Những cánh rừng đều xanh

Trở về quê sau bao năm lăn lộn, phóng tầm mắt nhìn quanh, những cánh rừng đã phục sinh. Quê hương vùng lõm, kí ức tuổi thơ là những mảng rừng xám xịt da beo với những đống tro nguội lạnh sau một trận lửa rừng rực.

Thời gian đi qua, rừng xưa nay đã thay lá. Chỉnh nhìn no mắt rồi thong thả bước tới, lặng ngồi bên mộ mẹ ở rìa rừng. Ngồi im, ngồi như cách một đứa trẻ đang dựa vào lòng mẹ tìm hơi ấm .

1.

Chỉnh vẫn nâng niu bức ảnh đen trắng, bức ảnh duy nhất còn lại của mẹ. Đẹp lắm, chân chất, mĩ miều.

Sinh con tròn tháng, mẹ ra đi vì một lí do … lãng xẹt. Đang ở cữ, một ngày bỗng có con mèo ở đâu chui vô quào cổ tay, có vậy mà mấy ngày sau lên cơn, tắt thở. Chỉnh đỏ oe khóc đến tím tái, khóc khản cổ vì khát sữa chứ không phải vì biết đau.

Ba một mình nuôi con, vừa lo miếng cơm, vừa xin sữa mớm.

Nó học tiểu học, thấy ba mỗi ngày thêm gầy rạc, quéo lại như nhánh củi khô. Ba đi làm lúc nó ngủ chưa dậy, phần cơm sáng, trưa của ông nội và nó được ba chuẩn bị lúc còn mờ đất.

Nó không biết công việc cụ thể của ba là gì, chỉ biết, chạng vạng tối ba về cùng một cộ củi chất ngất, có khi là một khúc gỗ khổng lồ. Nó thích leo lên mấy khúc gỗ ba bỏ sau nhà để chơi. Tuổi thơ nó, chỉ có ba, gỗ và những thức khác từ rừng. Bạn bè cùng lớp bảo:

- Ba thằng Chỉnh là lâm tặc!

Nó hếch răng lên, cãi lại:

- Ba tao không phá rừng! Ba bảo, mấy cây đó già rồi, phải chặt đi để nứt cây con. Cái gì già mà chẳng chết!?

Những cánh rừng đều xanh
Minh họa Trần Nhương

Nhà nó, nhìn đâu cũng gỗ. Tường nhà làm bằng mấy tấm ván ghép lại. Cái giường nằm là những khúc gỗ tề bằng nhau, trên trải chiếc chiếu lát. Bàn trà là gốc cây to, mấy chiếc ghế cố định là những khúc gỗ cắt ngang. Sau lưng nhà lổn ngổn những khúc cây to. Sau nữa là một cái hầm, những hôm không đi rừng, ba nó đốt than tại nhà. Hầm than sau vườn, mùi nồng nồng, khen khét và ngai ngái, ban đầu nó hơi khó chịu nhưng riết cũng quen. Nó lại hỏi:

- Đốt than có phải lâm tặc không nội?

- Chắc là phải. Nhưng mình cũng phải ăn cơm, mua cái chữ cháu ạ!

Nó mở miệng, định nói gì đó nhưng thôi, chỉ đánh tiếng thở dài cái sượt như một ông cụ. Hiểu rồi, chắc nó định nói, nó thà nhịn ăn cơm, thà bị dốt còn hơn bị bạn bè trêu: Con ông phá rừng.

