Tạp chí Người cao tuổi THEO DÕI TRÊN: Facebook Youtube Tiktok
tien-toi-dai-hoi-vii
Ta thường nghe câu nói: “Có ai sống mãi được đâu”, đó là quy luật của đời người, vậy tại sao ta không sống một cuộc đời có ý nghĩa.
+
aa
-

Câu nói: “Không ai cho không ai điều gì” mới nghe ngỡ như một quy luật, nhiều người coi đó như là chân lý trong cuộc sống, đôi khi nó còn được áp dụng như một nguyên tắc sống trong cách đối nhân xử thế ở đời. Nhưng thực chất câu nói này chỉ đúng với những người đặt lợi ích cá nhân lên trên mà thôi, cho đi không phải lúc nào cũng cần có điều kiện nhận lại, trong cuộc sống có rất nhiều người không sống theo triết lý này, họ cho đi mà không hề vụ lợi hay đòi hỏi sự đáp lại nào cả. Bởi họ thấu hiểu một chân lý sâu xa hơn đó là: “Có ai sống mãi được đâu”, đó là một sự thật hiện diện ngay trong từng khoảng khắc, đời sống của mỗi chúng ta. Khi nhân thức được rằng, đời người là hữu hạn thì ta sẽ thay đổi cách sống mà không chạy theo danh lợi, vật chất hay những thứ phù phiếm nhất thời nữa.

Những thứ như của cải, danh vọng mà một thời ta đã khát khao nắm giữ, thật ra nó cũng chỉ tồn tại với ta trong một thời gian ngắn ngủi mà thôi. Khi biết được cuộc sống có giới hạn thì việc quan trọng nhất, đó là biết cho đi, sẵn sàng làm những điều tốt và sống vì người khác. Biết rằng cái chết có thể đến với ta bất kỳ lúc nào, vậy tại sao ta trì hoãn việc giúp đỡ người khác hay làm những việc có giá trị cho cộng đồng, cho xã hội. Những thứ ta để lại sau khi chết, không phải là tài sản vật chất mà tiếng thơm, một danh tiếng trong sạch và sự kính trọng từ những người xung quanh, người xưa có câu: “Hổ chết để da, người chết để tiếng” là vậy.

Ông bà, ba mẹ để lại cho con cháu điều quý giá nhất không phải là tài sản, của cải mà là tấm gương sáng về nhân cách, đạo đức làm người. Một người sống chân thành, tử tế, không vụ lợi, sẽ được người đời nhớ đến như biểu tượng của lòng tốt và sự cảm ơn. Khi hiểu được “Có ai sống mãi được đâu”, ta sẽ điều chỉnh thái độ sống, buông bỏ tham, sân, si, không tranh giành, đố kỵ, như vậy cuộc đời sẽ trở nên có ý nghĩa. Nếu buông bỏ được tham, sân, si, ta sẽ tìm thấy bình an trong tâm hồn và cảm thấy hạnh phúc thật sự. Những người không màng danh lợi, không ích kỷ, không tham, sân, si, thường là những người cảm nhận được niềm vui từ những điều nhỏ bé nhất, họ dành thời gian cho những điều đáng quý như, yêu thương quý trọng gia đình, giúp đỡ người hoạn nạn, khó khăn hoặc sống có ý nghĩa từng giây phút bên người thân.

Khi hiểu rằng, đời người là một quãng ngắn trên dòng thời gian vô tận, ta sẽ học cách trân trọng từng giây phút hướng tâm hồn đến những giá trị tốt đẹp hơn trong cuộc sống. Cho đi không phải là mất mà là đã gieo những hạt giống tốt đẹp vào cuộc đời của chúng ta, một hành động tốt, một lời nói tử tế, một sự quan tâm nhỏ cũng có thể để lại những dấu ấn lâu dài trong lòng người, và sẽ trở thành di sản tinh thần vô giá. Câu nói: “Có ai sống mãi được đâu”, không phải là lời nhắc nhở tiêu cực mà là ánh sáng soi đường để ta sống với nhau chân thành hơn, cho đi nhiều hơn, tạo ra những giá trị lớn lao hơn trong cuộc sống.

