Danh mục
THEO DÕI TRÊN: Facebook Youtube Tiktok
Thằng con tôi năm nay học lớp tám. Chỉ số thông minh không tệ nhưng lười học lại thêm biếng nhác việc nhà.
+
aa
-

Nói ra hơi buồn; cháu chỉ có hai “niềm đam mê” lớn: Ăn và chơi. Ăn vặt suốt ngày, rảnh ra lúc nào là dáo dác chạy xuống… lục tủ lạnh. Mẹ cưng cháu, đi chợ lần nào cũng mua đồ ăn vặt nhét đầy tủ: ổi, xoài, mía, cam bưởi, chè, bánh ngọt… Nhà không có anh em, đống đồ ăn vặt ấy gần như mình cháu hưởng trọn. Đầy đủ nên cháu sinh ra tật kén chọn. Bánh trái hoa quả hễ đồ mới, đồ ngon là cháu chăm chăm ăn tới; bỏ lại các thứ đồ cũ hoặc kém ngon.

Ảnh minh hoạ
Ảnh minh hoạ

Không ít lần vợ tôi giáo huấn cháu về thói quen ăn uống có thứ, có lớp, biết tiết kiệm nhưng cứ như nước đổ đầu vịt, cháu dạ dạ được bữa trước, bữa sau lại đâu hoàn đấy. Bực mình; tôi bảo vợ: “Từ nay em không được mua kiểu “chất chồng”, đồ cũ chưa hết đã đi mua đồ mới. Mua lượt nào về phải buộc nó ăn hết mới đi mua lượt khác”; “Nhưng em sợ nó không ăn được, phải nhịn thèm thì tội..”; “Em cứ “tội” kiểu đó sẽ không bao giờ sửa được cái tật ăn uống kén lừa, hoang phí của con. Nó phải học “trả giá” cho hành vi xấu thì mới tỉnh ra”. Đúng thế thật, từ bữa vợ tôi không mua thêm đồ ăn vặt khi trong tủ lạnh vẫn còn mấy thứ quả, bánh trái cũ bỏ chỏng chơ. Cu cậu quen thói cũ, “làm gan” không đụng tới tủ lạnh hai ngày. Sau đó, chắc không chịu nổi lại lò dò… mở tủ. Lần này thì cũ cũng ăn, dở cũng ăn, ăn tới kì sạch tủ không một tiếng chê! Chứng kiến cảnh ấy, vợ tôi khoái chí tủm tỉm cười…

Sang chuyện chơi, con tôi cũng mang cái bệnh chung của đa số thanh thiếu niên thời nay là nghiện… smartphone. Cầm điện thoại chủ yếu để chơi game, chát chít và vài trò vô bổ khác hơn là làm chuyện hữu ích. Vậy nhưng cháu say mê đến độ có thể “ôm” điện thoại, dán mắt vào màn hình suốt ngày đêm, nếu không bị nhắc nhở, cấm ngăn. Ngày nào điện thoại hư hoặc vì lí do gì đó không được chơi, cháu cứ lửng thửng vào ra, trông như đứa… mất hồn! Nắm được cái thóp “mê điện thoại” ấy, tôi bàn với vợ ra điều kiện cho cu cậu hễ ngày nào học hành tử tế, công việc nhà chỉn chu thì giờ giải trí được cầm điện thoại chơi; nhược bằng học hành “trây nhớt”, lười nhác việc nhà là lập tức bị “cấm vận” điện thoại! Hay thật. Từ ngày có cái lệnh ấy mọi sự lập tức “có chuyển biến”. Trước đây, giáo huấn rát họng khô cổ, cháu cũng chỉ nhúc nhích được vài ba bữa rồi lại tái diễn thói quen… . Nhưng giờ phải trả giá bằng lệnh cấm chơi điện thoại, cháu lập tức “sửa mình”, tiến bộ thấy rõ!

