Danh mục
THEO DÕI TRÊN: Facebook Youtube Tiktok
“Anh bây giờ sống để chờ chết thôi cô ạ! Nhiều đêm nằm chả ngủ được, cứ lặng đi trong nỗi cô đơn!”. Nghe ông bạn già chia sẻ, lòng tôi bỗng chùng xuống. Tính nhẩm ra ông bạn già đã 11 năm lẻ bóng trong ngôi nhà của chính mình…
+
aa
-

Mất vợ vì căn bệnh ung thư quái ác khi ông 58 tuổi. Kể từ đó ông phải sống một mình. Cả 3 người con đều ở xa nhà gần 200km, năm thì mười họa chúng mới về thăm bố. Hai người con trai đã có gia đình riêng, con gái út học xong đại học ở lại thành phố làm việc. Kinh tế gia đình khá giả, ông có nhà và xe riêng, có công việc ổn định, có lương hưu cũng như vài tỉ gửi tiết kiệm. Có thể nói là hoàn cảnh kinh tế rất thuận lợi để sau giai đoạn đau buồn, ông có thể tìm một người về làm bạn…

bạn già

Ngồi dưới hiên nhà, ông bạn già đưa mắt về giàn hoa hồng cổ thật lâu, rồi tiếp tục cất giọng nhẹ nhàng pha chút chua xót: “Buồn lắm! Trước đây, mỗi ngày với anh đều là sáng đi làm, tối về nhà lủi thủi một mình. Ngày nghỉ thì xới cỏ, tỉa cây cũng một mình. Giờ bước qua tuổi 70 rồi, lấy ai - ai lấy nữa? Chấp nhận số phận chứ biết làm sao được”.

Rồi ông kể: “Cũng có lần, ông đã quyết tâm đi bước nữa, với một phụ nữ hơn 50 tuổi, mất chồng. Ấy thế mà lúc đưa việc đó ra trao đổi với các con thì thằng cả nói: “Bố đừng lấy vợ nữa đấy! Nhà mình mấy đời cha ông vợ nọ vợ kia rồi, giờ dừng ở đây thôi!”. Thằng thứ hai nói: “Khi nào xây dựng xong cho con cái bố hãy lấy vợ nhé!”. Con gái út nói: “Vẫn biết là bố có quyền đi bước nữa nhưng con không chấp nhận bố lấy vợ nữa đâu!”. Ngày đó cũng suy nghĩ nhiều lắm! Nếu theo ý các con thì chắc mình đã còn sống được đến lúc chúng nó đồng tình cho lấy vợ. Mà nếu cứ làm theo ý mình thì nguy cơ mất tình ruột thịt. Lại nghĩ chẳng may mình lấy vợ nữa, cuộc sống không êm đẹp thì lúc ấy khó ăn khó nói lắm! Nghĩ vậy nên đành buông xuôi. Thế nhưng cứ sống thế này thì bi đát quá! Nhiều đêm nằm mãi chả ngủ được, cứ lặng lẽ khóc trong nỗi cô đơn. Rồi chợt nghĩ: Nếu không may một đêm nào đó mình ngủ và không dậy nữa thì ai sẽ là người phát hiện ra đầu tiên nhỉ? Có thể là hàng xóm? Hay các bạn? Cũng có thể là các con chăng? Mà các con có mấy khi về đâu?”.

Nghe ông tâm sự, tôi chỉ lặng buồn. Cũng chả biết nói gì thêm để động viên người bạn già. Các con ông không thể thường xuyên ở bên bố nhưng lại không chấp nhận để bố có người bầu bạn. Còn ông đã không dám quyết liệt một lần vì hạnh phúc của chính mình. Hay khi bước vào tuổi xế chiều, cái dũng khí đã từng đương đầu với mọi khó khăn, thử thách cũng không còn nữa. Có con đường nào khác mở ra không, để ông bạn già của tôi được sống những năm tháng vui khỏe, hạnh phúc trong đoạn cuối cuộc đời!

