Danh mục
THEO DÕI TRÊN: Facebook Youtube Tiktok
Người ta thường nói: “Tuổi già có con cháu quây quần là phúc lớn”. Quả thật, nhìn cảnh ông bà sống cùng con cháu trong ngôi nhà đông vui, sáng nghe tiếng trẻ ríu rít, chiều thấy con cái đi về, ai cũng nghĩ đó là cuộc sống đủ đầy, viên mãn. Nhưng phía sau cánh cửa của không ít gia đình lại là những nỗi niềm khó gọi thành tên: Sống giữa đông người mà vẫn cô đơn, ở cạnh con cháu nhưng lòng cứ thấy lạc lõng.
+
aa
-

Một chiều đầu hè, tại tổ dân phố ở phường Châu Sơn, tỉnh Ninh Bình, tôi gặp bà Nguyễn Thị Lan, 71 tuổi. Bà đang ngồi ngoài hiên, mắt nhìn xa xăm. Bà kể, ngày trước vợ chồng làm lụng cả đời, gom góp xây nhà, nuôi ba người con ăn học trưởng thành. Khi tuổi cao, sức yếu và sau ngày ông mất đi, bà bán nhà chia cho các con, giữ lại 1 phần cho mình và chuyển lên ở cùng gia đình cậu con trai cả để tiện chăm sóc. “Lúc đầu tôi mừng lắm, nghĩ tuổi già không phải lo cơm nước, lại được gần con gần cháu. Nhưng sống rồi mới biết, nhiều khi ở cùng mà như người dưng”, bà Lan chậm rãi nói.

Con trai, con dâu đi làm từ sáng đến tối. Hai đứa cháu nhỏ học hành kín lịch. Bà trở thành người dậy sớm nấu cơm, đưa đón cháu, quét dọn, cơm nước. Việc gì cũng đến tay. Mệt thì cố chịu. Có hôm đau đầu, nhức lưng, bà nằm nghỉ một lát, cháu nội chạy ra hỏi: “Bà ơi nấu cơm chưa?”. Bà lại lặng lẽ ngồi dậy.

Ở cùng con cháu nhưng vẫn cô đơn
Ảnh minh hoạ

Điều khiến bà buồn nhất không phải việc nhiều, mà là không ai hỏi: “Mẹ hôm nay có mệt không?”. Những bữa cơm, ai cũng cắm cúi điện thoại. Con cái gặp chuyện ở cơ quan về nhà than phiền, cáu gắt, bà lại thành nơi trút tâm sự. Họ thường trách móc bà những việc nhỏ nhặt mà thấy không ưng ý. Nhưng khi bà muốn kể vài chuyện tuổi già, chuyện đau nhức hay nỗi nhớ quê cũ, chẳng ai có thời gian nghe hết câu.

Bà cười buồn: “Nhiều lúc tôi thấy mình giống ô sin không công hơn là mẹ”.

Câu chuyện ấy không phải cá biệt. Ông Trần Văn Hòa ở xã Đông Phong, Bắc Ninh cũng có chung tâm trạng. Vợ mất sớm, ông chuyển lên Hà Nội sống với con gái. Nhà cửa khang trang, vật chất đầy đủ, nhưng lòng ông ngày càng trống trải. Ông bảo: “Con gái tôi hiếu thảo, không thiếu thứ gì. Nhưng điều người già cần đâu chỉ là cơm ngon áo đẹp”. Ông nhớ những buổi sáng ở quê, ra đầu ngõ uống chén trà, trò chuyện với hàng xóm. Một lần đi tập dưỡng sinh, ông gặp mấy người bạn đồng cảnh. Tưởng chỉ mình mình buồn, hóa ra ai cũng có nỗi niềm riêng. Người thì chăm cháu từ sáng tới tối không có thời gian nghỉ. Người thì con cháu coi việc phụng dưỡng là trách nhiệm vật chất. Con cái thường trách móc bố mẹ vô lối nhưng quên mất chăm sóc tinh thần.

Nghe chuyện của nhau, các cụ chỉ biết thở dài: “Già rồi, cần nhất là được quan tâm”.

Đời sống hiện đại khiến nhịp sống của con cháu nhanh hơn, áp lực hơn. Cơm áo, công việc, học hành khiến nhiều người mệt mỏi. Nhưng có lẽ vì mải chạy theo guồng quay ấy mà đôi khi ta quên mất những người già trong nhà cũng có tâm tư, cảm xúc và những tổn thương rất dễ chạm tới.

Cha mẹ từng là bầu trời của con cái. Họ dành cả thanh xuân, sức lực để nuôi con trưởng thành. Đến tuổi xế chiều, điều mong mỏi nhiều khi rất giản dị: Một lời hỏi han, một buổi trò chuyện, một cái nắm tay, hay chỉ là câu: “Mẹ hôm nay có khỏe không?”.

