Danh mục
THEO DÕI TRÊN: Facebook Youtube Tiktok
Bạn tôi nói: “Con người được xếp là loại động vật bậc cao, tách biệt với mọi loài vật trên Trái Đất. Điều tâm đắc nhất trong muôn vàn điều tách biệt ấy là con người biết xấu hổ mà con vật thì không”.
+
aa
-

Tôi đồng ý và nói: “Con người biết đỏ mặt vì xấu hổ. Charles Darwin, cha đẻ của thuyết Tiến hóa khẳng định: “Biết xấu hổ là biểu hiện mang tính con người nhất của loài người”. “Sự xấu hổ ấy ở dạng nhận thấy được, bao gồm sự đỏ mặt, bối rối của tâm trí, đầu cúi xuống…”.

Rồi chúng tôi dốc bầu tâm sự về “các trạng thái xấu hổ”. Tôi kể cảnh xấu hổ đáng yêu của đứa cháu ngoại 5 tuổi cứ thích bú mẹ. Mỗi lần bà ngoại trông thấy đều chỉ tay và “lêu lêu”. Cậu đỏ mặt, nhoẻn miệng cười tươi rồi rúc đầu trốn vào nách mẹ.

Chuyện về sự xấu hổ
Ảnh minh hoạ

Bạn tôi kể chuyện nhạc sĩ Nguyễn Văn Tý lúc trẻ sống ở TP Vinh mến yêu một cô gái Hà Tĩnh. Hai người không nên duyên do cha mẹ cô gái đã thuận gả cho một thanh niên cùng làng. Cô gái có lời với nhạc sĩ: “Em sẽ giới thiệu cho anh một cô bạn ở quê”. Một hôm 2 người đến nhà cô gái ấy chuyện trò. Ngồi dệt lụa bên khung cửi, cô gái lắng nghe, thẹn thùng, mặt đỏ thay cho lời nói. Thế rồi, nhạc sĩ vào quân đội và thời gian trôi đi... Một hôm tại buổi liên hoan văn nghệ quân khu, một chiến sĩ vỗ vai nhạc sĩ và trách: “Ông có tội to! Ông làm cho o tôi chờ đợi đến chục năm”. Nhạc sĩ hiểu sự tình và tạ tội bằng nhạc phẩm nổi tiếng “Một khúc tâm tình của người Hà Tĩnh” chứa chan tình cảm: “Ai hôm nay ra khơi buông lưới, mà nhìn chi mãi con tàu vào bờ, nhìn bến cảng lại nhớ ngày xưa, thương con đò cắm con sào đứng đợi…”.

Tiếp lời bạn, tôi kể chuyện xấu hổ đáng ghét mà cũng đáng bỏ qua cho cố vấn phái đoàn đàm phán Mỹ là Kissinger tại phiên họp ngày 8/1/1973 của Hội nghị Paris về Việt Nam sau trận “Điện Biên Phủ trên không” cuối năm 1972. Hôm đó, vừa ngồi vào bàn hội nghị, cố vấn Lê Đức Thọ nói thẳng với phái đoàn Mỹ: "Các ông đã kiếm cớ thương lượng bị gián đoạn để dùng B52 đánh vào Hà Nội, đúng hôm tôi vừa trở về. Hành động của các ông thật trắng trợn và rất tàn bạo. Chính các ông không phải ai khác đã bôi nhọ danh dự nước Mỹ". Kissinger đỏ mặt, lặng đi một lúc rồi lúng túng phân bua: "Đó không phải là lỗi của tôi". Cố vấn Lê Đức Thọ đập bàn, nói: "Hơn 10 năm Mỹ đã dùng bạo lực để khuất phục Việt Nam, nhưng các ông không rút ra được bài học nào từ thất bại đó. Thật là ngu xuẩn, thật là ngu xuẩn, ngu xuẩn". Các nhà báo có mặt phản ánh: “Lúc đó người phiên dịch không dám dịch những từ cuối của cố vấn ta, nhưng thành viên trong phái đoàn Mỹ không những đã dịch nốt mà còn nhấn mạnh từ cuối: "Stupid, stupid, stupid". Kissinger càng đỏ mặt và lúng túng đề nghị: "Xin ông giảm âm lượng và không nên dùng những tính từ như vừa rồi, vì ở ngoài kia còn bao nhiêu người theo dõi". Cố vấn ta đáp: "Những từ đó tôi đã dùng hết sức kiềm chế, còn báo Mỹ, người Mỹ đang dùng những từ khắc nghiệt hơn nhiều về hành động dối trá và tàn bạo của các ông.

