Danh mục
THEO DÕI TRÊN: Facebook Youtube Tiktok
Vụ vay nợ tiền ở Công ty CP Xây dựng đê kè thủy lợi Hưng Yên:

TAND TP Hưng Yên có “luật riêng”?!

Qua “biến hóa” của Hội đồng xét xử sơ thẩm, 2 khoản tiền trên 2.584 triệu đồng gốc ông Lê Văn Duy công nhận nợ bà Nguyễn Thị Quyên (sau khi đã trả 510 triệu đồng cho ông Tuấn), chỉ còn trên 530 triệu đồng cả gốc và lãi(!?) Khoản nợ 4.776 triệu đồng, ông Duy kí nhận nợ ngày 30/9/2014, Tòa không đề cập giải quyết. Bản án sơ thẩm có nhiều sai phạm tố tụng, buộc bà Quyên phải kháng cáo…
+
aa
-

TAND TP Hưng Yên có “luật riêng” hay bất chấp sự thật và công lí?

Từ giữa năm 2015, thay vì phải trả nợ cho bà Quyên, ông Duy lại vu cáo bà Quyên vi phạm pháp luật, nhằm trì hoãn việc trả nợ trong thời gian từ năm 2015 đến giữa năm 2018. Vu cáo không được, năm 2018, “con nợ” xoay sang khởi kiện ngược “chủ nợ” ra Tòa, vì “Tranh chấp hợp đồng vay tài sản”, nhằm kéo dài thời gian trả nợ. Mưu chước của ông Duy đạt được ý đồ, TAND TP Hưng Yên thụ lí vụ án giữa năm 2018, kéo dài đến ngày 22/12/2020 mới xét xử sơ thẩm. Như vậy, thêm 5 năm kéo dài, từ năm 2015 đến năm 2020, khoản nợ 7.360 triệu đồng của bà Quyên, ông Duy kí giấy nhận nợ tiền vay, nhưng vẫn cố tình chây ỳ không trả.

Với Bản án số 07/2020/DS-ST, TAND TP Hưng Yên, xác định vụ kiện có nội dung “Tranh chấp hợp đồng vay tài sản”. Nhưng theo hồ sơ của Tòa, vụ kiện này không có nội dung đó, bởi ông Duy và bà Quyên đều không trình được “Hợp đồng vay tài sản” để xảy ra tranh chấp. Nội dung khởi kiện, ông Duy “Đề nghị tòa án xem xét giải quyết nghĩa vụ trả nợ gốc và lãi suất của ông Duy với bà Quyên, tại các khoản nợ theo đúng quy định của pháp luật, thời gian tính lãi kể từ khi vay cho tới nay”.

Trụ sở TAND TP Hưng Yên.
Trụ sở TAND TP Hưng Yên.

Việc vay và trả nợ 3 khoản từ năm 2010 đến tháng 9/2014, đã được ông Duy và bà Quyên thống nhất, không kiện cáo gì nhau, nên chỉ còn khoản vay nợ mới. Khoản nợ mới được tính thời gian theo các giấy nhận nợ tiền vay năm 2013 và năm 2014, được lập 3 bản, ông Duy giữ một bản. Theo đó, 3 tháng ông Duy phải trả lãi một lần, đến nay đã hơn 5 năm, ông Duy mới trả 2 lần (90 triệu đồng tiền gốc), trả cho ông Tuấn 510 triệu đồng. Ông Duy không có căn cứ để chứng minh nội dung tranh chấp về lãi suất. Ngược lại, bên cho vay là bà Quyên lại đưa ra những thỏa thuận lãi suất của ông Duy và thực hiện đúng theo thỏa thuận này. Việc tranh chấp về lãi suất tiền vay, Tòa không làm rõ phát sinh từ phía ông Duy “lật lọng”, vi phạm thỏa thuận của chính mình, khi vay thì đồng ý thỏa thuận lãi suất, nhưng khi trả lại đòi trả theo lãi suất quy định của Nhà nước (!?). Từ chứng cứ có trong hồ sơ, đến nhận định của Hội đồng xét xử, thấy rõ nội dung của bản án được xử theo kiểu, “ông nói gà, bà xử vịt”. Không lẽ, TAND TP Hưng Yên có luật riêng?.

Hội đồng xét xử có đứng trên pháp luật?

Hội đồng xét xử quên trách nhiệm dân sự của ông Lê Văn Duy, người vay tiền trong giao dịch dân sự, được quy định tại Khoản 1 và Khoản 2, Điều 280; Khoản 1, Điều 351; Khoản 1, Điều 357 và Khoản 1, Điều 468 Bộ luật Dân sự năm 2015. Theo đó, ông Duy phải có trách nhiệm trả tiền vay và lãi suất đúng hạn. Hội đồng xét xử chỉ chú tâm tới việc tính lãi suất là bao nhiêu, như mục tiêu ông Duy hướng tới. Việc người cho vay thực hiện đúng cam kết khi giao dịch, nhưng Hội đồng xét xử vẫn ép phải làm theo ý kiến của người vi phạm là ông Duy.