Chiều hôm đó, nó làm Toán được 10, hối hả chạy về khoe ba. Đến đầu ngõ, có người giữ lại: “Lát hãy vô! Giờ thì đừng!”. Nó ngơ ngác tái xanh, nhìn vào nhà, thấy rất đông, người thút thít, kẻ sụt sùi, người đưa tay quẹt nước mắt… Cảnh tượng đó làm nó hoảng sợ, nghĩ đến một điều gì thật khủng khiếp đang chờ mình, nó run lên bần bật, một thím giữ chặt nó trong tay nhưng không kiềm được những tiếng nấc bật ra từ cổ họng. Không thể chờ thêm một giây nào nữa. Nó giẫy mạnh, chạy ùa vào trong. Ông nội run run: “ Ba con đấy! Nhìn ba lần cuối đi con!.”. Ba đấy ư? Cánh tay mềm nhũn, chân phải nát bấy, lại còn một lỗ đen ngòm, sâu hoắm ở bụng. Khuôn mặt đó, bộ áo quần có hơi rừng đó là của ba nhưng sao hình hài lại nhàu nhĩ thế này!? Nó nhào vào, chực nằm chồng lên người ba, người ta lại phải giữ nó lại.

Rồi có người kể, cộ chở gỗ trượt, khúc gỗ to nằm lên người ba nó, cả hai cùng lăn xuống dốc… Ba có cơm ăn nhờ rừng, chết thảm từ rừng. Giờ nó không sợ bị trêu “con ông lâm tặc” nữa, nó ước ba sống dậy, có sức đi chặt củi đốt than, nấu cơm nó ăn, hỏi con đi học có vui không. Nghĩ vậy nó khóc, khóc rất to, rất thảm.

2.

Sống côi cút với ông nội, miếng cơm tấm áo với nó quý hơn vàng. Bỏ học khi mãn lớp 9. Người ta rủ nó vào rừng, rừng dễ kiếm tiền. “Ăn của rừng rưng rưng nước mắt”, ông nội đau khổ nói vậy. Nó không hiểu câu nói của ông nội là gì. Nó chỉ thắc mắc, không chặt củi, đốt than được thì tiền đâu ở rừng mà dễ kiếm. Mấy đứa lớn trong xóm mách nước: đi bắt gà rừng bán cho xới chọi. Nó thấy không đụng gì đến cây rừng, nghĩ việc này lành, vậy là đi.

Ông nội kể, ngày xưa gà rừng ở xứ núi này nhiều vô kể, có ngày thấy chúng ngang nhiên kéo cả đàn, dàn hàng ngang đi xuống đường cái quan như chỗ không người. Ông và mấy người bạn thi nhau chạy nạp, bầy gà chạy tung tóe. Nó than: Nhưng bây giờ đã khác, rừng không còn là những lùm cây sum suê, rậm rịt, chằng chéo những dây như ông vẫn kể nữa mà thay vào đó là những đám mía, mì dài đến ngút mắt. Những khu đất chuẩn bị trồng mì không có một cọng cỏ, còn sạch hơn cả khu vườn sau nhà mình.

Vào rừng, với một người đi bộ quả là rất tiện lợi, cứ như đang đi ở trong thôn. Có đường sá hẳn hoi, xe công nông lên bóc mì, mía có thể đi tuốt. Chỉnh đạp xe lên thẳng trên cao, gửi xe vào một túp lều đang thu hoạch dưa hạt. Nó xăm xăm vào rừng đặt bẫy bắt gà cùng bạn. Đi ròng rã cả tháng trời, chiều nào cũng về tay không, mặt buồn hiu. Ông nội bảo:

- Rừng bây giờ có chỗ nào kín mà có gà. Người vào rừng đông hơn ở nhà, hỏi gà đâu mà đi kiếm!

Nó bỏ xứ, bỏ những dãi dầu nghèo khó, bỏ những mảng buồn tăm tối gắn với rừng…

Chỉnh vô thành phố làm thợ hồ, nghề này cần sức chứ không cần chữ, tiền công đủ sống qua ngày. Cuộc sống mới thấy cũng đàng hoàng, nó vui vui, coi như an phận.

