Tạp chí Người cao tuổi THEO DÕI TRÊN: Facebook Youtube Tiktok
tien-toi-dai-hoi-vii

Con bất hiếu - Nỗi đau của đấng sinh thành

“Trẻ cậy cha, già cậy con”, câu châm ngôn ấy có vẻ đang bị lãng quên trong nhịp sống hiện đại. Nhiều người con từng được cha mẹ nuôi dưỡng, cho ăn học tử tế, đến khi trưởng thành lại né tránh trách nhiệm chăm sóc cha mẹ...
+
aa
-

Một số cha mẹ vì quá yêu thương con nên thường nuông chiều, khiến con cái làm tổn thương cha mẹ vì sự vô tâm của mình. Con không thường xuyên hỏi han tình hình cha mẹ, không cần biết bố mẹ suy nghĩ gì mà chỉ biết đòi hỏi. Sử dụng tiền của bố mẹ làm những việc khiến họ đau lòng, lúc về già lại không muốn chăm sóc, phụng dưỡng bố mẹ. Thậm chí, tuổi già sức yếu họ vẫn phải làm việc kiếm tiền để chăm lo cho con.

Người ta thường nói “bất hiếu là tội lớn nhất”. Ấy vậy mà ngày nay, “nuôi con khôn lớn, chưa chắc con nuôi lại mình khi già”- câu nói ấy dường như không còn là lời than thở đơn lẻ, mà đang trở thành thực trạng nhức nhối trong xã hội.

Con bất hiếu - Nỗi đau của đấng sinh thành
Con bất hiếu - Nỗi đau của đấng sinh thành

Hàng chục năm qua, bà H. ở quê tôi đã ngoài 70 tuổi, hằng ngày đi nhặt “đồng nát” nuôi con học hành đến nơi đến chốn, mong sao sau này con có cuộc sống sung túc, đủ đầy. Nhưng khi tôi hỏi bà về tình hình con cái, bà chỉ thở dài: “Nó học đại học xong, có công ăn việc làm trên thành phố, rồi lấy vợ. Lúc tôi bị bệnh gọi điện thì nó hứa “Con về ngay đây”, nhưng đến gần 10 cuộc thì nó buông một câu “con bận quá, mẹ ráng chịu nhé!!!...”.

Câu chuyện của bà H. không phải cá biệt. Họ từng là cha, là mẹ - từng là bờ vai cho những đứa con dựa vào. Giờ đây, họ lại tựa vào nhau trong những năm tháng cuối đời, không phải vì lựa chọn, mà vì con cái không muốn gánh trách nhiệm.

Cuộc sống thay đổi, quan hệ gia đình cũng thay đổi. Nhiều người trẻ ngày nay bận rộn với công việc, với khát vọng lập nghiệp, với nhu cầu cá nhân. Điều đó không sai. Nhưng sai là khi con cái lấy lí do “bận” để trốn tránh trách nhiệm với đấng sinh thành.

Nhiều bậc cha mẹ truyền thống thường cam chịu, nghĩ rằng “nói ra thì xấu hổ với người ta”; hay “sợ con cái mang tiếng”. Nhưng sự im lặng chỉ khiến cái sai kéo dài, bởi vậy hãy nói chuyện thẳng thắn với con về cảm xúc của mình: Cô đơn, tổn thương, thất vọng... Nếu lời nói không hiệu quả, có thể nhờ bên thứ ba can thiệp: Người thân, hàng xóm đáng tin, hoặc thậm chí các tổ chức hỗ trợ người cao tuổi.

Không ít cha mẹ vì thương con nên trao hết tài sản khi còn sống, nhà cửa, đất đai, tiền bạc rồi rơi vào cảnh “tay trắng, chẳng còn quyền gì trong chính ngôi nhà mình”. Vì vậy, hãy giữ lại phần tài sản đủ để tự lo cho tuổi già, đừng vì cả tin mà trao hết. Cân nhắc lập di chúc rõ ràng, hợp pháp, để tránh những tranh chấp hoặc bất công sau này. Nếu bị ngược đãi, xâm phạm quyền lợi, đừng ngại nhờ pháp luật bảo vệ.

