Cây bút vỏ bằng trúc

Phiên tòa xét xử về tranh chấp thương mại, không có bục khai báo, chỉ có nguyên đơn và bị đơn cùng các luật sư là đại diện hợp pháp cho hai bên, song cách bài trí Hội trường với phông chính gắn Quốc huy, ngồi trên bục xét xử là vị Thẩm phán và hai Hội thẩm nhân dân với trang phục chỉnh tề làm Trần Cường có chút mất bình tĩnh.

Quan hệ giữa Công ty và Công ty TNHH sản xuất Vật liệu xây dựng Cường Thịnh (thường gọi là công ty Cường Thịnh) là quan hệ kinh doanh thương mại giữa pháp nhân với pháp nhân được thành lập theo luật doanh nghiệp. Các bên đã không tự giải quyết được tranh chấp phát sinh, nguyên đơn là công ty Cường Thịnh, do Trần Cường làm giám đốc. Trong đơn, Trần Cường yêu cầu công ty phải thanh toán toàn bộ số tiền còn nợ phát sinh từ hợp đồng kinh tế. Hội đồng xét xử có nhận định: Căn cứ các chứng cứ có trong hồ sơ và lời khai nhận của các bên đương sự trước tòa có đủ điều kiện xác định công ty còn nợ công ty Cường Thịnh theo đơn là có cơ sở, phù hợp với quy định của pháp luật, nên yêu cầu này cần được chấp nhận.

Từ khi nhận đơn, Tòa án Nhân dân thành phố giao cho Thẩm phán Đoàn Hoài Thương thụ lí, đã ba lần hòa giải, song không thành.

Trong ba lần hòa giải, Thẩm phán Hoài Thương có linh cảm gì đó ở Trần Cường: không phải từ dáng nhanh nhẹn của người đàn ông đã quá tuổi lục tuần, với mái tóc hoa râm bồng bềnh khuôn nếp, cử chỉ lịch thiệp, chậm rãi, hào hoa mà rọi vào mắt vị Thẩm phán vốn cương nghị, điềm tĩnh.

Về phía Trần Cường, ông cũng có cảm giác khác lạ, đời bươn trải trên thương trường, từ khi còn trẻ và tạo dựng doanh nghiệp cho đến nay ông tiếp xúc với bao con người. Ông linh hoạt, cương trực, ngay thẳng trong công việc bao nhiêu thì trước người phụ nữ trẻ đẹp ông thường buông lơi những lời có cánh. Từ khi gặp vị Thẩm phán trẻ đẹp, với gương mặt dịu dàng thanh tú, câu hỏi và ánh nhìn sắc lạnh làm ông không có cơ hội buông câu thăm dò. Kế hoạch “mềm” của ông bị dập tắt ngay từ lần đầu tiên gặp vị Thẩm phán.

Minh họa Trần Nhương
Minh họa Trần Nhương

Tại phiên tòa, những mâu thuẫn diễn ra trong ba lần hòa giải lại được tiếp tục tranh tụng, rồi cũng đến giai đoạn kết thúc.

…Căn cứ các chứng cứ có trong hồ sơ và lời khai nhận của các bên đương sự trước tòa, có đủ điều kiện xác định công ty còn nợ công ty Cường Thịnh theo đơn là có cơ sở, phù hợp với quy định của pháp luật, nên yêu cầu này cần được chấp nhận. Xét ý kiến đề nghị miễn giảm lãi và chậm thanh toán nợ của bị đơn: Các ý kiến này không phù hợp với quy định của pháp luật, gây thiệt hại cho nguyên đơn và không được nguyên đơn đồng ý nên không có cơ sở để chấp nhận.

…Từ những chứng cứ trên… Quyết định!

Công ty phải thanh toán số tiền còn nợ phát sinh từ hợp đồng kinh tế cho công ty Cường Thịnh, bao gồm nợ và lãi phát sinh do chậm thanh toán…

*

* *

Trần Cường hoãn chuyến bay chiều, ông có một quyết định đột ngột sau khi đã thắng kiện trong vụ án kéo dài mấy năm nay qua. Ông tìm đến nhà riêng Thẩm phán Hoài Thương! Ông không đến trả ơn mà đến để xác minh sự áy náy bấy lâu nay, có những nghi vấn cần được làm rõ.

