Danh mục
THEO DÕI TRÊN: Facebook Youtube Tiktok
Thế là sau gần 40 năm trở thành người phố, bây giờ họ lại từ phố về quê, không phải ai cũng có quyết định như vợ chồng ông Chiến, bà Phượng
+
aa
-

Ông Chiến, bà Phượng đều sinh sống ở làng quê xã Tân Phong, huyện Bình Xuyên tỉnh Vĩnh Phúc, họ yêu nhau từ ở làng quê rồi cùng nhau lên đường nhập ngũ năm 1973. Ông Chiến là lái xe Trường Sơn, còn bà Phương là y tá ở binh trạm hậu cần.

Chiến tranh kết thúc, ông Chiến và bà Phượng ra quân họ trở về quê hương làm lễ cưới trong hạnh phúc giản đơn ở ngôi nhà tre lợp lá mía 4 gian của bố mẹ ông Chiến ở xã Tân Phong. Rồi ông Chiến trở thành lái xe khách của công ty Hồng Hà, bà Phượng sau khi ra quân đi học trường 10+3 trở thành giáo viên cấp 1 dạy ở trường làng. Sau mấy năm làm lái xe tích cóp được chút ít vốn, ông Chiến mua được gian nhà cấp 4 của công ty thanh lý, đón bà Phượng về Hà Nội sinh sống. Vài năm sau vợ chồng có chút vốn và vay mượn họ hàng, xây được ngôi nhà 4 tầng trên diện tích 35m2 mặt bằng phố La Thành, họ dành tầng 1 mặt phố cho thuê, con gia đình ở tầng hầm và 2 tầng trên cao. Tuy ngôi nhà của ông Chiến không bề thế như những ngôi nhà cùng phố, nhưng cũng là niềm tự hào hãnh diện của vợ chồng người lính trở về, tự lực vươn lên sau chiến tranh, cũng là niềm hãnh diện của những người sinh ra ở nhà quê bây giờ ở phố. Từ ngôi nhà ở phố, 3 đứa con của ông bà lần lượt ra đời là công dân Thủ đô.

Hồi trẻ ở làng quê, ông Chiến và bà Phương đều không được học đại học, nhưng bây giờ thì cả 3 người con của họ đã học hết đại học, người thì làm việc ở ngân hàng, người thì làm ông chủ có mấy xe ô tô chuyên chạy đường xa, người thì làm ở cửa hàng thẩm mỹ. Chuyện con cái ăn nên làm ra, cũng là chuyện mừng của cha mẹ. Ngôi nhà 4 tầng ở phố La Thành năm nào rộng rãi, nay trở nên chật chội, bởi đông con, đông cháu. Chuyện con dâu mẹ chồng, con rể, con gái, ở chung một nhà, đôi khi cũng không tránh khỏi lời qua tiếng lại, kinh tế còn khó khăn nên cả nhà đành ở chung ở đụng.

Năm tháng qua đi, các con ông Chiến bà Phượng đã trưởng thành, làm ăn dư dật. Ông Chiến và bà Phượng cũng là người đổi mới trong cách nghĩ, nên ủng hộ các con khi mua căn hộ ra ở riêng. Giờ thì ngôi nhà 4 tầng chỉ còn ông Chiến bà Phượng ở.

Những tưởng lúc này cuộc sống của ông Chiến, bà Phượng đã được an nhàn, có nhiều thời gian thăm thú với bạn bè, về quê thăm chốn cũ, nhưng xem ra ông Thắng và bà Phượng vẫn tất bận với việc gia đình giúp con, giúp cháu.

