cường độ mạnh chưa từng có sẽ đổ bộ vào đất liền vào 4 giờ chiều nay. 12 giờ trưa, trời đã tối sầm, mây giăng mù mịt, gió bắt đầu nổi lên dữ dội, nhà nhà, người người, ai nấy tất tả mua sắm những đồ dùng cần thiết cho gia đình mình. Quán tạp hóa nhà ông bà Mười từ sáng tới giờ nhộn nhịp bước chân người qua lại, họ gặp nhau, bàn chuyện cơn bão với đủ cung bậc cảm xúc. Mưa bắt đầu nặng hạt, mưa quất chằng chịt khi thẳng khi xiên, sợi to sợi nhỏ, sợi nhặt sợi thưa, ai nấy nhìn nhau trước khi ra về. Họ còn dặn với nhau nhớ đóng cửa cẩn thận, nhớ che chắn bầy gà, đàn heo, nhớ…

Đường vắng tanh, mưa càng nặng hạt, gió càng dữ dội. Trời tối mịt, tiếng gió rít, tiếng mái tôn kêu, tiếng lá cây, tiếng mưa,… hòa lẫn vào nhau tạo nên thứ thanh âm kinh sợ. Anh Tuấn đóng khóa cánh cửa cổng rồi bước vội vào nhà. Hai cánh cửa nhà anh cũng từ từ khép lại. Bão tới rồi, cầu cho tất cả mọi người, mọi nhà đều được bình an!

Truyện ngắn của Thu đình

Tin liên quan

Cùng chuyên mục

Hai lần Trung thu trong đời

Hai lần Trung thu trong đời

Cơn gió chiều tháng Tám từ cánh đồng trước làng luồn qua bờ vách nứa mỏng manh phả hơi mát căn nhà tranh cuối xóm trại. Bà ngoại đặt bé Na, đứa cháu mới hơn một tuổi vào vòng tay ấm áp, đôi mắt bà nhòa đi vì đã nhiều ngày thức trắng. Mẹ nó vừa nhắm mắt sau nhiều tháng bệnh nặng, còn cha nó đã hi sinh ngoài chiến trận khi con gái chưa chào đời.

Xa xăm chốn cũ

Vài lần tôi nói với mẹ, bao giờ thong thả, tôi sẽ dẫn mẹ về rạch Bông Dừa một lần nữa. Nhưng rồi thời gian, khoảng cách địa lí và nhiều thứ khác đã khiến tôi quên đi lời hứa với mẹ, với rạch Bông Dừa mát rượi được che chắn bởi những rặng dừa xanh biêng biếc…

Món quà của người giao hàng

Anh chị có một cửa hàng bán quà lưu niệm cho trẻ con. Cửa hàng lúc nào cũng đông khách, đặc biệt là trẻ con. Vào những ngày lễ lớn, mặc dù đã thuê thêm vài người làm nhưng đôi vợ chồng này vẫn không ngơi tay vì lượng khách nhí đông nghẹt.

Trách nhiệm

Mấy hôm nữa đã là tháng Bảy. Điểm hẹn đặc biệt.

Ngôi nhà dưới chân núi Sim

Mây đang gồng mình quảy gánh củ mài đem giao cho quán bà béo thì đứa con gái lên 9 tuổi hớt hải chạy ra gọi:

Tin khác

Chờ em ở cuối con đường

Đúng như người ta vẫn nói, cửa sinh cũng là cửa tử. Trong không khí căng thẳng đến nghẹt thở, tiếng hô hoán của y, bác sĩ hòa lẫn với âm thanh lộc cộc của chiếc xe đẩy lao đi với tốc độ nhanh nhất về phía phòng Cấp cứu, Duy siết chặt bình truyền trong tay, vừa chạy theo giường đẩy vừa gào lên tuyệt vọng: “An! Không được ngủ! An! Mở mắt ra đi em!”.

Triền cát quê ngoại

Ngoại tôi bắt cái ghế ngồi thơ thẩn nhìn về công viên vừa được quy hoạch trước mặt với đôi mắt ra chiều xa xăm. Vài đứa nhỏ chơi gần đó trên cái hè vừa được lát gạch mới cóng đùa với ngoại:

Đảo xa chắp cánh

Chiếc tàu cao tốc nhóc mũi lên cao rồi chúi nhanh xuống khoảng trống giữa hai đầu ngọn sóng. Bọt nước bắn tung tóe lên những ô cửa kính của con tàu. Tàu vẫn rít ù ù, lướt phăm phăm về phía trước. Cái điệp khúc như bản nhạc có cao trào lên xuống này lặp đi, lặp lại hầu như không có hồi dứt!