Chỉnh cảm mến cô Thoa đồng nghiệp, làm phụ hồ. Thoa là hình dung mẫu mực cho nét buồn. Ở cô, người ta dễ dàng nhận ra nét u uẩn, lãng đãng vẻ buồn trong mắt. Mấy anh có chọc ghẹo, bông đùa thế nào cũng im lặng. Chỉnh mến lắm người đàn bà như vậy, anh thích phụ nữ kiệm lời. Vẻ buồn của cô làm tim anh xốn xang.

Thoa cũng có một miền quê nghèo khó, núi rừng trùng điệp. Dòng sông quê cô đẹp lắm, sông của núi rừng, cô hay lộ liễu khoe vậy. Nước tràn qua những tảng đá ngổn ngang, đổ ra sông, hướng về biển. Mép sông, những tảng đá nằm bừa bãi, nhoi đầu lên nhọn hoắt. Những bụi cây lúp xúp mọc hai bên bờ, thả những chùm rễ, nổi lêu phêu trên mặt nước. Thoa đã bỏ miền rừng núi tuyệt đẹp đó để vào phố chỉ vì giấc mộng đổi đời viển vông.

Thoa ngậm ngùi kể, xóm núi nghèo, nằm lọt thỏm giữa lũng đất thấp được bao bọc bởi bốn bức tường núi bị đốt lam nhảm. Con gái quê Thoa xinh đáo để, đứa nào lớn lên cũng mây mẩy, trắng hồng. Nét lam lũ không che được vẻ đẹp chân phương.

Một người đàn bà da nhờn nhợt, tướng đẫy đà, tròn trịa. Bà làm nghề buôn chuyến, đưa hàng hoá trên núi xuống đồng, đem văn minh từ phố lên núi, bà nói rất có ơn. Mỗi bận đem hàng xuống phố, ngoài mì, bò, gà, thuốc lá, đậu đỗ… bà còn đưa mấy cô gái đi cùng. Bà bảo, có quán cà phê đứa cháu dưới phố cần người làm, lương cao, không dầm mưa dãi nắng. Ban đầu, một vài cô gái theo những chuyến hàng của bà xuống phố gửi về rất nhiều tiền cho gia đình. Thoa thấy mà ham, cũng muốn thử vận may. Kể rồi khóc… Cô ghê tởm tấm thân nhơ nhớp của mình, cô đi làm phụ hồ vì không muốn bán thân nuôi miệng nữa.

Chỉnh đưa Thoa về, căn phòng trọ tồi tàn. “Anh sẽ là người chồng tốt!”. Lời cầu hôn đơn sơ mà sâu sắc.

Hai mảnh đời rách bươm dựa vào nhau, đau khổ dễ đồng cảm với tổn thương, cặp đôi đã thật sự hạnh phúc.

3.

Nhưng Chỉnh trăn trở nhiều. Không thể bớt băn khoăn lo nghĩ vì bỏ nội một mình. Hẹn khi ổn định sẽ đón nội vào cùng. Ấy rồi, khi đã có thể sẵn sàng đón nội, ông nhất quyết chối từ. Ông bảo, ông là đứa con của núi rừng, ghềnh thác, của xanh um và hùng vĩ, gần đi hết kiếp đời, ông không muốn chết trên đất khách.

Bao năm nay, ông có một ước nguyện tha thiết, muốn thay con trai nói lời xin lỗi với rừng. Cũng để ông được thanh thản vì đã không thể cấm cản con trai, bao lần muốn con chuyển nghề khác để sinh sống, đừng gây thù oán với rừng nhưng tuổi già, lực bất tòng tâm. Con trai làm ra cơm từ rừng, mà ông đâu có thể chỉ được một công việc nào ngon lành hơn. Cuộc đời tựu lại vẫn vậy, đâu phải điều gì muốn rồi cũng làm được.