Khi kết thúc phiên hòa giải lần thứ hai, Trần Cường cố tình nán lại, trong phòng làm việc chỉ còn ông và vị Thẩm phán; Hoài Thương niềm nở mời ông ngồi uống nước, thấy thái độ dễ chịu của Hoài Thương, Trần Cường lấy từ cặp một phong bì đã chuẩn bị sẵn 10 tờ mệnh giá 100 đô la đặt trước mặt người đối diện. Hoài Thương uống hết cốc nước lọc, đặt nhẹ cốc nước cạnh phong bì đẩy về phía Trần Cường:

- Thưa ông! Không biết vì lí do gì mà ngay từ lần gặp ông đầu tiên, tôi có linh cảm như sự thân thiện và rất kính trọng ông, xin ông hãy cất chiếc phong bì này đi, để tôi giữ nguyên cảm giác tốt đẹp. Vì kính trọng ông nên mới có cuộc nói chuyện sau buổi làm việc thế này, đây là sự phá lệ duy nhất của tôi.

Trần Cường muốn tìm hiểu đời tư của vị Thẩm phán vì ông linh cảm rất lạ.

Không khó khăn lắm trong việc tìm kiếm, Trần Cường bấm chuông một căn nhà nhỏ trong khu dân cư.

Trần Cường quan sát căn nhà, diện tích khá nhỏ nhưng gọn gàng, ngăn nắp, chủ nhân là người biết sắp đặt đồ đạc trong nhà. Như cố ý muốn đợi chủ nhân, ông vừa gợi chuyện vui vừa gắng tìm kiếm một điều gì đó có mối quan hệ “thân thiện”: gia đình có ban thờ tổ tiên đặt trong phòng khách, qua câu chuyện với cháu gái, ông biết ông bà nội cháu vẫn còn khỏe, đang ở riêng, trên bàn thờ có bát hương sắp chính giữa, phía tay trái bàn thờ có bát hương nhỏ, cạnh đó là bức di ảnh đen trắng của phụ nữ còn rất trẻ, đội mũ mềm rộng vành (kiểu mũ tai bèo), kế bên là tấm bằng TỔ QUỐC GHI CÔNG cũng bạc màu, nét chữ đủ rõ để ông nhận ra họ và tên Đoàn Thị Vi, Đại đội thanh nhiên xung phong XXX, ngày hi sinh: 24/12/… Tấm ảnh người phụ nữ được phục chế, qua thời gian đã phai nhạt. Đập vào mắt Trần Cường là sợi dây vải đeo trên khung tấm ảnh một vật gì đó có hình dáng một cây bút, vật đó bị bám bụi trắng mờ. Một cử chỉ không tự chủ, ông đưa tay với cây bút khỏi khung ảnh, cây bút được tạo ra từ ống trúc.

- Ấy! ông ơi, bảo vật của bà cháu để lại đấy, mẹ bảo không được ai đụng vào, đụng vào đó làm đau lòng ngoại cháu đấy!

- Ông xin lỗi! Nhìn thấy vật này, ông nhớ tới một kỉ niệm.

- Vừa lau qua vỏ cây bút bằng chiếc khăn lau kính, Trần Cường đã nhận ra người trong tấm di ảnh kia là ai, ông đặt lại cây bút vào vị trí cũ, trán ông lấm tấm mồ hôi, không nói thêm được lời nào với cô bé đang đứng nhìn ông với bao điều bí ẩn.

- Vậy ông ngoại cháu đâu?

- Cháu không có ông ngoại.

Một câu chuyện về cả một đời người trong di ảnh được cô cháu ngoại kể về người phụ nữ tên Vi chỉ vẻn vẹn mấy từ ngắn ngủi cùng với kỉ vật là cây bút vỏ bằng trúc đã phần nào khơi dậy trong Trần Cường một cuộc gặp tình cờ gần 50 năm về trước.