Người mẹ anh hùng

Mẹ chồng ốm đã mấy ngày nay, chị Thu nấu cháo tía tô, hành hoa đập thêm cái lòng đỏ trứng gà, bón cho bà nhưng được lưng bát bà đã đẩy thìa ra:

Chung một mái nhà

Sáng ra, bầu trời của mùa Thu đẹp thật, nắng vàng như mật ong rót xuống làng quê yên bình. Ông Đại mở cửa bước ra ngoài sân, tập mấy động tác thể dục. Xong xuôi, ông dánh răng rửa mặt, thong thả ngồi vào bàn pha ấm trà ngon Tân Cương để uống. Bà Minh bưng bát mì bốc hơi nghi ngút ra cho ông:

Giọt mật

Chú Sáu tôi nói với Tâm mùa hạn này mà vắt mật ong thì đã tay phải biết. Mật thơm ngon, sóng sánh, sền sệt mượt mà chảy ra từ đôi bàn tay bóp chặt tảng mật.

Cấy dặm mùa Xuân

Ngày chưa vợ, ba tôi từng có một mối tình đắm say, nhưng không thành. Người ấy là cô Năm Tươi cùng làng. Cô Năm Tươi xinh gái, phổng phao, con một.

Ca mổ đêm Giao thừa

Chiều 30 Tết, trời se lạnh và mưa bụi. Không khí Tết đã rạo rực lắm. Người xe tấp nập, hối hả ngược xuôi, ai cũng có vẻ vội vàng. Xe máy, xe đạp, xe ôtô các cỡ vào thành phố hầu như xe nào cũng kồng kềnh những cành đào.

Tết muộn

Tôi sinh ra và lớn lên ở một làng chài ven biển quanh năm đượm mùi tôm cá. Tết của những làng chài ven biển cũng không khác gì ở những nơi khác, có chăng chỉ là tuổi thơ của tôi gắn liền với những chuyến đi biển xa biền biệt của ba.

Lỡ hẹn với người đi

Suốt cả đêm, Xoan không hề chợp mắt. Cô trằn trọc, hết xoay ngang rồi lại quay ngửa. Chiếc chăn mỏng, khi thì đắp lên bụng, lúc lại hất tung ra. Đêm về khuya, nghe rõ cả tiếng gà gáy sang canh. Xoan nghe tiếng côn trùng rỉ rả ở phía ngoài vườn, gần với ô cửa sổ. Lại thêm ánh trăng suông hạ tuần, cứ chong chong nhòm qua song cửa.

Ông bố xóm đường tàu

Trời đã xế chiều, những tia nắng còn sót lại lọt qua khe giữa hai toa tàu in lên đường ray những lát cắt đứt đoạn. Đoàn tàu chợ từ từ tiến vào sân ga. Động cơ hơi nước thở phì phò, thỉnh thoảng tiếng còi tàu lại hú lên lanh lảnh xé toạc hoàng hôn yên tĩnh.

Thời gian vẫn ngọt ngào

Hương từ sân bay vừa trở về Hà Nội, đi qua hồ Hoàn Kiếm, thời tiết đầu mùa Đông trời đã se lạnh. Hương nhìn lên hai bên đường trải dài những cây hoa sữa, những chùm bông to trông như đĩa xôi cốm tỏa hương thơm mát dịu, Hương vừa đi vừa ngắm.

Anh hai sữa

Ba kính yêu! Mãi đến tuổi dậy thì con mới biết, Hà chỉ là ông anh hai sữa của mình. Thoạt đầu khi biết rõ, chúng con không phải là anh em song sinh. Con hụt hẫng, không chịu tin đó là sự thực.

Bão trời và bão lòng

Cơn bão số ba như một con mãnh thú gầm rú, gào thét. Trong cơn gầm rú, cây cối bị lưỡi hái tử thần tiện phăng, đổ ngổn ngang. Từ trên đỉnh núi cao từng tảng đất khổng lồ bị nước thấm sâu, bứng ra thành mảng đổ ụp xuống.

Trả nợ mùa Hè

1. Có lần, Hải nghe ông nội phẫn nộ chuyện đàn bà nhẫn tâm bỏ bầy con nheo nhóc thì ba bảo: Cô ấy khổ vậy chắc đã quá sức rồi, trước nay ba cũng thấy cái tâm con dâu rất tốt mà, giờ chắc hết duyên nên mới lầm mê rước tiếng phụ chồng bạc con. Thằng Hải nghe ba nói vậy thì không nghĩ mẹ theo chiều hướng tiêu cực như người xung quanh nghĩ nữa. Từ nhỏ tới giờ, ba nói gì nó chẳng tin.
Xem thêm
Tiếng trống gìn giữ hồn cội nguồn của dòng họ Nguyễn Như

Tiếng trống gìn giữ hồn cội nguồn của dòng họ Nguyễn Như

tiếng trống tế của dòng họ Nguyễn Như là biểu tượng của lòng thành kính tổ tiên, của tinh thần đoàn kết và ý thức gìn giữ di sản văn hóa dòng họ.
Niềm tự hào, khát vọng vươn lên từ những giá trị tốt đẹp trong bài thơ “Mừng Phật Đản”!

Niềm tự hào, khát vọng vươn lên từ những giá trị tốt đẹp trong bài thơ “Mừng Phật Đản”!