Chỉnh vào thành phố, ông ở nhà một mình, hàng xóm đến thăm, ông bảo sống một mình nhưng ông không cô độc, ông làm bạn với rừng. Ông nhận một khoảnh rừng trống, trồng cây phủ xanh. Thấy ông đã hơn bảy mươi, nhiều người cản nhưng ông kiên quyết nhận, tiền Chỉnh gửi về, ông thuê người trồng rừng, dặm mì vào đất trống. Thấy ông già mà kiên quyết, nhiều người dân đã không ngần ngại nhận đất phủ rừng như ông.

Lực lượng kiểm lâm vừa phát hiện một đường dây khai thác rừng liên tỉnh là nhờ công của ông nội. Ông đi thăm rừng và phát hiện có những chiếc xe ủi vào mở đường trong rừng, bụng thấy không bình thường, ông đã đem chuyện này báo với chính quyền địa phương, họ vào tận nơi và kịp truy quét một đường dây khai thác gỗ trái phép có quy mô lớn.

* * *

Chỉnh đem vợ con về thăm nội, hồ hởi dẫn đi thăm những cánh rừng xanh ngát và những con suối với dòng nước trong lành, bên gốc cây ven suối có ghi dòng chữ: “Đừng lấy gì từ rừng ngoài những tấm ảnh đẹp”.

Truyện ngắn của Nguyễn Thị Bích Nhàn

Tin liên quan

Cùng chuyên mục

Thị xã nhỏ thời bao cấp

Thị xã nhỏ thời bao cấp

Tôi đã trải qua những năm tháng của một thời bao cấp thiếu thốn, gian khó, nhưng trong tôi đó là khoảng thời gian ấm áp tình người và trở thành phần ký ức không thể nào quên.
Cơm nắm thời bao cấp

Cơm nắm thời bao cấp

Vào những năm ấy, các tiết học buổi sáng trên lớp quá 11 giờ trưa mới có hồi trống tan. Ai nấy đều mệt nhoài với khối lượng lớn bài vở kiến thức. Vì có lịch buổi chiều lao động, chúng tôi mang cơm nắm đi theo. Ngồi ngay tại bàn học, lần mở nắm cơm đã nguội ngắt tròn như quả cam, ăn với muối vừng.
Ước mơ và hiện thực

Ước mơ và hiện thực

Trung tuần tháng Ba. Trời còn rét nàng Bân, ai nấy đều phải co ro trong những chiếc áo ấm. Tôi đến phòng khám bệnh số 102, khoa Nội tổng hợp - Bệnh viện Đa khoa Đông Anh, Hà Nội.
Đất lành

Đất lành

Cõi đời, mỗi con người sinh ra đã mang theo một hoàn cảnh riêng, một số phận khác nhau, không ai giống ai. Có người từ thuở lọt lòng đã được bao bọc, nâng niu, lớn lên trong đủ đầy, bước ra đời có người đón, kẻ đưa. Nhưng cũng có người, khi tuổi đời còn chưa kịp nhận thức, đã phải vật lộn giữa dòng đời nghiệt ngã, không quê hương, không nơi nương tựa, sống lay lắt bằng những gì người khác bỏ lại.
Tiếng vọng của núi

Tiếng vọng của núi

Chiều muộn, những dải mây tím nhạt lững lờ trôi ngang dãy núi phía tây. Ánh nắng cuối ngày nghiêng xuống những triền đồi, phủ lên con đường đất đỏ một màu trầm lặng. Hùng dừng xe ở đầu con dốc quen thuộc, đứng yên hồi lâu nhìn về phía dãy núi trước mặt. Ngọn núi vẫn đứng đó, trầm mặc và vững chãi, như thể thời gian chưa từng chạm tới.

Tin khác

Bóng cha, dáng mẹ những mùa đời lặng lẽ tỏa hương

Bóng cha, dáng mẹ những mùa đời lặng lẽ tỏa hương
Có những điều càng đi qua năm tháng, càng lắng lại thành ký ức sâu thẳm, như mạch nước ngầm nuôi dưỡng tâm hồn. Với tôi, đó là bóng cha và dáng mẹ - hai con người đã đi qua chiến tranh, đi qua nhọc nhằn đời thường, để trở thành điểm tựa bình yên và là niềm tự hào lặng lẽ của con cháu.

