Tạp chí Người cao tuổi THEO DÕI TRÊN: Facebook Youtube Tiktok
tien-toi-dai-hoi-vii
Thái Trạch người Trung Hoa từng nói: “Mặt trời đứng bóng thì xế, mặt trăng đã tròn thì sẽ khuyết, vật gì thịnh lắm thì suy”. Lão Tử cũng có câu: “Cố làm ra vẻ thông minh chi chẳng bằng biết người biết mình”.
+
aa
-

Con người, sống ở trên đời này, sẽ không có sự xuất hiện nào là vô ích, đáng bỏ đi cả, dẫu đó là thành công hay thất bại, bởi mỗi sự việc đến trong cuộc đời ta đều có ý nghĩa và đáng để ta trân trọng và suy ngẫm. Người xưa có câu: “Thuyền đến đầu cầu tự nhiên hãm, việc đến tận cùng việc tự an, nước đến đường cùng sẽ thành thác đổ, người đến đường cùng ắt sẽ hồi sinh”. Ngẫm ra cuộc đời của chúng ta có lúc sẽ không được như ý, bởi có những đợt sóng ngầm, những khó khăn trở ngại, khiến cho ta mất đi cơ hội nhưng đừng quá lo buồn vì đó là quy luật của cuộc sống. Có người từng ví rằng: “Nhân sinh tựa như chén nước, muốn trọn vẹn thật khó lắm thay, vậy nên biết người biết mình thì việc gì cũng thành công, biết lượng sức mình để dừng lại đúng lúc, đúng thời điểm đó mới là người thông thái”. Ông cha ta xưa đã dạy: “Đi qua khúc đường thẳng, ắt sẽ đến đoạn đường cong, lõm quá thì sẽ đầy, cũ quá sẽ hỏng, ít quá thì sẽ được nhiều, nhiều quá thì ắt sinh loạn, nói nhiều quá ắt sẽ sai”.

Biết người biết mình

Vậy nên sống ở đời, dù là làm việc gì cũng vậy, hãy nên biết người biết ta thì mới tai qua, nạn khỏi, mới tránh được mọi hậu họa về sau, cuộc sống được an bình, gia đình mới được êm ấm. Cây tre thoạt nhìn qua thì thấy nó mảnh mai yếu đuối, nhưng khi gặp giông bão thì nó uốn cong mình theo chiều gió, để không bị gãy, hết bão giông, nó đứng thẳng trở lại và tiếp tục sinh tồn. Trong cuộc sống cũng vậy nên biết khi nào thì tiến, khi nào thì lui, khi nào thì dừng lại, đó mới là người khôn ngoan. Người làm quan mà biết nghĩ về dân, lo cho dân, không tham của đút lót, không tham nhũng, một lòng một dạ phục vụ Nhân dân, toàn tâm toàn ý lo cho xã tắc giang sơn, những người như vậy mới được người đời kính trọng. Người tham lam quá thì sớm muộn gì cũng rước họa vào thân, người mà biết người biết mình, họ giống như nước, nước không tranh giành mà chiếm hơn một nửa trong cơ thể sống và chiếm phần lớn bề mặt trái đất và trở thành nguồn nuôi sống vạn vật. Không gì mềm bằng nước mà cũng không gì mạnh bằng nước “Nhất thủy nhì hỏa” mà. Khổng Tử nói: “Biết người là khôn ngoan, biết mình là sáng suốt, thắng được người là kẻ có sức, thắng chính mình mới là người mạnh”. Sống ở đời biết đủ là giàu, biết nhẫn nhịn khiêm nhường là người có chí khí, không mất bản chất lương thiện của mình thì sẽ được dài lâu, chết mà người đời không quên đó mới là trường thọ.