Từ cảm hứng về Thiền phái Trúc Lâm và vẻ đẹp thanh tịnh của đất Phật Yên Tử, tỉnh Quảng Ninh, bài thơ "Mừng Phật đản" của tác giả Hồng Gai đã gửi gắm niềm tự hào về truyền thống văn hóa - tâm linh dân tộc, đồng thời khơi dậy khát vọng an hòa, đoàn kết và phát triển của quê hương, đất nước trong thời kỳ mới.
Người cao tuổi phường Hội An Tây hát mãi bản tình ca quê hương

Người cao tuổi phường Hội An Tây hát mãi bản tình ca quê hương

Tối 15/5, tại khu vực bờ hồ Trảng Kèo (phường Hội An Tây, TP Đà Nẵng), Hội NCT phường tổ chức Liên hoan Tiếng hát Dân ca NCT với chủ đề: “NCT phường Hội An Tây - Hát mãi bản tình ca quê hương”.
Miền di sản tâm linh bên thượng nguồn sông Hồng

Miền di sản tâm linh bên thượng nguồn sông Hồng

Giữa núi non trùng điệp nơi thượng nguồn sông Hồng, Đền Đại An hiện lên như một khoảng lặng linh thiêng giữa đại ngàn. Trải qua hàng trăm năm tồn tại, ngôi đền không chỉ là nơi gửi gắm đời sống tâm linh của cư dân bản địa mà còn lưu giữ nhiều lớp ký ức văn hóa, lịch sử của miền sơn cước bên dòng sông Hồng.
Nghệ An khai hội Làng Sen 2026, lan tỏa khát vọng phát triển

Nghệ An khai hội Làng Sen 2026, lan tỏa khát vọng phát triển

Tháng Năm về, hàng triệu trái tim người Việt lại bồi hồi hướng về Làng Sen – quê hương Chủ tịch Hồ Chí Minh kính yêu.
Lễ hội Làng Sen 2026 lan tỏa giá trị quê hương Bác Hồ

Lễ hội Làng Sen 2026 lan tỏa giá trị quê hương Bác Hồ

Lễ hội Làng Sen năm 2026 tại Nghệ An với quy mô lớn, nhiều hoạt động văn hóa – nghệ thuật đặc sắc, hướng tới kỷ niệm 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh
Bế mạc Giải Tennis Báo chí Nghệ An lần thứ VIII năm 2026

Bế mạc Giải Tennis Báo chí Nghệ An lần thứ VIII năm 2026

Sau 2 ngày tranh tài sôi nổi và hấp dẫn, tối 30/5, Giải Tennis Báo chí Nghệ An lần thứ VIII năm 2026 đã chính thức bế mạc
Giải Tennis Báo chí Nghệ An lần thứ VIII: Sôi động và nhân văn

Giải Tennis Báo chí Nghệ An lần thứ VIII: Sôi động và nhân văn

kỷ niệm 101 năm Ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam, Giải Tennis Báo chí Nghệ An lần thứ VIII chính thức trở lại quy mô lớn, thu hút gần 300 vận động viên tham gia
Hải Phòng Legacy Marathon 2026 lan tỏa tinh thần “Chạy nhanh - Sống xanh”

Hải Phòng Legacy Marathon 2026 lan tỏa tinh thần “Chạy nhanh - Sống xanh”

Sáng ngày 17/5, tại đảo Vũ Yên, TP Hải Phòng, Giải chạy Hải Phòng Legacy Marathon 2026 - Dấu chân thành phố Cảng đã chính thức diễn ra với sự tham gia của hơn 8.000 vận động viên chuyên nghiệp và phong trào đến từ nhiều tỉnh, thành trên cả nước cùng một số runner quốc tế.
Cảm ơn chú nhé!

Cảm ơn chú nhé!

Nhân ngày sinh nhật sếp, hắn xách lễ đến nhà mừng sếp. Ra mở cửa là vợ sếp. Nhìn hắn một lúc rồi buột miệng:

Concert của siêu sao G-DRAGON thăng hoa giữa đại dương ánh sáng Ocean City

Tối 8 và 9/11, Ocean City gần như “nổ tung” với concert G-DRAGON 2025 WORLD TOUR [Übermensch] IN HANOI, presented by VPBank; sự kiện do 8Wonder tổ chức đã đón gần 100.000 khán giả trong nước và quốc tế. Từ những bản hit huyền thoại cho đến những chia sẻ đầy xúc động, “ông hoàng Kpop” đã mang đến những màn trình diễn mãn nhãn, thăng hoa và tràn năng lượng.

Ocean City "bùng nổ" trước giờ G: Fan Việt và quốc tế cuồng nhiệt đổ về, tạo nên trải nghiệm âm nhạc hiếm có

Chỉ còn vài tiếng trước giờ concert G-DRAGON 2025 WORLD TOUR [Übermensch] IN HANOI, presented by VPBank chính thức lên đèn, 8Wonder Ocean City đang trở thành tâm điểm sôi động nhất Hà Nội. Dòng người đổ về mỗi lúc một đông, khắp nơi đều tràn ngập sắc màu,
Phiên bản di động