Cũng nhờ ăn nên làm ra, nên sau khi nghỉ hưu ông Chiến về quê ở xã Tân Phong, xây lại nhà mới trên vườn cũ của mẹ cha để lại. Lúc đầu ông cũng chỉ định xây 2 tầng trên diện tích 60 m2 một sàn. Tầng 1 là khu vực nhà thờ và gian nhà bếp, nhà ăn. Tầng 2 có 2 buồng ngủ, khi con cháu về chơi nghỉ lại. Thế nhưng các con ông Chiến lại góp ý xây thêm tầng 3 mới đủ phòng nghỉ cho con cháu về quê. Các con ông Chiến nói “bố mẹ cứ xây đi, chúng con sẽ giúp bố mẹ tiền”. Rồi ngôi nhà 3 tầng khang trang trên mảnh vườn của gia đình ông Chiến cũng hoàn thành, nội thất đầy đủ như nhà ông ở phố. Lúc đầu thì mọi người đều hào hứng tháng về quê một lần vào thứ bảy, chủ nhật, nhưng sau đó thì thưa dần, chỉ có ông Chiến và bà Phương thì năng về quê hơn. Mảnh vườn hoang giờ đây đã xanh bóng cây trồng. Về quê ông, bà, đi lại thăm nom mọi người trong làng vui vẻ thoải mái, sức khỏe của ông bà khá hơn rất nhiều so với khi ở phố.

Rời phố về quê
Nhà ở làng quê

Thế nhưng có một nỗi buồn mà cả hai ông bà đều phân vân khó nghĩ về khoản nợ hơn 1 tỷ đồng khi xây nhà mới, dù các con đã cho bố mẹ thêm 300 triệu đồng nhưng không đủ tiền xây thêm một tầng và sắm trang thiết bị. Bây giờ ông bà đã già rồi số nợ kia biết lấy gì để trả chả nhẽ lại xin các con, chúng nó cũng còn khó khăn. Ông Chiến bàn với vợ “Tôi với bà về quê ở, nhà mình ở quê cũng không xa Hà Nội, chỉ hơn tiếng đồng hồ là con cháu có thể về thăm. Còn nhà mình ở phố đã cho thuê tầng 1 rồi, tôi tính cho thuê cả nhà để lấy tiền trả nợ.Mà tôi thấy bà về quê sống thoải mái lại khỏe người ra. Ý bà thế nào?”

Bà Phượng cũng đồng ý với chồng, nhưng khi mang ý kiến này ra hỏi con cái thì các con bà không đồng ý, lý do ông bà về quê ở thì ai đưa các cháu đi học và đón các cháu về giúp chúng con.

Lý do của các con cũng chính đáng, không thể không suy nghĩ, nhưng rồi ông Chiến cũng đưa ra quyết định dứt khoát.

Ông nói với các con: Bố mẹ sẽ về quê ở, vì điều kiện ở quê phù hợp với tuổi già. Ở quê cũng còn các chú các cô, họ hàng gần gũi, các con không lo không có người giúp đỡ bố mẹ. Còn chuyện không có người đưa đón các cháu đi học, bố mẹ tính rồi, ngôi nhà này cho thuê mỗi tháng cũng được 30 triệu đồng, bố mẹ có một phần trả nợ và lo toan cuộc sống. Đối với các cháu bố mẹ vẫn có trách nhiệm, sẽ giúp cho 3 anh em con, mỗi nhà 4 triệu đồng/tháng, để thuê người giúp việc hoặc thuê người đón đưa các cháu đi học, như vậy có được không?

Thế là sau gần 40 năm trở thành người phố, bây giờ họ lại từ phố về quê, không phải ai cũng có quyết định như vợ chồng ông Chiến, bà Phượng.