Ngược sóng

Ngược sóng
Biển chiều nay lạ lắm... Những con sóng bạc đầu không còn vỗ về bờ cát hiền hòa như mọi khi mà cứ chồm lên như muốn đập tan, nghiền nát một nỗi niềm u uất nào đó đang âm ỉ cháy dưới đáy tầng sâu thẳm.

Mối hàn của thời gian

Mối hàn của thời gian
Ông Lâm đã ngoài sáu mươi, cái tuổi lẽ ra phải được thảnh thơi thì ông vẫn bầu bạn với lửa và sắt. Cả một đời bấm máy hàn, đôi tay ông giờ đây chi chít những dấu vết thời gian, nham nhở như những đường hàn lỗi.

Thư viện di động diệu kì

Thư viện di động diệu kì
Ở làng Tân Lập, có một âm thanh còn thân thuộc hơn cả tiếng loa phường hay tiếng chổi tre xào xạc trên sân mỗi buổi chiều tà. Đó là tiếng chuông xe đạp “leng keng” của ông Lâm. Tiếng chuông ấy như một lời chào sớm, len qua những giậu dâm bụt, băng qua những nếp nhà lợp ngói đỏ và bãi cỏ sau làng, để rồi dừng lại thật êm dưới gốc bàng già nua trước quán nước đầu đình.

Hai lần Trung thu trong đời

Hai lần Trung thu trong đời
Cơn gió chiều tháng Tám từ cánh đồng trước làng luồn qua bờ vách nứa mỏng manh phả hơi mát căn nhà tranh cuối xóm trại. Bà ngoại đặt bé Na, đứa cháu mới hơn một tuổi vào vòng tay ấm áp, đôi mắt bà nhòa đi vì đã nhiều ngày thức trắng. Mẹ nó vừa nhắm mắt sau nhiều tháng bệnh nặng, còn cha nó đã hi sinh ngoài chiến trận khi con gái chưa chào đời.

Mẹ

Mẹ
Mẹ ơi, con ra đời không cha/ Tuổi ấu thơ ngọt ngào hương sữa mẹ/ Ba mươi năm con vẫn còn thơ bé/ Vẫn ngóng mẹ về sau buổi chợ tan trưa…

Cơn mơ hoa cỏ trắng

Cơn mơ hoa cỏ trắng
Khoảng dăm năm trở lại đây, sức khỏe của ông Cầm hình như xuống đến mức cuối cùng. Mỗi năm, khi mùa Đông đến, ông ít nói hơn, cứ vào đợt gió lạnh đầu tiên thổi qua làng, lá ngay đêm ấy ông lại đốt một đống củi nhỏ trong bếp.

Người giữ sao

Người giữ sao
Những ngày cuối năm, không gian như đặc quánh lại bởi mùi khói rơm rạ và hương tràm khô theo gió thốc từ cánh đồng vào tận ngõ sâu. Nắng chiều buông mình xuống hiên nhà ông Tự, yếu ớt và mong manh, nhuộm màu hổ phách lên mái ngói âm dương đã bạc thếch. Giữa khung cảnh nhập nhoạng ấy, ông Tự ngồi trên chiếc ghế gỗ sờn mòn, đôi tay gầy guộc tỉ mẩn thắp lên ngọn đèn dầu bé nhỏ.

Chuyện “Ma nữ” trên Giồng Cát

“Cái giồng cát ấy - từ Mỹ Lương đi chợ Gừa, hồi xưa ma nhiều lắm!” - Bà nội tôi lúc đó kể: Trên giồng có nhà ông Hội đồng Sâm, giàu sang nhất vùng.