Cần nói rõ, ông Duy không có đủ điều kiện vay tiền ngân hàng, để hưởng theo lãi suất pháp luật quy định, nên mới phải vay tiền bên ngoài với lãi suất thỏa thuận. Mặt khác, nếu ông Duy vay tiền ngân hàng không trả nợ đúng kì hạn, sẽ bị phạt theo quy định, bị phong tỏa tài sản thế chấp. Còn cá nhân ông Duy, lấy danh nghĩa công ty để vay tiền người dân, nhưng vi phạm pháp luật, tại sao Tòa không xử, buộc ông Duy phải thực hiện đúng cam kết, trả đúng hạn tiền gốc và tiền lãi cho chủ nợ? Không có căn cứ nào để áp dụng tính lãi suất theo quy định của pháp luật, khi ông Duy không vay tiền của Ngân hàng theo pháp luật. Việc vay nợ giữa ông Duy và bà Quyên từ năm 2010 đến năm 2014, hai bên đã chốt nợ không kiện cáo gì nhau, không có căn cứ gì để Tòa tính lại lãi suất cho ông Duy ở giai đoạn này.

Khoản tiền nhận nợ 7.360 triệu đồng từ năm 2014, là tiền gốc của khoản vay mới, được người vay và người cho vay cùng thừa nhận. Tại trang 12 của Bản án số 07/2020/DS-ST, có liệt kê ngày 10/2/2018 và ngày 13/2/2018, ông Duy trả 90 triệu đồng. Như vậy, số tiền gốc ông Duy nhận nợ 7.360 triệu đồng mới trả thêm 2 lần bằng 90 triệu đồng, còn 7.270 triệu đồng chưa trả lãi đồng nào. Thế nhưng, từ trang 7 đến trang 14 của Bản án, lại lấy lãi suất 13,5%/năm, để tính cho ông Duy từ năm 2010 như một ma trận, rồi biến hóa đưa ra kết luận: 2 khoản vay ông Duy đã kí nhận nợ từ 2.584 triệu đồng tiền gốc với bà Quyên, đến thời điểm ngày 13/2/2018, mới trả được 90 triệu đồng, nay chỉ còn 530 triệu đồng cả gốc lẫn lãi. Phép tính này chắc chỉ riêng TAND TP Hưng Yên mới nghĩ ra!? Riêng khoản 4.776 triệu đồng ông Duy kí nhận nợ ngày 30/9/2014, Tòa tuyên không đề cập giải quyết(!?).

Nhiều dấu hiệu vi phạm tố tụng

Việc xác định nội dung vụ kiện không đúng, đây là vụ kiện “Tranh chấp về lãi suất tiền vay”, không phải là “Tranh chấp hợp đồng vay tài sản”. Bản án thể hiện Hội đồng xét xử đứng về phía ông Duy, là người có vi phạm giao dịch dân sự, để chấp nhận yêu cầu khởi kiện của ông Duy, bỏ qua căn cứ lãi suất tiền vay hai bên đã thỏa thuận, xâm hại tới quyền và lợi ích chính đáng của bà Quyên. Khi bà Quyên vẫn phải gồng mình trả nợ đậy cho ông Duy. Việc trích dẫn của Tòa tại trang 9 áp dụng Điều 476 Bộ luật Dân sự năm 2015 để tính lãi suất khoản vay là sai, bởi nội dung Điều 476 là “Giao tài sản thuê”. Trong đơn khởi kiện, ông Duy đề cập tới nghĩa vụ trả nợ gốc và lãi suất theo quy định, thì Tòa phải xem xét cả 3 giấy nhận nợ có chữ kí của ông Duy và con dấu của Công ty CP Xây dựng đê kè thủy lợi Hưng Yên. Thế nhưng, khoản nợ 4.776 triệu đồng ông Duy kí nhận ngày 30/9/2014, Tòa tuyên không giải quyết. Phải chăng đây “góc khuất” mà tòa cố tình tước các quyền lợi chính đáng của bà Quyên, người cho ông Duy vay tiền, không chỉ bị ông Duy chây ỳ không trả, mà còn bị ông Duy vu khống nhằm đẩy bà Quyên vào vòng lao lí?!.

Ngoài thời gian kéo dài từ lúc thụ lí đến khi đưa ra xét xử là hơn 2 năm, bản án sơ thẩm cũng vi phạm tố tụng, được Tòa giải thích do phần số liệu tính toán sai về khoản tiền ông Duy còn nợ bà Quyên, nên Tòa đã chỉnh sửa lại bản án. Như vậy là tuyên một đằng, phát hành án một nẻo. Bà Quyên đã có đơn kháng cáo từ đầu tháng 1/2021, nhưng đến giữa 7/2021, TAND TP Hưng Yên mới chuyển hồ sơ lên tòa phúc thẩm, là “ngâm án”, vi phạm Luật Tố tụng dân sự.

Trong đơn kháng cáo, bà Quyên đề nghị TAND tỉnh Hưng Yên xác định lại nội dung vụ kiện, là “Tranh chấp lãi suất cho vay”, buộc ông Duy phải thực hiện trách nhiệm dân sự, trả đủ các khoản tiền vay cả gốc và lãi theo thỏa thuận, bảo đảm quyền và lợi ích hợp pháp cho bà.