Lương Tâm Tâm
Tags: Hà Nội mẹ chồng con dâu người nhà quê ra phố NCT

Tin liên quan

Tin tức bạn quan tâm

Phường Kim Liên trang trọng kỷ niệm 85 năm Ngày truyền thống NCT Việt Nam

Ai rồi cũng già

Có một điều rất công bằng trong cuộc đời mà không ai có thể đi ngược lại: thời gian. Nó lặng lẽ trôi qua, không chờ ai, không ưu ái ai và cũng không bỏ quên ai.
Phường Kim Liên trang trọng kỷ niệm 85 năm Ngày truyền thống NCT Việt Nam

“Xóm chạy thận” giữa biển lửa mùa hè

“Xóm chạy thận” nằm ở số nhà 32 và rải rác sâu trong con ngõ nhỏ trên đường Lê Ninh, phường Vinh Hưng, tỉnh Nghệ An những ngày này như bị đặt giữa một “biển lửa” đúng nghĩa. Nắng nóng kéo dài, có thời điểm chạm ngưỡng 40 độ C, khiến cả khu trọ nhỏ bé trở nên hầm hập, ngột ngạt như không còn lối thở. Trong khu vực chỉ có khoảng 3–4 dãy nhà trọ giá rẻ, gần 80 bệnh nhân suy thận – phần lớn là những người già ngoài 60, 70 tuổi – đang tá túc, nương nhờ nhau để duy trì sự sống từng ngày.
Phường Kim Liên trang trọng kỷ niệm 85 năm Ngày truyền thống NCT Việt Nam

Sự bao dung làm tuổi già đẹp hơn

Người ta thường nói, tuổi trẻ cần nhiệt huyết, còn tuổi già cần sự bình yên. Nhưng bình yên không tự nhiên mà có. Sau bao va đập của cuộc đời, sau những được - mất, hơn - thua, con người chỉ thực sự thanh thản khi học được cách bao dung.
Phường Kim Liên trang trọng kỷ niệm 85 năm Ngày truyền thống NCT Việt Nam

Ở cùng con cháu nhưng vẫn cô đơn

Người ta thường nói: “Tuổi già có con cháu quây quần là phúc lớn”. Quả thật, nhìn cảnh ông bà sống cùng con cháu trong ngôi nhà đông vui, sáng nghe tiếng trẻ ríu rít, chiều thấy con cái đi về, ai cũng nghĩ đó là cuộc sống đủ đầy, viên mãn. Nhưng phía sau cánh cửa của không ít gia đình lại là những nỗi niềm khó gọi thành tên: Sống giữa đông người mà vẫn cô đơn, ở cạnh con cháu nhưng lòng cứ thấy lạc lõng.
Phường Kim Liên trang trọng kỷ niệm 85 năm Ngày truyền thống NCT Việt Nam

Cuộc gọi về nhà

Nhịp sống hiện đại khiến con người luôn phải sống vội vàng, gấp gáp. Chúng ta quen với những cuộc trò chuyện vội, những dòng tin nhắn ngắn, những lần chạm khẽ rồi trôi qua giữa vô vàn bộn bề. Ngày qua ngày, mọi thứ diễn ra nhanh đến mức cảm xúc của ta dường như cũng bị nén lại. Thế nhưng, ở một góc rất lặng của sự tất bật ấy, luôn tồn tại một số điện thoại mà chỉ cần bấm gọi, cũng đủ làm ta ấm cả một ngày dài. Đó là cuộc gọi về nhà.
Phường Kim Liên trang trọng kỷ niệm 85 năm Ngày truyền thống NCT Việt Nam

Hạnh phúc lớn nhất

Sang nhà ông bạn hưu hàng xóm, tôi thấy cuốn sách khổ nhỏ bằng lòng bàn tay, bìa in dòng chữ “Tích đức”. Xem lướt qua, tôi nhận ra, đó là cuốn sách ông tự làm, hơn 10 trang chứa gần 100 câu thành ngữ và ca dao được chọn trong kho tàng văn hóa dân gian.
Phường Kim Liên trang trọng kỷ niệm 85 năm Ngày truyền thống NCT Việt Nam

Lo sợ của tuổi già

Càng về già con người càng thích cuộc sống đơn giản, không suy nghĩ nhiều, không suy diễn quá phức tạp, càng không ham muốn về tiền tài danh vọng, chỉ mong sao phần đời còn lại có sức khỏe, sống thanh thản và an yên.
Based on MasterCMS Ultimate Edition 2026 v2.9