Ông cha ta xưa đã có câu: “Qua cơn bĩ cực đến hồi thái lai” đó sao, vậy nên sống ở đời cần phải tu tâm dưỡng tính, đừng tham vọng quá lớn mà đánh mất lương tâm. Mọi phúc lành đều xuất phát từ chữ tâm, vậy nên sống mà biết người, biết mình đó là người trí tuệ, biết nhẫn nhịn đó là người khôn ngoan. Theo “nhân quả”, thì có những sự việc ta làm sẽ theo ta đến tận kiếp sau, nhưng cũng có những việc đến ngay với ta ở kiếp này. Vậy nên biết người biết mình, thương người như thể thương thân, biết cho đi mà không nghĩ đến báo đáp đó là những điều nên làm.

Hoàng Bích Hà
Tags: biết mình biết người cùng suy ngẫm

Tin tức bạn quan tâm

Ai rồi cũng già

Có một điều rất công bằng trong cuộc đời mà không ai có thể đi ngược lại: thời gian. Nó lặng lẽ trôi qua, không chờ ai, không ưu ái ai và cũng không bỏ quên ai.

“Xóm chạy thận” giữa biển lửa mùa hè

“Xóm chạy thận” nằm ở số nhà 32 và rải rác sâu trong con ngõ nhỏ trên đường Lê Ninh, phường Vinh Hưng, tỉnh Nghệ An những ngày này như bị đặt giữa một “biển lửa” đúng nghĩa. Nắng nóng kéo dài, có thời điểm chạm ngưỡng 40 độ C, khiến cả khu trọ nhỏ bé trở nên hầm hập, ngột ngạt như không còn lối thở. Trong khu vực chỉ có khoảng 3–4 dãy nhà trọ giá rẻ, gần 80 bệnh nhân suy thận – phần lớn là những người già ngoài 60, 70 tuổi – đang tá túc, nương nhờ nhau để duy trì sự sống từng ngày.

Sự bao dung làm tuổi già đẹp hơn

Người ta thường nói, tuổi trẻ cần nhiệt huyết, còn tuổi già cần sự bình yên. Nhưng bình yên không tự nhiên mà có. Sau bao va đập của cuộc đời, sau những được - mất, hơn - thua, con người chỉ thực sự thanh thản khi học được cách bao dung.

Ở cùng con cháu nhưng vẫn cô đơn

Người ta thường nói: “Tuổi già có con cháu quây quần là phúc lớn”. Quả thật, nhìn cảnh ông bà sống cùng con cháu trong ngôi nhà đông vui, sáng nghe tiếng trẻ ríu rít, chiều thấy con cái đi về, ai cũng nghĩ đó là cuộc sống đủ đầy, viên mãn. Nhưng phía sau cánh cửa của không ít gia đình lại là những nỗi niềm khó gọi thành tên: Sống giữa đông người mà vẫn cô đơn, ở cạnh con cháu nhưng lòng cứ thấy lạc lõng.

Cuộc gọi về nhà

Nhịp sống hiện đại khiến con người luôn phải sống vội vàng, gấp gáp. Chúng ta quen với những cuộc trò chuyện vội, những dòng tin nhắn ngắn, những lần chạm khẽ rồi trôi qua giữa vô vàn bộn bề. Ngày qua ngày, mọi thứ diễn ra nhanh đến mức cảm xúc của ta dường như cũng bị nén lại. Thế nhưng, ở một góc rất lặng của sự tất bật ấy, luôn tồn tại một số điện thoại mà chỉ cần bấm gọi, cũng đủ làm ta ấm cả một ngày dài. Đó là cuộc gọi về nhà.

Hạnh phúc lớn nhất

Sang nhà ông bạn hưu hàng xóm, tôi thấy cuốn sách khổ nhỏ bằng lòng bàn tay, bìa in dòng chữ “Tích đức”. Xem lướt qua, tôi nhận ra, đó là cuốn sách ông tự làm, hơn 10 trang chứa gần 100 câu thành ngữ và ca dao được chọn trong kho tàng văn hóa dân gian.

Lo sợ của tuổi già

Càng về già con người càng thích cuộc sống đơn giản, không suy nghĩ nhiều, không suy diễn quá phức tạp, càng không ham muốn về tiền tài danh vọng, chỉ mong sao phần đời còn lại có sức khỏe, sống thanh thản và an yên.
Based on MasterCMS Ultimate Edition 2026 v2.9