Vào một buổi chiều đầu Thu năm 1970, sườn đồi tím lịm màu hoa sim, đan xen những cây thanh hao có mùi thơm hắc, nơi các kí túc xá sinh viên trường đại học được dựng lên bằng tranh tre, nứa lá khai thác từ rừng. Trần Cường vừa hoàn thành vỏ cây bút mà Cường tỉ mỉ cắt, gọt, mài, dũa từ một đoạn trúc tép lấy trong rừng sau một chuyến khai thác về làm lán trại. Với bàn tay khéo léo, vỏ cây bút thật xinh xắn, cả hai phần thân vỏ được lắp vào, mở ra nhẹ nhàng, Cường lấy ruột cây bút hiệu Kimshin lắp vào, ngắm nghía, tự thỏa mãn với tác phẩm của mình. Đang say sưa thì lớp trưởng gọi giật giọng:

- Cường ơi! Lệnh nhập ngũ đây này!

Bỏ cây bút vỏ trúc vào túi áo, không đột ngột với lệnh nhập ngũ, vì qua khám tuyển với kết quả sức khỏe A1, trong thời chiến này việc nhập ngũ tính bằng ngày. Cường cùng 30 thanh niên trong cùng khóa học nhập ngũ. Trần Cường biết còn 3 ngày nữa mới tập trung, đủ thời gian để Cường về qua nhà báo cho gia đình biết và tạm biệt quê hương, người thân.

Cường đã trốn vé chuyến tàu xuôi Hà Nội, vừa lúc có chuyến Hà Nội- Hải Phòng tới sân ga, Cường nhảy tót lên một toa hàng.

Cả khối người đứng như nêm, nếu một người nghiêng thì tất cả đều nghiêng, đang vẩn vơ suy nghĩ miên man, Cường thấy có sự động đậy vào người anh, tay Cường phải vịn vào thành tàu. Trời tối chẳng phân biệt được người đứng trước là đàn ông hay đàn bà. Nhưng sự động đậy ấy đối với Cường có cái gì đó khó tả đối với thanh niên hai mươi tuổi, chưa biết mùi đàn bà; Tàu qua sân ga, ánh đèn đường để Cường nhận ra người đứng trước là một cô gái tuổi chừng mười tám, mười chín.

- Anh xuống ga nào?

- Tôi xuống ga Hải Dương, còn em!

- Vậy là có cơ hội xuống cùng ga rồi.

Tới ga Hải Dương, khoảng 3 giờ sáng, cả hai còn một chặng ô tô nữa mới về đến quê.

Sân ga vắng ngắt, đêm thu mát dịu, Cường dắt tay cô gái đến một gốc bàng và bùng cháy trong cơn khao khát.

Phía đông đã ửng hồng, đến lúc hai động vật khát khao dục vọng kia cũng phải tiếp tục thực hiện bổn phận của phần người, thời khắc ngắn ngủi cũng làm nên quyến luyến. Cô gái đặt vào tay Cường chiếc khăn mùi xoa, trong lúc bối rối chẳng có gì gửi tặng người con gái vừa ân ái, thời buổi chiến tranh ai có nghĩ đến gặp gỡ lần sau, thấy trong túi có cây bút vỏ trúc, Trần Cường đưa cho cô gái, rồi họ chia tay như một sự ngẫu nhiên của cuộc sống gấp gáp thời loạn lạc. Kí ức về lần làm đàn ông đầu tiên cũng chỉ được Trần Cường nhắc lại vài lần khi thêm thắt những chuyện phiếm cùng đồng đội trên đường hành quân, nó bị quên lãng theo năm tháng.

Rời quân ngũ, với vết thương nhẹ trên người, Trần Cường thành lập Công ty Cường Thịnh (mang tên hai vợ chồng), trong thời gian ở chiến trường, Trần Cường đã bị nhiễm chất độc đioxin. Hậu quả là sau hai lần sinh không thành, hai vợ chồng không có ý định sinh con nữa, lợi nhuận trong kinh doanh Cường Thịnh dành cho từ thiện và phát triển sản xuất.

