Tạp chí Người cao tuổi THEO DÕI TRÊN: Facebook Youtube Tiktok
tien-toi-dai-hoi-vii

“Đi thưa về gửi”, nét đẹp văn hoá trong gia đình đang bị mai một

“Đi thưa về gửi”, một tập tục văn hóa truyền thống của Việt Nam ta thể hiện sự lễ phép của con cháu, của người ít tuổi trong gia đình khi ra ngoài và trở về, với anh chị, cha mẹ, ông bà.
+
aa
-
Việc “đi thưa về gửi” không chỉ thể hiện sự kính trọng đối với người lớn tuổi, hoàn thiện nhân cách và sự lễ phép của con người, mà ông bà, cha mẹ còn có thể biết được con cháu đi đâu, làm gì, từ đó giúp quản lí con, cháu tốt hơn. Đặc biệt với trẻ em, việc “đi thưa về gửi” còn giúp các em hình thành văn hóa giao tiếp lịch sự, là nền tảng quan trọng để trở thành những người có văn hóa.

Vậy nhưng, trong thời hiện đại ngày nay tập tục mang nét đẹp văn hoá truyền thống từ bao đời này đã, đang ngày càng bị mai một, rất nhiều người, nhất là thế hệ của những người trẻ tỏ ra “xem nhẹ”, khi họ cho rằng việc duy trì lễ nghĩa “đi thưa về gửi” bây giờ là cổ hủ, lỗi thời và không còn cần thiết nữa(?!).

“Đi thưa về gửi”, nét đẹp văn hoá trong gia đình đang bị mai một

Khi nói về việc “đi thưa về gửi”, cháu Nam, sinh viên đại học năm thứ 2, hiện sống tại một khu dân cư ở TP Hồ Chí Minh cho rằng: “Từ lúc em còn nhỏ, ông bà, cha mẹ em cũng đã không coi trọng vấn đề này, vì vậy mà họ cũng không dạy hay “bắt” em phải “đi thưa về gửi”. Ở quê em vẫn còn nhiều gia đình duy trì phép tắc này nhưng không nhiều”.

Hay như cô bé đang học lớp 11, hàng xóm sống kế bên nhà tôi thẳng thắn nói: “Duy trì việc “đi thưa về gửi” trong cuộc sống hiện nay là quá rườm rà, cổ hủ…”. Cô bé lí giải, hầu hết các gia đình hiện nay đều có phòng riêng, hơn nữa ai cũng đều sử dụng điện thoại, vì thế ông bà, cha mẹ muốn “quản lí” và biết con cháu đi đâu, bao giờ về..., thì chỉ cần “a lô” là biết, cần gì phải thưa - trình mất thời gian (!).

Thực ra không phải đại đa số các bạn trẻ “xem nhẹ” việc “đi thưa về gửi”, mà rất nhiều người làm cha làm mẹ cũng không còn coi trọng việc bắt con em mình phải “đi thưa về gửi”. Như câu chuyện của bà Lành, 67 tuổi, nhà ở một khu dân cư trong trung tâm thành phố, khi bà kể rằng, ngày còn nhỏ cha mẹ bà rất khắt khe trong việc “đi thưa về gửi”, nên nếu bà đi đâu đó mà lỡ quên không thông báo, hay lúc về nhà không trình diện chào hỏi..., sẽ bị cha mẹ nhẹ thì trách, nặng thì phạt”. Ngay cả lúc bà đã lớn, việc “đi thưa về gửi” vẫn phải thực hiện; thậm chí lúc đi lấy chồng thì vấn đề này cũng vẫn phải duy trì, bởi nếu không thì cha mẹ chồng sẽ coi thường và cho rằng mình là con nhà không có nề nếp gia giáo.

Thế nhưng khi tôi hỏi: “Tại sao bà lại không “khắt khe” với con cháu mình trong vấn đề “đi thưa về gửi”?” Bà cười, bảo: “Thế hệ của mình thì phải vậy, nhưng thời nay con cháu thì kệ chúng nó, chứ ép chúng cũng đâu có còn phù hợp cho lắm. Trước đây, khi mấy cháu nội tôi còn nhỏ, tôi cũng có dạy chúng đi đâu phải thưa-gửi chào hỏi ông bà, cha mẹ thì chúng còn nói tôi… cổ hủ, vì vậy tôi kệ chúng, bởi có gò ép thì chúng cũng đâu có nghe, bởi thời nay bọn trẻ đều như thế cả mà…”.

Xã hội là vậy, trào lưu chung của thế hệ những người trẻ là thế, và đó là một thực tế tôi thấy hơi buồn. Bởi như đã nói, tập tục “đi thưa về gửi” là một nét đẹp văn hoá trong các gia đình Việt, vì vậy khi nó dần mai một, mất đi thì thử hỏi không buồn sao được(?!).