Tâm Ánh
Tags: NCT cô đơn

Tin liên quan

Tin tức bạn quan tâm

Tuổi già đừng làm khổ mình

Ai rồi cũng già

Có một điều rất công bằng trong cuộc đời mà không ai có thể đi ngược lại: thời gian. Nó lặng lẽ trôi qua, không chờ ai, không ưu ái ai và cũng không bỏ quên ai.
Tuổi già đừng làm khổ mình

“Xóm chạy thận” giữa biển lửa mùa hè

“Xóm chạy thận” nằm ở số nhà 32 và rải rác sâu trong con ngõ nhỏ trên đường Lê Ninh, phường Vinh Hưng, tỉnh Nghệ An những ngày này như bị đặt giữa một “biển lửa” đúng nghĩa. Nắng nóng kéo dài, có thời điểm chạm ngưỡng 40 độ C, khiến cả khu trọ nhỏ bé trở nên hầm hập, ngột ngạt như không còn lối thở. Trong khu vực chỉ có khoảng 3–4 dãy nhà trọ giá rẻ, gần 80 bệnh nhân suy thận – phần lớn là những người già ngoài 60, 70 tuổi – đang tá túc, nương nhờ nhau để duy trì sự sống từng ngày.
Tuổi già đừng làm khổ mình

Sự bao dung làm tuổi già đẹp hơn

Người ta thường nói, tuổi trẻ cần nhiệt huyết, còn tuổi già cần sự bình yên. Nhưng bình yên không tự nhiên mà có. Sau bao va đập của cuộc đời, sau những được - mất, hơn - thua, con người chỉ thực sự thanh thản khi học được cách bao dung.
Tuổi già đừng làm khổ mình

Ở cùng con cháu nhưng vẫn cô đơn

Người ta thường nói: “Tuổi già có con cháu quây quần là phúc lớn”. Quả thật, nhìn cảnh ông bà sống cùng con cháu trong ngôi nhà đông vui, sáng nghe tiếng trẻ ríu rít, chiều thấy con cái đi về, ai cũng nghĩ đó là cuộc sống đủ đầy, viên mãn. Nhưng phía sau cánh cửa của không ít gia đình lại là những nỗi niềm khó gọi thành tên: Sống giữa đông người mà vẫn cô đơn, ở cạnh con cháu nhưng lòng cứ thấy lạc lõng.
Tuổi già đừng làm khổ mình

Cuộc gọi về nhà

Nhịp sống hiện đại khiến con người luôn phải sống vội vàng, gấp gáp. Chúng ta quen với những cuộc trò chuyện vội, những dòng tin nhắn ngắn, những lần chạm khẽ rồi trôi qua giữa vô vàn bộn bề. Ngày qua ngày, mọi thứ diễn ra nhanh đến mức cảm xúc của ta dường như cũng bị nén lại. Thế nhưng, ở một góc rất lặng của sự tất bật ấy, luôn tồn tại một số điện thoại mà chỉ cần bấm gọi, cũng đủ làm ta ấm cả một ngày dài. Đó là cuộc gọi về nhà.
Tuổi già đừng làm khổ mình

Hạnh phúc lớn nhất

Sang nhà ông bạn hưu hàng xóm, tôi thấy cuốn sách khổ nhỏ bằng lòng bàn tay, bìa in dòng chữ “Tích đức”. Xem lướt qua, tôi nhận ra, đó là cuốn sách ông tự làm, hơn 10 trang chứa gần 100 câu thành ngữ và ca dao được chọn trong kho tàng văn hóa dân gian.
Tuổi già đừng làm khổ mình

Lo sợ của tuổi già

Càng về già con người càng thích cuộc sống đơn giản, không suy nghĩ nhiều, không suy diễn quá phức tạp, càng không ham muốn về tiền tài danh vọng, chỉ mong sao phần đời còn lại có sức khỏe, sống thanh thản và an yên.
Based on MasterCMS Ultimate Edition 2026 v2.9