Tóm lại, mỗi người trong chúng ta đều từng là đứa trẻ lớn lên trong vòng tay của cha mẹ. Và rồi, sẽ đến lúc chúng ta phải là chỗ dựa vững chắc cho cha mẹ. Đừng để khi nhìn lại, tất cả chỉ còn là ân hận trong muộn màng. Quan trọng nhất là thể hiện sự hiếu thảo với cha mẹ bằng những việc làm thiết thực mà bạn có thể làm. Từ việc thăm hỏi, phụng dưỡng, kính trọng, vâng lời cha mẹ cho đến tự hoàn thiện bản thân,...

Đoan Trang
Tags: Con bất hiếu

Tin tức bạn quan tâm

Ai rồi cũng già

Có một điều rất công bằng trong cuộc đời mà không ai có thể đi ngược lại: thời gian. Nó lặng lẽ trôi qua, không chờ ai, không ưu ái ai và cũng không bỏ quên ai.

“Xóm chạy thận” giữa biển lửa mùa hè

“Xóm chạy thận” nằm ở số nhà 32 và rải rác sâu trong con ngõ nhỏ trên đường Lê Ninh, phường Vinh Hưng, tỉnh Nghệ An những ngày này như bị đặt giữa một “biển lửa” đúng nghĩa. Nắng nóng kéo dài, có thời điểm chạm ngưỡng 40 độ C, khiến cả khu trọ nhỏ bé trở nên hầm hập, ngột ngạt như không còn lối thở. Trong khu vực chỉ có khoảng 3–4 dãy nhà trọ giá rẻ, gần 80 bệnh nhân suy thận – phần lớn là những người già ngoài 60, 70 tuổi – đang tá túc, nương nhờ nhau để duy trì sự sống từng ngày.

Sự bao dung làm tuổi già đẹp hơn

Người ta thường nói, tuổi trẻ cần nhiệt huyết, còn tuổi già cần sự bình yên. Nhưng bình yên không tự nhiên mà có. Sau bao va đập của cuộc đời, sau những được - mất, hơn - thua, con người chỉ thực sự thanh thản khi học được cách bao dung.

Ở cùng con cháu nhưng vẫn cô đơn

Người ta thường nói: “Tuổi già có con cháu quây quần là phúc lớn”. Quả thật, nhìn cảnh ông bà sống cùng con cháu trong ngôi nhà đông vui, sáng nghe tiếng trẻ ríu rít, chiều thấy con cái đi về, ai cũng nghĩ đó là cuộc sống đủ đầy, viên mãn. Nhưng phía sau cánh cửa của không ít gia đình lại là những nỗi niềm khó gọi thành tên: Sống giữa đông người mà vẫn cô đơn, ở cạnh con cháu nhưng lòng cứ thấy lạc lõng.

Cuộc gọi về nhà

Nhịp sống hiện đại khiến con người luôn phải sống vội vàng, gấp gáp. Chúng ta quen với những cuộc trò chuyện vội, những dòng tin nhắn ngắn, những lần chạm khẽ rồi trôi qua giữa vô vàn bộn bề. Ngày qua ngày, mọi thứ diễn ra nhanh đến mức cảm xúc của ta dường như cũng bị nén lại. Thế nhưng, ở một góc rất lặng của sự tất bật ấy, luôn tồn tại một số điện thoại mà chỉ cần bấm gọi, cũng đủ làm ta ấm cả một ngày dài. Đó là cuộc gọi về nhà.

Hạnh phúc lớn nhất

Sang nhà ông bạn hưu hàng xóm, tôi thấy cuốn sách khổ nhỏ bằng lòng bàn tay, bìa in dòng chữ “Tích đức”. Xem lướt qua, tôi nhận ra, đó là cuốn sách ông tự làm, hơn 10 trang chứa gần 100 câu thành ngữ và ca dao được chọn trong kho tàng văn hóa dân gian.

Lo sợ của tuổi già

Càng về già con người càng thích cuộc sống đơn giản, không suy nghĩ nhiều, không suy diễn quá phức tạp, càng không ham muốn về tiền tài danh vọng, chỉ mong sao phần đời còn lại có sức khỏe, sống thanh thản và an yên.
Based on MasterCMS Ultimate Edition 2026 v2.9