Với Vi (tên cô gái), lần đó cũng là lần về quê để chuẩn bị gia nhập Thanh niên xung phong, cuộc tình ngắn ngủi đó đã làm Vi có mang. Trở về quê mang nặng mối tình với người đàn ông xa lạ, sự mạnh mẽ trên tàu và sự giao hoan bên gốc cây bàng không phải là sự trao tặng của tình yêu, đó chỉ là suy nghĩ bột phát khi ngày mai trong bom rơi đạn lạc không biết sống chết thế nào, có cơ hội phải tận dụng để có cảm giác làm đàn bà. Từ suy nghĩ đó mà Vi sẵn sàng làm một việc không đoan chính. Vi tham gia Thanh niên xung phong vào tháng 6 năm 1972, với nhiệm vụ bảo đảm giao thông vận tải thời chiến kịp thời, thông suốt; tiếp nhận, trung chuyển hàng hoá quân sự phục vụ chiến đấu. Đêm Noel 1972, máy bay B52 của Mỹ rải trúng đơn vị, hầu hết các chiến sĩ hi sinh, trong đó có Vi.

*

* *

Trong dịp khánh thành khu tưởng niệm các chiến sĩ thanh niên xung phong ở khu vực Nhà ga, với một quần thể uy nghi tráng lệ, đường dẫn vào được trải đầy hoa, hai bên đường là hàng vệ binh nghiêm trang trong sắc phục trọng lễ, giữa rừng cờ hoa người ta thấy:

Trên lễ đài là chiếc băng zôn mang dòng chữ: LỄ ĐÓN NHẬN KINH PHÍ XÂY DỰNG KHU TƯỞNG NIỆM CỦA CÔNG TY CƯỜNG THỊNH.

Doanh nhân Trần Cường cùng vợ đi hàng trước, sau là Thẩm phán Hoài Thương cùng cô con gái tay xen tay đi giữa hai hàng vệ binh với sự chào đón ân tình của Nhân dân.

Truyện ngắn của Phạm Khắc Mã

Tin liên quan

Cùng chuyên mục

Thị xã nhỏ thời bao cấp

Thị xã nhỏ thời bao cấp

Tôi đã trải qua những năm tháng của một thời bao cấp thiếu thốn, gian khó, nhưng trong tôi đó là khoảng thời gian ấm áp tình người và trở thành phần ký ức không thể nào quên.
Cơm nắm thời bao cấp

Cơm nắm thời bao cấp

Vào những năm ấy, các tiết học buổi sáng trên lớp quá 11 giờ trưa mới có hồi trống tan. Ai nấy đều mệt nhoài với khối lượng lớn bài vở kiến thức. Vì có lịch buổi chiều lao động, chúng tôi mang cơm nắm đi theo. Ngồi ngay tại bàn học, lần mở nắm cơm đã nguội ngắt tròn như quả cam, ăn với muối vừng.
Ước mơ và hiện thực

Ước mơ và hiện thực

Trung tuần tháng Ba. Trời còn rét nàng Bân, ai nấy đều phải co ro trong những chiếc áo ấm. Tôi đến phòng khám bệnh số 102, khoa Nội tổng hợp - Bệnh viện Đa khoa Đông Anh, Hà Nội.
Đất lành

Đất lành

Cõi đời, mỗi con người sinh ra đã mang theo một hoàn cảnh riêng, một số phận khác nhau, không ai giống ai. Có người từ thuở lọt lòng đã được bao bọc, nâng niu, lớn lên trong đủ đầy, bước ra đời có người đón, kẻ đưa. Nhưng cũng có người, khi tuổi đời còn chưa kịp nhận thức, đã phải vật lộn giữa dòng đời nghiệt ngã, không quê hương, không nơi nương tựa, sống lay lắt bằng những gì người khác bỏ lại.
Tiếng vọng của núi

Tiếng vọng của núi

Chiều muộn, những dải mây tím nhạt lững lờ trôi ngang dãy núi phía tây. Ánh nắng cuối ngày nghiêng xuống những triền đồi, phủ lên con đường đất đỏ một màu trầm lặng. Hùng dừng xe ở đầu con dốc quen thuộc, đứng yên hồi lâu nhìn về phía dãy núi trước mặt. Ngọn núi vẫn đứng đó, trầm mặc và vững chãi, như thể thời gian chưa từng chạm tới.