Thạch Bích Ngọc
(Cục Văn hóa cơ sở, Gia đình và Thư viện - Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch phối hợp thực hiện)
Tags: văn hóa truyền thống đi thưa về gửi

Tin liên quan

Tin tức bạn quan tâm

Cao tuổi vẫn đam mê lưu giữ và phát huy tuồng cổ

Đền Đại An: miền di sản tâm linh bên thượng nguồn sông Hồng

Giữa núi non trùng điệp nơi thượng nguồn sông Hồng, Đền Đại An hiện lên như một khoảng lặng linh thiêng giữa đại ngàn. Trải qua hàng trăm năm tồn tại, ngôi đền không chỉ là nơi gửi gắm đời sống tâm linh của cư dân bản địa mà còn lưu giữ nhiều lớp ký ức văn hóa, lịch sử của miền sơn cước bên dòng sông Hồng.
Cao tuổi vẫn đam mê lưu giữ và phát huy tuồng cổ

Tiếng trống gìn giữ hồn cội nguồn của dòng họ Nguyễn Như

Giữa vùng quê giàu truyền thống văn hóa của xã Hợp Minh, tỉnh Nghệ An – nơi trước đây thuộc xã Vĩnh Thành, huyện Yên Thành cũ – tiếng trống tế của dòng họ Nguyễn Như vẫn vang lên đều đặn qua nhiều thế hệ như một nhịp cầu nối quá khứ với hiện tại. Không chỉ là âm thanh của nghi lễ, tiếng trống ấy còn là biểu tượng của lòng thành kính tổ tiên, của tinh thần đoàn kết và ý thức gìn giữ di sản văn hóa dòng họ.
Cao tuổi vẫn đam mê lưu giữ và phát huy tuồng cổ

Bế mạc Giải Tennis Báo chí Nghệ An lần thứ VIII năm 2026

Sau 2 ngày tranh tài sôi nổi và hấp dẫn, tối 30/5, Giải Tennis Báo chí Nghệ An lần thứ VIII năm 2026 đã chính thức bế mạc. Với sự tham gia của 282 vận động viên đến từ nhiều tỉnh, thành phố trên cả nước, giải đấu đã mang đến những trận cầu chất lượng, góp phần lan tỏa phong trào tennis và tăng cường giao lưu, kết nối trong cộng đồng yêu thể thao.
Cao tuổi vẫn đam mê lưu giữ và phát huy tuồng cổ

Niềm tự hào, khát vọng vươn lên từ những giá trị tốt đẹp trong bài thơ “Mừng Phật Đản”!

Từ cảm hứng về Thiền phái Trúc Lâm và vẻ đẹp thanh tịnh của đất Phật Yên Tử, tỉnh Quảng Ninh, bài thơ "Mừng Phật đản" của tác giả Hồng Gai đã gửi gắm niềm tự hào về truyền thống văn hóa - tâm linh dân tộc, đồng thời khơi dậy khát vọng an hòa, đoàn kết và phát triển của quê hương, đất nước trong thời kỳ mới.
Cao tuổi vẫn đam mê lưu giữ và phát huy tuồng cổ

Miền di sản tâm linh bên thượng nguồn sông Hồng

Giữa núi non trùng điệp nơi thượng nguồn sông Hồng, Đền Đại An hiện lên như một khoảng lặng linh thiêng giữa đại ngàn. Trải qua hàng trăm năm tồn tại, ngôi đền không chỉ là nơi gửi gắm đời sống tâm linh của cư dân bản địa mà còn lưu giữ nhiều lớp ký ức văn hóa, lịch sử của miền sơn cước bên dòng sông Hồng.
Cao tuổi vẫn đam mê lưu giữ và phát huy tuồng cổ

Già làng Đinh Nê - người kể chuyện đổi thay nơi bản Arem

Có một thời, tộc người Arem sống biệt lập trong những hang đá giữa vùng lõi Vườn Quốc gia Phong Nha - Kẻ Bàng, tách rời hoàn toàn với thế giới bên ngoài. Khi lực lượng biên phòng phát hiện, kiên trì vận động bà con rời hang xuống lập bản, cuộc sống nơi đây dần thay đổi: có mái nhà để ở, biết làm nương rẫy, con trẻ được học chữ. Hơn nửa thế kỷ trôi qua, hành trình đổi thay ấy hiện lên rõ nét qua ký ức của già làng Đinh Nê như một chứng nhân sống của bản làng Arem hôm nay...
Based on MasterCMS Ultimate Edition 2026 v2.9