Đừng chờ đợi đến lúc nào đó mới làm việc tốt, bởi thời gian đời người là hữu hạn, hãy sống mỗi ngày là một niềm vui với sự trọn vẹn của tâm hồn, để khi ta rời đi, đã để lại một cuộc đời đáng kính và đáng nhớ.

Võ Hoàng Nam
Tags: Triết lý sống sống an yên tuổi già

Tin tức bạn quan tâm

Ai rồi cũng già

Có một điều rất công bằng trong cuộc đời mà không ai có thể đi ngược lại: thời gian. Nó lặng lẽ trôi qua, không chờ ai, không ưu ái ai và cũng không bỏ quên ai.

“Xóm chạy thận” giữa biển lửa mùa hè

“Xóm chạy thận” nằm ở số nhà 32 và rải rác sâu trong con ngõ nhỏ trên đường Lê Ninh, phường Vinh Hưng, tỉnh Nghệ An những ngày này như bị đặt giữa một “biển lửa” đúng nghĩa. Nắng nóng kéo dài, có thời điểm chạm ngưỡng 40 độ C, khiến cả khu trọ nhỏ bé trở nên hầm hập, ngột ngạt như không còn lối thở. Trong khu vực chỉ có khoảng 3–4 dãy nhà trọ giá rẻ, gần 80 bệnh nhân suy thận – phần lớn là những người già ngoài 60, 70 tuổi – đang tá túc, nương nhờ nhau để duy trì sự sống từng ngày.

Sự bao dung làm tuổi già đẹp hơn

Người ta thường nói, tuổi trẻ cần nhiệt huyết, còn tuổi già cần sự bình yên. Nhưng bình yên không tự nhiên mà có. Sau bao va đập của cuộc đời, sau những được - mất, hơn - thua, con người chỉ thực sự thanh thản khi học được cách bao dung.

Ở cùng con cháu nhưng vẫn cô đơn

Người ta thường nói: “Tuổi già có con cháu quây quần là phúc lớn”. Quả thật, nhìn cảnh ông bà sống cùng con cháu trong ngôi nhà đông vui, sáng nghe tiếng trẻ ríu rít, chiều thấy con cái đi về, ai cũng nghĩ đó là cuộc sống đủ đầy, viên mãn. Nhưng phía sau cánh cửa của không ít gia đình lại là những nỗi niềm khó gọi thành tên: Sống giữa đông người mà vẫn cô đơn, ở cạnh con cháu nhưng lòng cứ thấy lạc lõng.

Cuộc gọi về nhà

Nhịp sống hiện đại khiến con người luôn phải sống vội vàng, gấp gáp. Chúng ta quen với những cuộc trò chuyện vội, những dòng tin nhắn ngắn, những lần chạm khẽ rồi trôi qua giữa vô vàn bộn bề. Ngày qua ngày, mọi thứ diễn ra nhanh đến mức cảm xúc của ta dường như cũng bị nén lại. Thế nhưng, ở một góc rất lặng của sự tất bật ấy, luôn tồn tại một số điện thoại mà chỉ cần bấm gọi, cũng đủ làm ta ấm cả một ngày dài. Đó là cuộc gọi về nhà.

Hạnh phúc lớn nhất

Sang nhà ông bạn hưu hàng xóm, tôi thấy cuốn sách khổ nhỏ bằng lòng bàn tay, bìa in dòng chữ “Tích đức”. Xem lướt qua, tôi nhận ra, đó là cuốn sách ông tự làm, hơn 10 trang chứa gần 100 câu thành ngữ và ca dao được chọn trong kho tàng văn hóa dân gian.

Lo sợ của tuổi già

Càng về già con người càng thích cuộc sống đơn giản, không suy nghĩ nhiều, không suy diễn quá phức tạp, càng không ham muốn về tiền tài danh vọng, chỉ mong sao phần đời còn lại có sức khỏe, sống thanh thản và an yên.
Based on MasterCMS Ultimate Edition 2026 v2.9