Tạp chí Người cao tuổi THEO DÕI TRÊN: Facebook Youtube Tiktok
tien-toi-dai-hoi-vii
Nhịp sống hiện đại khiến con người luôn phải sống vội vàng, gấp gáp. Chúng ta quen với những cuộc trò chuyện vội, những dòng tin nhắn ngắn, những lần chạm khẽ rồi trôi qua giữa vô vàn bộn bề. Ngày qua ngày, mọi thứ diễn ra nhanh đến mức cảm xúc của ta dường như cũng bị nén lại. Thế nhưng, ở một góc rất lặng của sự tất bật ấy, luôn tồn tại một số điện thoại mà chỉ cần bấm gọi, cũng đủ làm ta ấm cả một ngày dài. Đó là cuộc gọi về nhà.
+
aa
-

Với nhiều người, cuộc gọi về nhà không có gì đặc biệt. Chỉ là vài câu hỏi quen thuộc của bố mẹ “Con có khỏe không?”, “Công việc có ổn không?”, “Các cháu vẫn ngoan chứ?”… Những câu hỏi lặp đi lặp lại đến mức quen thuộc, khiến ta trả lời trong vội vàng, thậm chí có lúc chỉ muốn kết thúc thật nhanh. Nhưng rồi có những ngày, khi lòng chông chênh không rõ vì điều gì, chỉ cần nghe lại những câu hỏi ấy, tự nhiên ta bỗng thấy cuộc sống dịu dàng và bình yên biết nhường nào.

Cuộc gọi về nhà

Bố mẹ ta vốn không giỏi nói những lời hoa mỹ. Họ không hỏi những điều lớn lao, cũng không cần những câu trả lời dài dòng. Điều họ mong, đôi khi chỉ là biết con vẫn ổn, vẫn bình an. Những câu hỏi tưởng chừng đơn giản của bố mẹ mang theo một nỗi nhớ âm thầm không cần gọi tên. Đó là cách đấng sinh thành giữ kết nối với cuộc sống theo cách lặng lẽ nhất.

Thật ra, bố mẹ không cần chúng ta phải kể hết những thành công, thất bại trong cuộc sống. Họ chỉ cần nghe trong giọng nói của con một sự vững vàng. Chỉ một câu “Con ổn” cũng đủ làm dịu đi bao lo lắng âm thầm tích tụ bấy lâu. Đến sau này ta mới nhận ra, tình thương của bố mẹ vẫn luôn nằm trong những điều giản dị như thế.

Rồi một ngày, ta chợt nhận ra mình đã lâu rồi chưa gọi về nhà. Cuộc gọi khi ấy bỗng trở nên rất khác. Không còn là thói quen, mà trở thành một nhu cầu. Ta lắng nghe kỹ hơn từng lời, nhận ra trong những khoảng ngập ngừng, những câu chuyện tưởng như vu vơ là một mong muốn rất đỗi giản dị của bố mẹ: Được giữ con lại lâu hơn ở đầu dây bên kia, dù chỉ bằng giọng nói.

Những ngày sau đó, ta chợt giật mình khi nghe giọng bố khàn hơn, giọng mẹ chậm lại. Những câu hỏi vẫn vậy, nhưng nhịp điệu đã khác. Sự thay đổi rõ ràng hơn trong từng âm thanh quen thuộc. Những khoảng ngắt dài hơn, nhiều từ được lặp đi lặp lại. Lúc ấy, ta mới hiểu, mỗi cuộc gọi về nhà chính là một lần giữ lại những thanh âm của yêu thương trước khi chúng kịp trôi xa.

Nhiều người nghĩ, tình cảm cần được thể hiện bằng những điều lớn lao, xa xỉ. Nhưng với bố mẹ, đôi khi chỉ một cuộc gọi ngắn thôi cũng đủ làm ấm lòng. Bởi điều họ chờ là sự hiện diện của con, dù chỉ qua giọng nói. Âm thanh ấy sẽ lấp đầy khoảng trống trong ngôi nhà yên ắng, sẽ thay cho những bữa cơm thiếu người, và những buổi chiều không còn tiếng bước chân quen thuộc.

Đến một lúc nào đó, ta sẽ không còn nghe được giọng nói quen thuộc ở đầu dây bên kia nữa. Khi ấy, ta mới nhớ lại những lần mình vội vàng, những lần cuộc gọi chưa kịp dài thêm một chút. Và rồi, những câu hỏi giản dị ngày nào bỗng trở thành điều không còn cơ hội được nghe lại.