Tuổi thiếu niên đa phần đầu óc còn non nên khó tiếp nhận những vấn đề, khái niệm “tầm xa” (kiểu như sự nghiệp tương lai hoặc phẩm giá con người…) mà cha mẹ truyền đạt. Theo tôi muốn đạt hiệu quả giáo dục cao, song song với việc giảng giải về những cái giá phải trả “tầm xa”, ta nên kết hợp dạy con “trả giá gần”. Những cái giá cụ thể, sát sườn tận dụng chính niềm đam mê hoặc sở thích của các em…

Y Nguyên
Tags: trẻ nghiện điện thoại cấm chơi điện thoại

Tin liên quan

Tin tức bạn quan tâm

Nên hạn chế trẻ dùng điện thoại

Ai rồi cũng già

Có một điều rất công bằng trong cuộc đời mà không ai có thể đi ngược lại: thời gian. Nó lặng lẽ trôi qua, không chờ ai, không ưu ái ai và cũng không bỏ quên ai.
Nên hạn chế trẻ dùng điện thoại

“Xóm chạy thận” giữa biển lửa mùa hè

“Xóm chạy thận” nằm ở số nhà 32 và rải rác sâu trong con ngõ nhỏ trên đường Lê Ninh, phường Vinh Hưng, tỉnh Nghệ An những ngày này như bị đặt giữa một “biển lửa” đúng nghĩa. Nắng nóng kéo dài, có thời điểm chạm ngưỡng 40 độ C, khiến cả khu trọ nhỏ bé trở nên hầm hập, ngột ngạt như không còn lối thở. Trong khu vực chỉ có khoảng 3–4 dãy nhà trọ giá rẻ, gần 80 bệnh nhân suy thận – phần lớn là những người già ngoài 60, 70 tuổi – đang tá túc, nương nhờ nhau để duy trì sự sống từng ngày.
Nên hạn chế trẻ dùng điện thoại

Sự bao dung làm tuổi già đẹp hơn

Người ta thường nói, tuổi trẻ cần nhiệt huyết, còn tuổi già cần sự bình yên. Nhưng bình yên không tự nhiên mà có. Sau bao va đập của cuộc đời, sau những được - mất, hơn - thua, con người chỉ thực sự thanh thản khi học được cách bao dung.
Nên hạn chế trẻ dùng điện thoại

Ở cùng con cháu nhưng vẫn cô đơn

Người ta thường nói: “Tuổi già có con cháu quây quần là phúc lớn”. Quả thật, nhìn cảnh ông bà sống cùng con cháu trong ngôi nhà đông vui, sáng nghe tiếng trẻ ríu rít, chiều thấy con cái đi về, ai cũng nghĩ đó là cuộc sống đủ đầy, viên mãn. Nhưng phía sau cánh cửa của không ít gia đình lại là những nỗi niềm khó gọi thành tên: Sống giữa đông người mà vẫn cô đơn, ở cạnh con cháu nhưng lòng cứ thấy lạc lõng.
Nên hạn chế trẻ dùng điện thoại

Cuộc gọi về nhà

Nhịp sống hiện đại khiến con người luôn phải sống vội vàng, gấp gáp. Chúng ta quen với những cuộc trò chuyện vội, những dòng tin nhắn ngắn, những lần chạm khẽ rồi trôi qua giữa vô vàn bộn bề. Ngày qua ngày, mọi thứ diễn ra nhanh đến mức cảm xúc của ta dường như cũng bị nén lại. Thế nhưng, ở một góc rất lặng của sự tất bật ấy, luôn tồn tại một số điện thoại mà chỉ cần bấm gọi, cũng đủ làm ta ấm cả một ngày dài. Đó là cuộc gọi về nhà.
Nên hạn chế trẻ dùng điện thoại

Hạnh phúc lớn nhất

Sang nhà ông bạn hưu hàng xóm, tôi thấy cuốn sách khổ nhỏ bằng lòng bàn tay, bìa in dòng chữ “Tích đức”. Xem lướt qua, tôi nhận ra, đó là cuốn sách ông tự làm, hơn 10 trang chứa gần 100 câu thành ngữ và ca dao được chọn trong kho tàng văn hóa dân gian.
Nên hạn chế trẻ dùng điện thoại

Lo sợ của tuổi già

Càng về già con người càng thích cuộc sống đơn giản, không suy nghĩ nhiều, không suy diễn quá phức tạp, càng không ham muốn về tiền tài danh vọng, chỉ mong sao phần đời còn lại có sức khỏe, sống thanh thản và an yên.
Based on MasterCMS Ultimate Edition 2026 v2.9