Ngày cây đu đủ ra hoa

Bà Vân chậm rãi mở hai cánh cửa gỗ lim đã đen bóng màu thời gian, tiếng kèn kẹt vang lên phá tan bầu không khí tĩnh lặng buổi sớm mùa Hạ.

Xa xăm chốn cũ

Vài lần tôi nói với mẹ, bao giờ thong thả, tôi sẽ dẫn mẹ về rạch Bông Dừa một lần nữa. Nhưng rồi thời gian, khoảng cách địa lí và nhiều thứ khác đã khiến tôi quên đi lời hứa với mẹ, với rạch Bông Dừa mát rượi được che chắn bởi những rặng dừa xanh biêng biếc…

Món quà của người giao hàng

Anh chị có một cửa hàng bán quà lưu niệm cho trẻ con. Cửa hàng lúc nào cũng đông khách, đặc biệt là trẻ con. Vào những ngày lễ lớn, mặc dù đã thuê thêm vài người làm nhưng đôi vợ chồng này vẫn không ngơi tay vì lượng khách nhí đông nghẹt.

Trách nhiệm

Mấy hôm nữa đã là tháng Bảy. Điểm hẹn đặc biệt.

Ngôi nhà dưới chân núi Sim

Mây đang gồng mình quảy gánh củ mài đem giao cho quán bà béo thì đứa con gái lên 9 tuổi hớt hải chạy ra gọi:

Chờ em ở cuối con đường

Đúng như người ta vẫn nói, cửa sinh cũng là cửa tử. Trong không khí căng thẳng đến nghẹt thở, tiếng hô hoán của y, bác sĩ hòa lẫn với âm thanh lộc cộc của chiếc xe đẩy lao đi với tốc độ nhanh nhất về phía phòng Cấp cứu, Duy siết chặt bình truyền trong tay, vừa chạy theo giường đẩy vừa gào lên tuyệt vọng: “An! Không được ngủ! An! Mở mắt ra đi em!”.
Xem thêm
Tiếng trống gìn giữ hồn cội nguồn của dòng họ Nguyễn Như

Tiếng trống gìn giữ hồn cội nguồn của dòng họ Nguyễn Như

tiếng trống tế của dòng họ Nguyễn Như là biểu tượng của lòng thành kính tổ tiên, của tinh thần đoàn kết và ý thức gìn giữ di sản văn hóa dòng họ.
Niềm tự hào, khát vọng vươn lên từ những giá trị tốt đẹp trong bài thơ “Mừng Phật Đản”!

Niềm tự hào, khát vọng vươn lên từ những giá trị tốt đẹp trong bài thơ “Mừng Phật Đản”!

Từ cảm hứng về Thiền phái Trúc Lâm và vẻ đẹp thanh tịnh của đất Phật Yên Tử, tỉnh Quảng Ninh, bài thơ "Mừng Phật đản" của tác giả Hồng Gai đã gửi gắm niềm tự hào về truyền thống văn hóa - tâm linh dân tộc, đồng thời khơi dậy khát vọng an hòa, đoàn kết và phát triển của quê hương, đất nước trong thời kỳ mới.
Người cao tuổi phường Hội An Tây hát mãi bản tình ca quê hương

Người cao tuổi phường Hội An Tây hát mãi bản tình ca quê hương

Tối 15/5, tại khu vực bờ hồ Trảng Kèo (phường Hội An Tây, TP Đà Nẵng), Hội NCT phường tổ chức Liên hoan Tiếng hát Dân ca NCT với chủ đề: “NCT phường Hội An Tây - Hát mãi bản tình ca quê hương”.
Miền di sản tâm linh bên thượng nguồn sông Hồng