Chữ hiếu không chỉ là nuôi cha mẹ đủ đầy vật chất mà còn phải biết lắng nghe, biết thấu hiểu, biết đặt mình vào cảm xúc của các cụ. Đừng để đến lúc cha mẹ già đi thật nhanh, mái tóc bạc thêm, ánh mắt buồn hơn, ta mới giật mình nhận ra: Có những nỗi cô đơn tồn tại ngay trong chính mái nhà của mình.

Trên thế giới và ở Việt Nam, mọi người đã biết về Ngày của Mẹ và Ngày của Cha, đó là dịp để con cháu thể hiện lòng biết ơn, sự hiếu kính và trách nhiệm của mình đối với các bậc sinh thành. “Các con hãy dừng lại một chút giữa cuộc sống bận rộn để tự hỏi: Mình đã thực sự quan tâm đến bố mẹ, với một lòng tôn kính thiêng liêng nhất chưa” - đó là nguyện ước của các bậc sinh thành.

Ở cùng con cháu là hạnh phúc. Nhưng hạnh phúc ấy chỉ trọn vẹn khi người già không chỉ có chỗ ở, mà còn có một chỗ trong trái tim con cháu.mẹ

Thanh Tâm
Tags: chăm sóc gia đình cha mẹ già

Tin liên quan

Tin tức bạn quan tâm

Sống chậm...

Ai rồi cũng già

Có một điều rất công bằng trong cuộc đời mà không ai có thể đi ngược lại: thời gian. Nó lặng lẽ trôi qua, không chờ ai, không ưu ái ai và cũng không bỏ quên ai.
Sống chậm...

“Xóm chạy thận” giữa biển lửa mùa hè

“Xóm chạy thận” nằm ở số nhà 32 và rải rác sâu trong con ngõ nhỏ trên đường Lê Ninh, phường Vinh Hưng, tỉnh Nghệ An những ngày này như bị đặt giữa một “biển lửa” đúng nghĩa. Nắng nóng kéo dài, có thời điểm chạm ngưỡng 40 độ C, khiến cả khu trọ nhỏ bé trở nên hầm hập, ngột ngạt như không còn lối thở. Trong khu vực chỉ có khoảng 3–4 dãy nhà trọ giá rẻ, gần 80 bệnh nhân suy thận – phần lớn là những người già ngoài 60, 70 tuổi – đang tá túc, nương nhờ nhau để duy trì sự sống từng ngày.
Sống chậm...

Sự bao dung làm tuổi già đẹp hơn

Người ta thường nói, tuổi trẻ cần nhiệt huyết, còn tuổi già cần sự bình yên. Nhưng bình yên không tự nhiên mà có. Sau bao va đập của cuộc đời, sau những được - mất, hơn - thua, con người chỉ thực sự thanh thản khi học được cách bao dung.
Sống chậm...

Cuộc gọi về nhà

Nhịp sống hiện đại khiến con người luôn phải sống vội vàng, gấp gáp. Chúng ta quen với những cuộc trò chuyện vội, những dòng tin nhắn ngắn, những lần chạm khẽ rồi trôi qua giữa vô vàn bộn bề. Ngày qua ngày, mọi thứ diễn ra nhanh đến mức cảm xúc của ta dường như cũng bị nén lại. Thế nhưng, ở một góc rất lặng của sự tất bật ấy, luôn tồn tại một số điện thoại mà chỉ cần bấm gọi, cũng đủ làm ta ấm cả một ngày dài. Đó là cuộc gọi về nhà.
Sống chậm...

Hạnh phúc lớn nhất

Sang nhà ông bạn hưu hàng xóm, tôi thấy cuốn sách khổ nhỏ bằng lòng bàn tay, bìa in dòng chữ “Tích đức”. Xem lướt qua, tôi nhận ra, đó là cuốn sách ông tự làm, hơn 10 trang chứa gần 100 câu thành ngữ và ca dao được chọn trong kho tàng văn hóa dân gian.
Sống chậm...

Lo sợ của tuổi già

Càng về già con người càng thích cuộc sống đơn giản, không suy nghĩ nhiều, không suy diễn quá phức tạp, càng không ham muốn về tiền tài danh vọng, chỉ mong sao phần đời còn lại có sức khỏe, sống thanh thản và an yên.
Sống chậm...

Tuổi già đừng tự làm khổ mình

Bước sang tuổi xế chiều, ta nhận ra rằng, đời người không phải mọi chuyện, mọi việc đều như ý muốn của mình, vậy hà cớ chi phải cưỡng cầu, buồn phiền khi ta đã cố gắng hết mình. Dù kết quả như thế nào thì cứ bình tâm chấp nhận, lạc quan mà sống phần đời còn lại trên thế gian này.
Based on MasterCMS Ultimate Edition 2026 v2.9