Danh mục
THEO DÕI TRÊN: Facebook Youtube Tiktok
Mẹ tôi có 4 người con. Trên tôi có anh cả và 2 chị gái đều đã lập gia đình, nếu như hỏi bà thương con nào nhất, bà cười và nói rằng: Nhất đầu nhì út. Không biết người khác nghĩ gì, nhưng tôi thì hiểu được ý bà, bà thương các con như nhau nhưng có lẽ tư tưởng “trọng nam hơn nữ” vẫn còn đeo đẳng trong tiềm thức của bà, còn tôi tuy là phận gái nhưng vốn sức khỏe èo uột, lại hay ốm đau liên miên, nên ngay khi còn nhỏ có món gì ngon là bà lại chia phần cho tôi trước.
+
aa
-

Rồi tôi cũng đến tuổi trưởng thành, lập gia đình ra ở riêng. Ngày tôi lấy chồng ra phố, mẹ tôi mừng lắm, vậy là cả 2 người con gái đã thoát khỏi cảnh “chân lấm tay bùn” như mẹ. Cuộc đời cơ cực của mẹ đã hằn sâu những nếp nhăn trên khuôn mặt vốn già nua khắc khổ. Thương cho đời mình bà không muốn các con lại tiếp tục “bán mặt cho đất, bán lưng cho trời”, chôn chân ở cái miền quê hẻo lánh này, dù rằng chính nơi đây mẹ đã nuôi chúng tôi khôn lớn, nên người.

Ngày tôi sinh đứa con đầu lòng, mẹ từ quê ra chăm cháu. Những ngày đầu bà không quen với nhịp sống ồn ào nơi phố thị, được cái con hẻm nhà tôi cũng tương đối rộng rãi, phía trước nhà lại có khu đất làm công viên chung cho cả con phố. Những người dân trong con hẽm này cũng còn chút không gian để ra ngoài hít thở khí trời.

Bếp lửa người già
Ảnh minh hoạ

Con hẻm với vài gia đình sinh sống nhưng đủ các thành phần cư ngụ, nào là dân lao động, người trí thức, kẻ sống lâu năm, người mới tới… Con hẻm ồn ào nhất vào lúc sáng sớm và chiều tối tan tầm, còn ban ngày chỉ có số ít ở nhà, họ là những người già và cháu nhỏ như mẹ con tôi, là những người giúp việc nhàn rỗi khi chủ đã vắng nhà, là những người lấy đêm làm ngày, còn lại đa số tất cả đều lao vào cuộc mưu sinh.

Đã gần 1 tháng lên đây nhưng mẹ tôi vẫn chưa bắt nhịp được cuộc sống mới, bà vẫn nhớ da diết giàn trầu trồng trước nhà, tiếng gà gáy buổi sáng hay tiếng người í ới gọi nhau ra đồng. Biết làm sao được, cuộc sống ở phố thị là vậy, tôi vẫn nói đùa với mẹ: Ở đây, “đèn nhà ai nấy sáng, trán nhà ai nấy sờ, vợ nhà ai nấy sợ” mẹ ạ…

Bà chỉ cười, không nói gì. Thời gian trôi qua, bà cũng dần nguôi ngoai nỗi nhớ quê, nhất là khi con tôi bi bô tập nói, bà cháu quấn quýt lấy nhau. Bận bịu với công việc, rồi tôi cũng gần như quên bẵng chuyện đưa cháu đến nhà trẻ như những đứa trẻ thành phố khác. Mẹ tôi bảo, để bà trông cháu thêm thời gian nữa để vợ chồng yên tâm công tác. Tôi thầm cảm ơn mẹ, nhưng cũng cảm thấy rằng, gia đình nhỏ bé của chúng tôi thực sự cần có bàn tay chăm sóc của bà.

Mùa Đông năm ấy trời lạnh hơn bình thường. Cả khu phố trở nên co ro, mọi người đều tìm cách làm thể nào để ấm hơn, để tăng nhiệt đến mức bình thường nếu có thể. Nhà tôi cũng không ngoại lệ, thương nhất là mẹ tôi, người già thường lạnh về đêm, hơn nữa bà quen ở quê, nên mùa Đông vẫn thích có bếp củi để sưởi ấm. Rồi thì bà cũng nhóm bếp thật, bếp được bà nhóm lên chỗ khu đất trống phía trước con hẻm, gần nhà tôi, ban đầu đơn sơ chỉ là ba viên gạch, với ít cành khô do các gia đình loại ra.

Rồi vài ba hôm, chính bếp lửa ấy đã thu hút nhiều người trong con hẻm xúm xít lại với nhau, người thì đến tìm chút hơi ấm trong buổi sớm mai, người thì đến để bắt chuyện cuối ngày, cũng có người đến nhờ đun ấm nước sôi để pha trà, hay pha nước tắm gội. Mẹ tôi rất vui, mẹ bảo nhờ bếp lửa ấy mà mẹ đã sưởi ấm được mọi người trong con hẻm, nhiều người đã tìm đến nhau, cùng nhau tâm sự, sẻ chia những buồn vui trong cuộc sống, hàng xóm gặp nhau bỗng thích cười đùa, hỏi han, thân thiện, không còn lạnh lùng, dửng dưng như trước nữa.