Tin khác

Bóng cha, dáng mẹ những mùa đời lặng lẽ tỏa hương

Bóng cha, dáng mẹ những mùa đời lặng lẽ tỏa hương
Có những điều càng đi qua năm tháng, càng lắng lại thành ký ức sâu thẳm, như mạch nước ngầm nuôi dưỡng tâm hồn. Với tôi, đó là bóng cha và dáng mẹ - hai con người đã đi qua chiến tranh, đi qua nhọc nhằn đời thường, để trở thành điểm tựa bình yên và là niềm tự hào lặng lẽ của con cháu.

Ngược sóng

Ngược sóng
Biển chiều nay lạ lắm... Những con sóng bạc đầu không còn vỗ về bờ cát hiền hòa như mọi khi mà cứ chồm lên như muốn đập tan, nghiền nát một nỗi niềm u uất nào đó đang âm ỉ cháy dưới đáy tầng sâu thẳm.

Mối hàn của thời gian

Mối hàn của thời gian
Ông Lâm đã ngoài sáu mươi, cái tuổi lẽ ra phải được thảnh thơi thì ông vẫn bầu bạn với lửa và sắt. Cả một đời bấm máy hàn, đôi tay ông giờ đây chi chít những dấu vết thời gian, nham nhở như những đường hàn lỗi.

Thư viện di động diệu kì

Thư viện di động diệu kì
Ở làng Tân Lập, có một âm thanh còn thân thuộc hơn cả tiếng loa phường hay tiếng chổi tre xào xạc trên sân mỗi buổi chiều tà. Đó là tiếng chuông xe đạp “leng keng” của ông Lâm. Tiếng chuông ấy như một lời chào sớm, len qua những giậu dâm bụt, băng qua những nếp nhà lợp ngói đỏ và bãi cỏ sau làng, để rồi dừng lại thật êm dưới gốc bàng già nua trước quán nước đầu đình.

Hai lần Trung thu trong đời

Hai lần Trung thu trong đời
Cơn gió chiều tháng Tám từ cánh đồng trước làng luồn qua bờ vách nứa mỏng manh phả hơi mát căn nhà tranh cuối xóm trại. Bà ngoại đặt bé Na, đứa cháu mới hơn một tuổi vào vòng tay ấm áp, đôi mắt bà nhòa đi vì đã nhiều ngày thức trắng. Mẹ nó vừa nhắm mắt sau nhiều tháng bệnh nặng, còn cha nó đã hi sinh ngoài chiến trận khi con gái chưa chào đời.

Mẹ

Mẹ
Mẹ ơi, con ra đời không cha/ Tuổi ấu thơ ngọt ngào hương sữa mẹ/ Ba mươi năm con vẫn còn thơ bé/ Vẫn ngóng mẹ về sau buổi chợ tan trưa…

Cơn mơ hoa cỏ trắng

Cơn mơ hoa cỏ trắng
Khoảng dăm năm trở lại đây, sức khỏe của ông Cầm hình như xuống đến mức cuối cùng. Mỗi năm, khi mùa Đông đến, ông ít nói hơn, cứ vào đợt gió lạnh đầu tiên thổi qua làng, lá ngay đêm ấy ông lại đốt một đống củi nhỏ trong bếp.

Người giữ sao

Người giữ sao
Những ngày cuối năm, không gian như đặc quánh lại bởi mùi khói rơm rạ và hương tràm khô theo gió thốc từ cánh đồng vào tận ngõ sâu. Nắng chiều buông mình xuống hiên nhà ông Tự, yếu ớt và mong manh, nhuộm màu hổ phách lên mái ngói âm dương đã bạc thếch. Giữa khung cảnh nhập nhoạng ấy, ông Tự ngồi trên chiếc ghế gỗ sờn mòn, đôi tay gầy guộc tỉ mẩn thắp lên ngọn đèn dầu bé nhỏ.