Từ câu chuyện này, chúng tôi liên tưởng đến sự xấu hổ muộn màng và vuốt đuôi của những kẻ trộm cướp, giết người, buôn gian bán lận, tham ô tham nhũng, gây thất thoát tài sản, ngân quỹ của dân. Trong đó có tới gần 100 cán bộ cao cấp thuộc nhiệm kì Đại hội Đảng khóa XII bị kỉ luật thời gian qua.

Dương Quang Minh
Tags: Xấu hổ cán bộ tham nhũng trạng thái xấu hổ

Tin liên quan

Tin tức bạn quan tâm

“Vaccine” để cán bộ “miễn nhiễm” với tham nhũng

Ai rồi cũng già

Có một điều rất công bằng trong cuộc đời mà không ai có thể đi ngược lại: thời gian. Nó lặng lẽ trôi qua, không chờ ai, không ưu ái ai và cũng không bỏ quên ai.
“Vaccine” để cán bộ “miễn nhiễm” với tham nhũng

“Xóm chạy thận” giữa biển lửa mùa hè

“Xóm chạy thận” nằm ở số nhà 32 và rải rác sâu trong con ngõ nhỏ trên đường Lê Ninh, phường Vinh Hưng, tỉnh Nghệ An những ngày này như bị đặt giữa một “biển lửa” đúng nghĩa. Nắng nóng kéo dài, có thời điểm chạm ngưỡng 40 độ C, khiến cả khu trọ nhỏ bé trở nên hầm hập, ngột ngạt như không còn lối thở. Trong khu vực chỉ có khoảng 3–4 dãy nhà trọ giá rẻ, gần 80 bệnh nhân suy thận – phần lớn là những người già ngoài 60, 70 tuổi – đang tá túc, nương nhờ nhau để duy trì sự sống từng ngày.
“Vaccine” để cán bộ “miễn nhiễm” với tham nhũng

Sự bao dung làm tuổi già đẹp hơn

Người ta thường nói, tuổi trẻ cần nhiệt huyết, còn tuổi già cần sự bình yên. Nhưng bình yên không tự nhiên mà có. Sau bao va đập của cuộc đời, sau những được - mất, hơn - thua, con người chỉ thực sự thanh thản khi học được cách bao dung.
“Vaccine” để cán bộ “miễn nhiễm” với tham nhũng

Ở cùng con cháu nhưng vẫn cô đơn

Người ta thường nói: “Tuổi già có con cháu quây quần là phúc lớn”. Quả thật, nhìn cảnh ông bà sống cùng con cháu trong ngôi nhà đông vui, sáng nghe tiếng trẻ ríu rít, chiều thấy con cái đi về, ai cũng nghĩ đó là cuộc sống đủ đầy, viên mãn. Nhưng phía sau cánh cửa của không ít gia đình lại là những nỗi niềm khó gọi thành tên: Sống giữa đông người mà vẫn cô đơn, ở cạnh con cháu nhưng lòng cứ thấy lạc lõng.
“Vaccine” để cán bộ “miễn nhiễm” với tham nhũng

Cuộc gọi về nhà

Nhịp sống hiện đại khiến con người luôn phải sống vội vàng, gấp gáp. Chúng ta quen với những cuộc trò chuyện vội, những dòng tin nhắn ngắn, những lần chạm khẽ rồi trôi qua giữa vô vàn bộn bề. Ngày qua ngày, mọi thứ diễn ra nhanh đến mức cảm xúc của ta dường như cũng bị nén lại. Thế nhưng, ở một góc rất lặng của sự tất bật ấy, luôn tồn tại một số điện thoại mà chỉ cần bấm gọi, cũng đủ làm ta ấm cả một ngày dài. Đó là cuộc gọi về nhà.
“Vaccine” để cán bộ “miễn nhiễm” với tham nhũng

Hạnh phúc lớn nhất

Sang nhà ông bạn hưu hàng xóm, tôi thấy cuốn sách khổ nhỏ bằng lòng bàn tay, bìa in dòng chữ “Tích đức”. Xem lướt qua, tôi nhận ra, đó là cuốn sách ông tự làm, hơn 10 trang chứa gần 100 câu thành ngữ và ca dao được chọn trong kho tàng văn hóa dân gian.
“Vaccine” để cán bộ “miễn nhiễm” với tham nhũng

Lo sợ của tuổi già

Càng về già con người càng thích cuộc sống đơn giản, không suy nghĩ nhiều, không suy diễn quá phức tạp, càng không ham muốn về tiền tài danh vọng, chỉ mong sao phần đời còn lại có sức khỏe, sống thanh thản và an yên.
Based on MasterCMS Ultimate Edition 2026 v2.9