Đinh Quyết Thắng
Tags: Công ty CP Xây dựng đê kè thủy lợi Hưng Yên ông Lê Văn Duy vi phạm Luật Tố tụng dân sự Tranh chấp lãi suất cho vay

Tin liên quan

Tin tức bạn quan tâm

Thủ đoạn vu cáo nhằm đẩy chủ nợ vào vòng lao lí?

Hơn 6.000 tỷ đồng “bốc hơi” vì lừa đảo: Người cao tuổi cần cảnh giác với “chiêu trò” lừa đảo qua mạng

Chỉ bằng một cuộc điện thoại giả danh cán bộ của các cơ quan công an, viện kiểm sát hoặc cán bộ bảo hiểm xã hội,… nhiều NCT đã bị thao túng tâm lý, tự cô lập bản thân và chuyển toàn bộ tiền tiết kiệm cho kẻ lừa đảo. Trong bối cảnh tội phạm công nghệ cao ngày càng tinh vi, NCT đang trở thành nhóm dễ bị tổn thương nhất trên không gian mạng…
Thủ đoạn vu cáo nhằm đẩy chủ nợ vào vòng lao lí?

Quảng Ninh: Tình trạng xe chở đất đá có dấu hiệu quá khổ, quá tải tái diễn tại khu mỏ 379

Ngày 28/1/2026, Tạp chí Ngày mới Online có bài: “Dấu hiệu xe quá khổ, quá tải chở đất vào KCN Bắc Tiền Phong: Nỗi lo an toàn của người cao tuổi”, phán ánh việc trên địa bàn tỉnh Quảng Ninh thường xuyên xuất hiện xe tải trọng lớn chở đất, đá có dấu hiệu quá tải gây ô nhiễm môi trường, tiểm ẩn nguy cơ tai nạn cho người và phương tiện tham gia giao thông...
Thủ đoạn vu cáo nhằm đẩy chủ nợ vào vòng lao lí?

Tin “thần y” trên mạng xã hội, nhiều người trả giá bằng sức khoẻ

Mạng xã hội ngày nay không chỉ là nơi kết nối, giải trí hay bán hàng trực tuyến mà còn trở thành một “phòng khám online” khổng lồ. Chỉ cần vài phút lướt điện thoại, người dùng có thể bắt gặp vô số video, bài viết chia sẻ kinh nghiệm chữa bệnh với những lời quảng cáo hấp dẫn như: “Khỏi bệnh thần tốc”, “không cần dùng thuốc Tây”, “chữa tận gốc bằng phương pháp tự nhiên”, “bác sĩ cũng phải bất ngờ”…
Thủ đoạn vu cáo nhằm đẩy chủ nợ vào vòng lao lí?

Đất sử dụng hơn 40 năm bị tuyên trả cho người khác: Người cao tuổi mong được xem xét thấu đáo

Cựu chiến binh Nguyễn Quyết Chí, 73 tuổi, trú tại khu 8, phường Liên Hòa, tỉnh Quảng Ninh đang có đơn gửi TAND Tối cao và Viện KSND Tối cao đề nghị xem xét vụ án theo thủ tục giám đốc thẩm liên quan đến diện tích đất gia đình ông sử dụng từ năm 1982. Gia đình ông cho rằng diện tích đất được chính quyền địa phương giao từ nhiều thập kỷ trước, sử dụng ổn định liên tục, nhưng sau đó lại được cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất cho người khác...
Thủ đoạn vu cáo nhằm đẩy chủ nợ vào vòng lao lí?

Cựu Bộ trưởng Y tế bị đề nghị mức án 5-6 năm tù giam

Ngày 21/5, Tòa án Nhân dân TP Hà Nội tiếp tục xét xử sơ thẩm cựu Bộ trưởng Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến và 9 bị cáo khác trong vụ án sai phạm tại Bộ Y tế và các đơn vị liên quan. Phiên tòa kết thúc phần xét hỏi, chuyển sang phần tranh luận. Đại diện Viện Kiểm sát phát biểu quan điểm luận tội, giải quyết vụ án...
Thủ đoạn vu cáo nhằm đẩy chủ nợ vào vòng lao lí?

Phú Thọ: Người cao tuổi kháng cáo vụ tranh chấp quyền thờ tự dòng họ

Sau nhiều năm xảy ra tranh chấp liên quan khu đất gần 9.000m² và nhà thờ họ tại xã Sông Lô, tỉnh Phú Thọ, bà Đào Minh Huệ (70 tuổi) đã khởi kiện yêu cầu công nhận văn bản phân chia tài sản do cha mẹ chồng lập từ năm 2006. Dù Tòa án cấp sơ thẩm đã chấp nhận một phần yêu cầu khởi kiện, bà Huệ tiếp tục kháng cáo vì cho rằng quyền quản lý nơi thờ tự dòng họ và phần đất ở chưa được giải quyết thỏa đáng...
Based on MasterCMS Ultimate Edition 2026 v2.9