Danh mục
THEO DÕI TRÊN: Facebook Youtube Tiktok

Tết của người cựu chiến binh

Kể từ khi bị tai biến cách đây vài năm về trước, kí ức đối với ông tôi chỉ là những mảnh chắp vá lúc nhớ lúc quên.
+
aa
-
Ông thường dành thời gian ngồi yên trên chiếc ghế mây yêu thích của mình nhìn xa xăm về phía đầu ngõ, mọi người không biết ông nghĩ gì, và đôi mắt buồn thi thoảng lại chảy nước mắt và ông đưa khăn lên lau nhẹ. Ông vẫn nói chuyện được, cư xử như thường ngày nhưng nhiều khi ông quên bẵng việc mình vừa làm và đôi khi cũng quên bẵng mất người thân của mình. Nhưng những lúc ông “tỉnh” lại, ông vẫn luôn yêu thương đám cháu nhỏ tụi tôi và ông rất hay kể cho chúng tôi nghe về những mẩu chuyện ông vô tình nhớ lại thời chiến và những người đồng đội của mình.

Mỗi năm khi Tết đến, gia đình chúng tôi lại sum họp từ khắp mọi nơi về lại quê để cùng đón Tết với ông. Năm nào cũng vẫn giữ truyền thống gia đình nấu bánh chưng và bên bếp lửa hồng cả nhà lại cùng nhau kể về những gì xảy ra trong năm qua ở mỗi gia đình. Dù đã rất lâu mới gặp lại nhưng những câu chuyện như một sợi dây hàn gắn sự xa xôi, cứ như mọi thứ đang tái hiện ra trước mặt, có cảm giác thân thuộc như câu chuyện của chính mình. Thi thoảng, ông vẫn hay kể cho tôi nghe những năm ông đi lính, khi đó lính phải xa nhà, Tết là khoảng thời gian mà ông và cả những người đồng đội đều cảm thấy khó khăn, vì vừa nhớ nhà, vừa muốn sum họp lại cảm thấy chiến tranh gian khổ. Nhưng ông và các đồng đội luôn tìm cách để tự tạo niềm vui cho mình, kháng chiến trường kì, đôi khi Tết là trong tư tưởng, không thể trang hoàng nơi chiến đấu nhưng mọi người đều cố gắng mang lại không khí Tết. Ông nhớ có năm anh nuôi mang về ở đâu được miếng thịt lợn nhỏ khoe với cả đội:

Minh họa Lão Trần
Minh họa Lão Trần

- Xuống làng, mua được miếng thịt lợn, Tết này có bánh chưng cho mấy ông nhé. Nhọc lắm mới mua được ấy, chúng nó rát lắm, khám kĩ những người buôn thịt. Này được chị bán rau dúi lắm.

Năm ấy, thêm tí nếp, ít đậu xanh và bàn tay khéo léo của anh nuôi và các chiến sĩ phụ bếp, nồi bánh chưng với nhân là một ít thịt đã được thành hình. Bên bếp lửa hồng, khi các đồng đội ngồi canh lửa, họ thức sáng đêm với những câu chuyện, cùng ganh tị chọc ghẹo nhau về những bức thư nơi hậu phương gửi đến; lại cùng nhau xem những tấm hình con trẻ và cả khóc khi nhớ về gia đình vững chãi luôn là điểm tựa bình yên khi nhớ về. Chính những câu chuyện về gia đình mà những người đồng đội chia sẻ cho nhau lại khoả lấp nỗi nhớ nhà.

Niềm vui khi về già của ông cũng là chăm sóc những chậu mai. Ông thường dành thời gian ra vườn để bón phân, chăm sóc, tỉa cây và những chậu cây được ông chăm chút khéo léo tỉ mỉ ấy luôn được gia đình tôi yêu quý chưng vào dịp Tết. Thường những chậu mai Tết ở vườn nhà tôi, có khi được chưng trong hội hoa Xuân, có khi còn được đem chưng trên phường xem như gia đình tặng, và phần lớn thường được để chưng trong nhà và được các thành viên trong gia đình treo lên những tấm thiếp đủ màu xanh đỏ. Những lúc đó, tôi thường thấy ông mỉm cười hiền hoà và sau đó lại trầm ngâm nhớ về những điều đã cũ.

Ông kể cho chúng tôi nghe những năm kháng chiến ác liệt, khi ấy mọi hành động của quân ta đều phải thật cẩn thận nếu không sẽ vướng vào vòng nguy hiểm. Có một năm, ông đóng quân gần nhà, lòng rất muốn về thăm vợ con nhưng việc đó gắn với rất nhiều hiểm nguy. Thường Tết ở quê tôi vẫn hay có tục đàn ông trong nhà vào những ngày Tết, khi ánh trăng vào mùa sáng thường sẽ ra vườn làm tục lẩy lá mai. Đó như là điều cầu chúc cho những người mẹ, người vợ sẽ có một năm suôn sẻ và may mắn. Nên năm đó, ông và nhiều đồng đội cùng quê đã lẻn về trong đêm để lẩy lá mai, dù đối mặt có thể là họng súng của địch và rất nhiều khó khăn đang rình rập. Mỗi khi chăm sóc những chậu mai ông lại nhớ rất rõ như in cảm giác hồi hộp nhưng cũng đầy mong đợi một năm mới hạnh phúc sẽ về với gia đình nhỏ nơi hậu phương.