Mẹ nói rằng, dù có sống ở đâu con người cũng cần tình người, tình hàng xóm “tối lửa tắt đèn có nhau”, ông bà ta đã dăn dạy: “Nhiễu điều phủ lấy giá gương...”. Để duy trì bếp chung, mỗi người một tay, bác Hai đạp xích lô cuối ngày nhặt nhạnh đâu đó ít khúc củi khô, cô Sáu bán trái cây ngoài chợ mang về vài thùng gỗ tạp… Cuối năm đó cũng chính bếp lửa mẹ tôi nhóm, cả con hẻm đã có sáng kiến mỗi người chung góp vài đòn bánh tét nổi lửa nấu chờ đón giao thừa.

Giờ đây, mẹ đã đi xa, khoảnh đất trống ấy đã xây thành khu vui chơi dành cho trẻ em trong khu phố. Cuối năm nay trời trở lạnh, nhiều người thỉnh thoảng lại nhắc đến mẹ tôi với bếp lửa hồng ngày xưa trong chiều tối 30 Tết, ngọn lửa ấy giờ đây đã tắt, nhưng hình ảnh mẹ tôi vẫn còn trong lòng của nhiều người phố thị, bà đã mang một chút hồn quê ra sưởi ấm những trái tim lạnh giá nơi phố thị.

Sông Côn
Tags: bếp lửa cha mẹ già

Tin liên quan

Tin tức bạn quan tâm

Bếp lửa của người Ma Coong

Mùa vải chín sớm

Những ngày này, các ngả đường dẫn vào phường Yên Tử, tỉnh Quảng Ninh luôn hối hả, nhộn nhịp bởi những chiếc xe máy thồ vải, những chuyến xe tải chở đầy ắp các thùng vải chín mọng, tươi rói. Năm nay, vụ vải chín sớm Phương Nam được mùa, được giá…
Bếp lửa của người Ma Coong

Phong trào “Biến rác thành tiền” ở Đầm Hà

Những chai nhựa, lon nước, giấy vụn hay các loại rác thải tái chế tưởng chừng bỏ đi lại trở thành nguồn thu nhập để giúp đỡ những hoàn cảnh khó khăn. Mô hình “Biến rác thành tiền”, hay còn gọi là “Ngôi nhà xanh” đang được các cấp Hội NCT triển khai hiệu quả tại nhiều thôn trên địa bàn xã Đầm Hà, tỉnh Quảng Ninh góp phần nâng cao ý thức bảo vệ môi trường và lan tỏa tinh thần tương thân tương ái trong cộng đồng.
Bếp lửa của người Ma Coong

Vinamilk cùng trẻ em tận hưởng ngày hội mùa Hè tại Phú Mỹ Hưng

Cuối tuần vừa qua, Vinamilk đã đồng hành cùng Ngày hội “Phú Mỹ Hưng hướng về trẻ em” lần thứ 15 với chủ đề “Lễ hội mùa hè - Chơi để học”, mang đến không gian trải nghiệm dành cho các gia đình cùng nhiều sản phẩm dinh dưỡng quen thuộc với trẻ em. Hoạt động nằm trong chuỗi chương trình cộng đồng hướng đến ngày Quốc tế Thiếu nhi 1/6, góp phần tạo nên một mùa hè sôi động, bổ ích cho các em nhỏ tại TP.HCM.
Bếp lửa của người Ma Coong

Chuyện người biến đất cằn thành rừng xanh bền vững

Ông Đinh Xuân Niệm ở bản Hà, xã Tuyên Lâm, tỉnh Quảng Trị với hành trình hơn 30 năm biến đất cằn thành rừng xanh bền vững. Ông không chỉ trồng cây lấy gỗ mà còn phục hồi hệ sinh thái, gắn bó với dân bản, và trở thành tấm gương sáng về bảo vệ môi trường và phát triển kinh tế rừng bền vững tại địa phương...
Bếp lửa của người Ma Coong

Lão nông “đánh thức” gốc tre ven sông Thu Bồn

Giữa vùng quê ven sông Thu Bồn, nơi những lũy tre già bao đời che chắn cho làng mạc Đại Lộc trước mùa lũ dữ, có một người đàn ông chỉ còn một cánh tay vẫn ngày ngày cặm cụi bên những gốc tre xù xì. Từ những phần gốc tưởng chỉ còn giá trị làm củi nấu bánh tét, tráng mì; ông Phan Văn Chánh, 62 tuổi, trú tại xã Phú Thuận, TP Đà Nẵng đã “hô biến” thành những bộ bàn ghế, giường, tủ, nôi tre có giá hàng chục triệu đồng...
Bếp lửa của người Ma Coong

Công an Đồng Nai đẩy mạnh tuyên truyền “Đã uống rượu, bia – không lái xe” tại các cơ sở ăn uống, giải trí

Vừa qua, thực hiện chỉ đạo của Ban Giám đốc Công an thành phố Đồng Nai về tăng cường các giải pháp bảo đảm trật tự, an toàn giao thông, Phòng Cảnh sát giao thông Công an thành phố đã tổ chức tuyên truyền, phổ biến pháp luật về phòng, chống tác hại của rượu, bia và quy định xử lý vi phạm nồng độ cồn cho 11 cơ sở kinh doanh dịch vụ ăn uống, giải trí trên địa bàn phường Trấn Biên.
Based on MasterCMS Ultimate Edition 2026 v2.9