Chuyện “Ma nữ” trên Giồng Cát

“Cái giồng cát ấy - từ Mỹ Lương đi chợ Gừa, hồi xưa ma nhiều lắm!” - Bà nội tôi lúc đó kể: Trên giồng có nhà ông Hội đồng Sâm, giàu sang nhất vùng.

Ngày cây đu đủ ra hoa

Bà Vân chậm rãi mở hai cánh cửa gỗ lim đã đen bóng màu thời gian, tiếng kèn kẹt vang lên phá tan bầu không khí tĩnh lặng buổi sớm mùa Hạ.

Xa xăm chốn cũ

Vài lần tôi nói với mẹ, bao giờ thong thả, tôi sẽ dẫn mẹ về rạch Bông Dừa một lần nữa. Nhưng rồi thời gian, khoảng cách địa lí và nhiều thứ khác đã khiến tôi quên đi lời hứa với mẹ, với rạch Bông Dừa mát rượi được che chắn bởi những rặng dừa xanh biêng biếc…

Món quà của người giao hàng

Anh chị có một cửa hàng bán quà lưu niệm cho trẻ con. Cửa hàng lúc nào cũng đông khách, đặc biệt là trẻ con. Vào những ngày lễ lớn, mặc dù đã thuê thêm vài người làm nhưng đôi vợ chồng này vẫn không ngơi tay vì lượng khách nhí đông nghẹt.

Trách nhiệm

Mấy hôm nữa đã là tháng Bảy. Điểm hẹn đặc biệt.

Ngôi nhà dưới chân núi Sim

Mây đang gồng mình quảy gánh củ mài đem giao cho quán bà béo thì đứa con gái lên 9 tuổi hớt hải chạy ra gọi:

Chờ em ở cuối con đường

Đúng như người ta vẫn nói, cửa sinh cũng là cửa tử. Trong không khí căng thẳng đến nghẹt thở, tiếng hô hoán của y, bác sĩ hòa lẫn với âm thanh lộc cộc của chiếc xe đẩy lao đi với tốc độ nhanh nhất về phía phòng Cấp cứu, Duy siết chặt bình truyền trong tay, vừa chạy theo giường đẩy vừa gào lên tuyệt vọng: “An! Không được ngủ! An! Mở mắt ra đi em!”.
Xem thêm
Tiếng trống gìn giữ hồn cội nguồn của dòng họ Nguyễn Như

Tiếng trống gìn giữ hồn cội nguồn của dòng họ Nguyễn Như

tiếng trống tế của dòng họ Nguyễn Như là biểu tượng của lòng thành kính tổ tiên, của tinh thần đoàn kết và ý thức gìn giữ di sản văn hóa dòng họ.
Niềm tự hào, khát vọng vươn lên từ những giá trị tốt đẹp trong bài thơ “Mừng Phật Đản”!

Niềm tự hào, khát vọng vươn lên từ những giá trị tốt đẹp trong bài thơ “Mừng Phật Đản”!

Từ cảm hứng về Thiền phái Trúc Lâm và vẻ đẹp thanh tịnh của đất Phật Yên Tử, tỉnh Quảng Ninh, bài thơ "Mừng Phật đản" của tác giả Hồng Gai đã gửi gắm niềm tự hào về truyền thống văn hóa - tâm linh dân tộc, đồng thời khơi dậy khát vọng an hòa, đoàn kết và phát triển của quê hương, đất nước trong thời kỳ mới.
Người cao tuổi phường Hội An Tây hát mãi bản tình ca quê hương

Người cao tuổi phường Hội An Tây hát mãi bản tình ca quê hương

Tối 15/5, tại khu vực bờ hồ Trảng Kèo (phường Hội An Tây, TP Đà Nẵng), Hội NCT phường tổ chức Liên hoan Tiếng hát Dân ca NCT với chủ đề: “NCT phường Hội An Tây - Hát mãi bản tình ca quê hương”.
Miền di sản tâm linh bên thượng nguồn sông Hồng