Và mỗi năm khi Tết đến, không chỉ là những ngày sum họp của gia đình, mà còn là những ngày họp mặt của những cựu binh đã từng cùng nhau đứng chung một chiến tuyến ngày xưa. Tôi đã chứng kiến rất nhiều buổi họp mặt từ khi còn ấu thơ cho đến giờ dù thời gian qua đi và sẽ có những người ở lại và những người ra đi khiến những buổi gặp mặt cứ từng năm dần vơi bớt… Ông tôi từ những ngày đầu còn khoẻ mạnh cũng trở nên yếu dần phải được tôi đưa đi đến nơi họp mặt qua từng khoảng thời gian. Lạ lùng thay mọi kí ức mà ông quên đi nhưng khi gặp mặt, tôi không rõ ông có còn nhớ ai không, chỉ thấy giữa những người lính trên áo đang đính đầy huân chương kia trao nhau những cái ôm rất chặt.

Thi thoảng cho đến bây giờ, mỗi khi ông chợt nhớ điều gì ông vẫn hay kể lại với tôi. Kí ức của ông, như tôi góp nhặt, là những khoảng thời gian đong đầy mùa nhớ…

Truyện ngắn của Lê Hứa Huyền Trân
Tags: cựu chiến binh lính xa nhà đón tết

Tin liên quan

Tin tức bạn quan tâm

Luôn phát huy tinh thần người lính

Thị xã nhỏ thời bao cấp

Tôi đã trải qua những năm tháng của một thời bao cấp thiếu thốn, gian khó, nhưng trong tôi đó là khoảng thời gian ấm áp tình người và trở thành phần ký ức không thể nào quên.
Luôn phát huy tinh thần người lính

Cơm nắm thời bao cấp

Vào những năm ấy, các tiết học buổi sáng trên lớp quá 11 giờ trưa mới có hồi trống tan. Ai nấy đều mệt nhoài với khối lượng lớn bài vở kiến thức. Vì có lịch buổi chiều lao động, chúng tôi mang cơm nắm đi theo. Ngồi ngay tại bàn học, lần mở nắm cơm đã nguội ngắt tròn như quả cam, ăn với muối vừng.
Luôn phát huy tinh thần người lính

Ước mơ và hiện thực

Trung tuần tháng Ba. Trời còn rét nàng Bân, ai nấy đều phải co ro trong những chiếc áo ấm. Tôi đến phòng khám bệnh số 102, khoa Nội tổng hợp - Bệnh viện Đa khoa Đông Anh, Hà Nội.
Luôn phát huy tinh thần người lính

Đất lành

Cõi đời, mỗi con người sinh ra đã mang theo một hoàn cảnh riêng, một số phận khác nhau, không ai giống ai. Có người từ thuở lọt lòng đã được bao bọc, nâng niu, lớn lên trong đủ đầy, bước ra đời có người đón, kẻ đưa. Nhưng cũng có người, khi tuổi đời còn chưa kịp nhận thức, đã phải vật lộn giữa dòng đời nghiệt ngã, không quê hương, không nơi nương tựa, sống lay lắt bằng những gì người khác bỏ lại.
Luôn phát huy tinh thần người lính

Tiếng vọng của núi

Chiều muộn, những dải mây tím nhạt lững lờ trôi ngang dãy núi phía tây. Ánh nắng cuối ngày nghiêng xuống những triền đồi, phủ lên con đường đất đỏ một màu trầm lặng. Hùng dừng xe ở đầu con dốc quen thuộc, đứng yên hồi lâu nhìn về phía dãy núi trước mặt. Ngọn núi vẫn đứng đó, trầm mặc và vững chãi, như thể thời gian chưa từng chạm tới.
Luôn phát huy tinh thần người lính

Bóng cha, dáng mẹ những mùa đời lặng lẽ tỏa hương

Có những điều càng đi qua năm tháng, càng lắng lại thành ký ức sâu thẳm, như mạch nước ngầm nuôi dưỡng tâm hồn. Với tôi, đó là bóng cha và dáng mẹ - hai con người đã đi qua chiến tranh, đi qua nhọc nhằn đời thường, để trở thành điểm tựa bình yên và là niềm tự hào lặng lẽ của con cháu.
Luôn phát huy tinh thần người lính

Ngược sóng

Biển chiều nay lạ lắm... Những con sóng bạc đầu không còn vỗ về bờ cát hiền hòa như mọi khi mà cứ chồm lên như muốn đập tan, nghiền nát một nỗi niềm u uất nào đó đang âm ỉ cháy dưới đáy tầng sâu thẳm.
Luôn phát huy tinh thần người lính

Mối hàn của thời gian

Ông Lâm đã ngoài sáu mươi, cái tuổi lẽ ra phải được thảnh thơi thì ông vẫn bầu bạn với lửa và sắt. Cả một đời bấm máy hàn, đôi tay ông giờ đây chi chít những dấu vết thời gian, nham nhở như những đường hàn lỗi.
Based on MasterCMS Ultimate Edition 2026 v2.9