Miền di sản tâm linh bên thượng nguồn sông Hồng

Giữa núi non trùng điệp nơi thượng nguồn sông Hồng, Đền Đại An hiện lên như một khoảng lặng linh thiêng giữa đại ngàn. Trải qua hàng trăm năm tồn tại, ngôi đền không chỉ là nơi gửi gắm đời sống tâm linh của cư dân bản địa mà còn lưu giữ nhiều lớp ký ức văn hóa, lịch sử của miền sơn cước bên dòng sông Hồng.
Nghệ An khai hội Làng Sen 2026, lan tỏa khát vọng phát triển

Nghệ An khai hội Làng Sen 2026, lan tỏa khát vọng phát triển

Tháng Năm về, hàng triệu trái tim người Việt lại bồi hồi hướng về Làng Sen – quê hương Chủ tịch Hồ Chí Minh kính yêu.
Lễ hội Làng Sen 2026 lan tỏa giá trị quê hương Bác Hồ

Lễ hội Làng Sen 2026 lan tỏa giá trị quê hương Bác Hồ

Lễ hội Làng Sen năm 2026 tại Nghệ An với quy mô lớn, nhiều hoạt động văn hóa – nghệ thuật đặc sắc, hướng tới kỷ niệm 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh
Bế mạc Giải Tennis Báo chí Nghệ An lần thứ VIII năm 2026

Bế mạc Giải Tennis Báo chí Nghệ An lần thứ VIII năm 2026

Sau 2 ngày tranh tài sôi nổi và hấp dẫn, tối 30/5, Giải Tennis Báo chí Nghệ An lần thứ VIII năm 2026 đã chính thức bế mạc
Giải Tennis Báo chí Nghệ An lần thứ VIII: Sôi động và nhân văn

Giải Tennis Báo chí Nghệ An lần thứ VIII: Sôi động và nhân văn

kỷ niệm 101 năm Ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam, Giải Tennis Báo chí Nghệ An lần thứ VIII chính thức trở lại quy mô lớn, thu hút gần 300 vận động viên tham gia
Hải Phòng Legacy Marathon 2026 lan tỏa tinh thần “Chạy nhanh - Sống xanh”

Hải Phòng Legacy Marathon 2026 lan tỏa tinh thần “Chạy nhanh - Sống xanh”

Sáng ngày 17/5, tại đảo Vũ Yên, TP Hải Phòng, Giải chạy Hải Phòng Legacy Marathon 2026 - Dấu chân thành phố Cảng đã chính thức diễn ra với sự tham gia của hơn 8.000 vận động viên chuyên nghiệp và phong trào đến từ nhiều tỉnh, thành trên cả nước cùng một số runner quốc tế.
Cảm ơn chú nhé!

Cảm ơn chú nhé!

Nhân ngày sinh nhật sếp, hắn xách lễ đến nhà mừng sếp. Ra mở cửa là vợ sếp. Nhìn hắn một lúc rồi buột miệng:

Concert của siêu sao G-DRAGON thăng hoa giữa đại dương ánh sáng Ocean City

Tối 8 và 9/11, Ocean City gần như “nổ tung” với concert G-DRAGON 2025 WORLD TOUR [Übermensch] IN HANOI, presented by VPBank; sự kiện do 8Wonder tổ chức đã đón gần 100.000 khán giả trong nước và quốc tế. Từ những bản hit huyền thoại cho đến những chia sẻ đầy xúc động, “ông hoàng Kpop” đã mang đến những màn trình diễn mãn nhãn, thăng hoa và tràn năng lượng.

Ocean City "bùng nổ" trước giờ G: Fan Việt và quốc tế cuồng nhiệt đổ về, tạo nên trải nghiệm âm nhạc hiếm có

Chỉ còn vài tiếng trước giờ concert G-DRAGON 2025 WORLD TOUR [Übermensch] IN HANOI, presented by VPBank chính thức lên đèn, 8Wonder Ocean City đang trở thành tâm điểm sôi động nhất Hà Nội. Dòng người đổ về mỗi lúc một đông, khắp nơi đều tràn ngập sắc màu,

Tin đọc nhiều

Phiên bản di động