Miền di sản tâm linh bên thượng nguồn sông Hồng

Giữa núi non trùng điệp nơi thượng nguồn sông Hồng, Đền Đại An hiện lên như một khoảng lặng linh thiêng giữa đại ngàn. Trải qua hàng trăm năm tồn tại, ngôi đền không chỉ là nơi gửi gắm đời sống tâm linh của cư dân bản địa mà còn lưu giữ nhiều lớp ký ức văn hóa, lịch sử của miền sơn cước bên dòng sông Hồng.
Nghệ An khai hội Làng Sen 2026, lan tỏa khát vọng phát triển

Nghệ An khai hội Làng Sen 2026, lan tỏa khát vọng phát triển

Tháng Năm về, hàng triệu trái tim người Việt lại bồi hồi hướng về Làng Sen – quê hương Chủ tịch Hồ Chí Minh kính yêu.
Lễ hội Làng Sen 2026 lan tỏa giá trị quê hương Bác Hồ

Lễ hội Làng Sen 2026 lan tỏa giá trị quê hương Bác Hồ

Lễ hội Làng Sen năm 2026 tại Nghệ An với quy mô lớn, nhiều hoạt động văn hóa – nghệ thuật đặc sắc, hướng tới kỷ niệm 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh
Bế mạc Giải Tennis Báo chí Nghệ An lần thứ VIII năm 2026

Bế mạc Giải Tennis Báo chí Nghệ An lần thứ VIII năm 2026

Sau 2 ngày tranh tài sôi nổi và hấp dẫn, tối 30/5, Giải Tennis Báo chí Nghệ An lần thứ VIII năm 2026 đã chính thức bế mạc
Giải Tennis Báo chí Nghệ An lần thứ VIII: Sôi động và nhân văn

Giải Tennis Báo chí Nghệ An lần thứ VIII: Sôi động và nhân văn

kỷ niệm 101 năm Ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam, Giải Tennis Báo chí Nghệ An lần thứ VIII chính thức trở lại quy mô lớn, thu hút gần 300 vận động viên tham gia
Hải Phòng Legacy Marathon 2026 lan tỏa tinh thần “Chạy nhanh - Sống xanh”

Hải Phòng Legacy Marathon 2026 lan tỏa tinh thần “Chạy nhanh - Sống xanh”

Sáng ngày 17/5, tại đảo Vũ Yên, TP Hải Phòng, Giải chạy Hải Phòng Legacy Marathon 2026 - Dấu chân thành phố Cảng đã chính thức diễn ra với sự tham gia của hơn 8.000 vận động viên chuyên nghiệp và phong trào đến từ nhiều tỉnh, thành trên cả nước cùng một số runner quốc tế.
Cảm ơn chú nhé!

Cảm ơn chú nhé!

Nhân ngày sinh nhật sếp, hắn xách lễ đến nhà mừng sếp. Ra mở cửa là vợ sếp. Nhìn hắn một lúc rồi buột miệng:

Concert của siêu sao G-DRAGON thăng hoa giữa đại dương ánh sáng Ocean City

Tối 8 và 9/11, Ocean City gần như “nổ tung” với concert G-DRAGON 2025 WORLD TOUR [Übermensch] IN HANOI, presented by VPBank; sự kiện do 8Wonder tổ chức đã đón gần 100.000 khán giả trong nước và quốc tế. Từ những bản hit huyền thoại cho đến những chia sẻ đầy xúc động, “ông hoàng Kpop” đã mang đến những màn trình diễn mãn nhãn, thăng hoa và tràn năng lượng.

Ocean City "bùng nổ" trước giờ G: Fan Việt và quốc tế cuồng nhiệt đổ về, tạo nên trải nghiệm âm nhạc hiếm có

Chỉ còn vài tiếng trước giờ concert G-DRAGON 2025 WORLD TOUR [Übermensch] IN HANOI, presented by VPBank chính thức lên đèn, 8Wonder Ocean City đang trở thành tâm điểm sôi động nhất Hà Nội. Dòng người đổ về mỗi lúc một đông, khắp nơi đều tràn ngập sắc màu,

Tin đọc nhiều

Phiên bản di động