Có những thứ chỉ khi mất đi, con người ta mới nhận ra giá trị thiêng liêng của nó. Nhưng cũng có những điều, nếu đủ tinh tế, ta có thể nhận ra ngay khi nó vẫn còn ở bên mình. Cuộc gọi về nhà tuy bình thường, nhưng lại có sức nâng đỡ tâm hồn chúng ta theo cách rất riêng như thế.

Vậy nên, đừng đợi đến khi chúng ta thực sự rảnh rỗi mới gọi về. Chỉ cần dành một vài phút, hỏi thăm bố mẹ một vài câu giản dị. Để bố mẹ yên lòng, và cũng là để chính ta, trong những phút chênh vênh của cuộc đời, vẫn còn một nơi để trở về, dù chỉ qua một cuộc gọi.

Lê Thị Xuyên
Tags: gọi điện cho người thân gọi điện thoại

Tin tức bạn quan tâm

Ai rồi cũng già

Có một điều rất công bằng trong cuộc đời mà không ai có thể đi ngược lại: thời gian. Nó lặng lẽ trôi qua, không chờ ai, không ưu ái ai và cũng không bỏ quên ai.

“Xóm chạy thận” giữa biển lửa mùa hè

“Xóm chạy thận” nằm ở số nhà 32 và rải rác sâu trong con ngõ nhỏ trên đường Lê Ninh, phường Vinh Hưng, tỉnh Nghệ An những ngày này như bị đặt giữa một “biển lửa” đúng nghĩa. Nắng nóng kéo dài, có thời điểm chạm ngưỡng 40 độ C, khiến cả khu trọ nhỏ bé trở nên hầm hập, ngột ngạt như không còn lối thở. Trong khu vực chỉ có khoảng 3–4 dãy nhà trọ giá rẻ, gần 80 bệnh nhân suy thận – phần lớn là những người già ngoài 60, 70 tuổi – đang tá túc, nương nhờ nhau để duy trì sự sống từng ngày.

Sự bao dung làm tuổi già đẹp hơn

Người ta thường nói, tuổi trẻ cần nhiệt huyết, còn tuổi già cần sự bình yên. Nhưng bình yên không tự nhiên mà có. Sau bao va đập của cuộc đời, sau những được - mất, hơn - thua, con người chỉ thực sự thanh thản khi học được cách bao dung.

Ở cùng con cháu nhưng vẫn cô đơn

Người ta thường nói: “Tuổi già có con cháu quây quần là phúc lớn”. Quả thật, nhìn cảnh ông bà sống cùng con cháu trong ngôi nhà đông vui, sáng nghe tiếng trẻ ríu rít, chiều thấy con cái đi về, ai cũng nghĩ đó là cuộc sống đủ đầy, viên mãn. Nhưng phía sau cánh cửa của không ít gia đình lại là những nỗi niềm khó gọi thành tên: Sống giữa đông người mà vẫn cô đơn, ở cạnh con cháu nhưng lòng cứ thấy lạc lõng.

Hạnh phúc lớn nhất

Sang nhà ông bạn hưu hàng xóm, tôi thấy cuốn sách khổ nhỏ bằng lòng bàn tay, bìa in dòng chữ “Tích đức”. Xem lướt qua, tôi nhận ra, đó là cuốn sách ông tự làm, hơn 10 trang chứa gần 100 câu thành ngữ và ca dao được chọn trong kho tàng văn hóa dân gian.

Lo sợ của tuổi già

Càng về già con người càng thích cuộc sống đơn giản, không suy nghĩ nhiều, không suy diễn quá phức tạp, càng không ham muốn về tiền tài danh vọng, chỉ mong sao phần đời còn lại có sức khỏe, sống thanh thản và an yên.

Tuổi già đừng tự làm khổ mình

Bước sang tuổi xế chiều, ta nhận ra rằng, đời người không phải mọi chuyện, mọi việc đều như ý muốn của mình, vậy hà cớ chi phải cưỡng cầu, buồn phiền khi ta đã cố gắng hết mình. Dù kết quả như thế nào thì cứ bình tâm chấp nhận, lạc quan mà sống phần đời còn lại trên thế gian này.
Based on MasterCMS Ultimate Edition 2026 v2.9