Tạp chí Người cao tuổi THEO DÕI TRÊN: Facebook Youtube Tiktok
tien-toi-dai-hoi-vii
Thi nhân hẳn nhiên phải khác thầy đồ. Một người sáng tạo chữ. Một người truyền đạt chữ. Chức nghiệp khác nhau ắt diện tướng rất khó để giống nhau. Chưa kể, người thi sĩ đó lại là Nguyễn Du, một thiên tài ngôn ngữ, người đã vượt khỏi định biên ranh giới quốc gia, đến và sống cùng đời sống nhân loại...
+
aa
-
Nhà điêu khắc Phạm Văn Hạng.  Ảnh Bá Nhân
Nhà điêu khắc Phạm Văn Hạng. Ảnh Bá Nhân

Thì vẫn biết, ở thời Nguyễn Du sống, thầy đồ bên cạnh công việc chính dạy chữ và giảng nghĩa chữ, những lúc rỗi rãi ngẫu hứng lại làm thơ không phải là chuyện hiếm gặp. Ngay cả người thơ Nguyễn Du cũng từng có lúc dạy học. Thế nhưng, nếu lấy chuyện đó ra để quy chiếu, rồi tạc tượng chân dung Nguyễn Du ăn vận áo dài, đầu đội khăn xếp, tay cầm bút lông, ánh mắt toát lên nét thanh cao, e rằng chưa thật thỏa đáng với một con người có tầm vóc vượt xa thời đại của mình như Đại thi hào Nguyễn Du. Trên thực tế, đã có những mẫu tượng tạc chân dung Nguyễn Du kiểu nhà Nho tài tử: Cốt người uy nghi, đầu đội khăn xếp, thân mang áo dài, tay cầm bút lông, dáng vẻ nhã nhặn, thư sinh. Một số mẫu tượng thì phá cách ở một vài chi tiết, khi khắc tạc chân dung Đại thi hào Nguyễn Du như đi trong gió: vầng trán cao, mắt quắc thước, tóc bay bay...

Tự nghiên cứu qua suy tư gương mặt Nguyễn Du (tác giả Truyện Kiều không có di ảnh để lại cho hậu nhân), rồi nghiền ngẫm thêm ở một số mẫu tượng phác thảo về Đại thi hào Nguyễn Du, nhà điêu khắc Phạm Văn Hạng (TP Đà Lạt, tỉnh Lâm Đồng) vẫn cảm thấy: “... Chưa thỏa lòng sáng tạo!”. Im lặng và im lặng. Miên mật đục phá tư duy, ông bỗng gặp ý tưởng: “... Khắc trên tảng đá một lỗ thủng của mọi thời đại xuyên qua đá tụ vô cực, vô thủy, vô chung, vô vọng đọng lại một giọt nước mắt (cũng có thể là giọt sương, hay giọt mồ hôi) bằng thủy tinh trong suốt. Trên tảng đá ấy, tạo thêm những đường vạch, rạch, chém vào đá được biểu thị bằng những nhát dao là những thanh thép inox không rỉ. Phía dưới những đường vạch, rạch, chém là câu thơ mở đầu “Truyện Kiều”: “Trăm năm trong cõi người ta”, cùng câu thơ kết thúc của Đoạn trường tân thanh: Mua vui cũng được một vài trống canh, nhà điêu khắc Phạm Văn Hạng chia sẻ.

Tả chất Nguyễn Du mà như không hề tả, nói đến Truyện Kiều mà gần như không thấy đả động gì, nó là sự biệt tài ở Phạm Văn Hạng. Ông để cho ngôn ngữ tối giản của tượng tự tạc nên một siêu-chân-dung Đại thi hào Nguyễn Du, người có “con mắt trông thấu cả sáu cõi” và “tấm lòng nghĩ suốt ngàn đời”. Trên tất cả, Nguyễn Du đã cưu mang niềm cảm thông lớn với mọi kiếp người, từ chính “lỗ thủng của mọi thời đại”, từ những vết thương, vết chém của lưỡi dao thời cuộc tụ lại thành giọt nước mắt thương người và yêu đời. “Truyện Kiều” được Nguyễn Du viết trong tâm cảm ấy: Yêu đời và thương người, đúng như trước kia Mộng Liên Đường chủ nhân đã nhận xét: “... Lời văn tả ra hình như máu chảy ở đầu ngọn bút, nước mắt thấm trên tờ giấy, khiến ai đọc đến cũng phải thấm thía ngậm ngùi, đau đớn như đứt ruột”. Thật kinh ngạc và nể phục, nhà điêu khắc Phạm Văn Hạng đã “bắt” đúng tinh thần của Nguyễn Du, rồi thị hiện chúng bằng ngôn ngữ điêu khắc gọn, sắc, chính xác đến tối giản.

Trịnh Chu
Tags: đại thi hào Nguyễn Du nguyễn du

Tin liên quan

Tin tức bạn quan tâm

Triết lí nhân sinh trong “Truyện Kiều”

Đền Đại An: miền di sản tâm linh bên thượng nguồn sông Hồng

Giữa núi non trùng điệp nơi thượng nguồn sông Hồng, Đền Đại An hiện lên như một khoảng lặng linh thiêng giữa đại ngàn. Trải qua hàng trăm năm tồn tại, ngôi đền không chỉ là nơi gửi gắm đời sống tâm linh của cư dân bản địa mà còn lưu giữ nhiều lớp ký ức văn hóa, lịch sử của miền sơn cước bên dòng sông Hồng.
Triết lí nhân sinh trong “Truyện Kiều”

Tiếng trống gìn giữ hồn cội nguồn của dòng họ Nguyễn Như

Giữa vùng quê giàu truyền thống văn hóa của xã Hợp Minh, tỉnh Nghệ An – nơi trước đây thuộc xã Vĩnh Thành, huyện Yên Thành cũ – tiếng trống tế của dòng họ Nguyễn Như vẫn vang lên đều đặn qua nhiều thế hệ như một nhịp cầu nối quá khứ với hiện tại. Không chỉ là âm thanh của nghi lễ, tiếng trống ấy còn là biểu tượng của lòng thành kính tổ tiên, của tinh thần đoàn kết và ý thức gìn giữ di sản văn hóa dòng họ.
Triết lí nhân sinh trong “Truyện Kiều”

Bế mạc Giải Tennis Báo chí Nghệ An lần thứ VIII năm 2026

Sau 2 ngày tranh tài sôi nổi và hấp dẫn, tối 30/5, Giải Tennis Báo chí Nghệ An lần thứ VIII năm 2026 đã chính thức bế mạc. Với sự tham gia của 282 vận động viên đến từ nhiều tỉnh, thành phố trên cả nước, giải đấu đã mang đến những trận cầu chất lượng, góp phần lan tỏa phong trào tennis và tăng cường giao lưu, kết nối trong cộng đồng yêu thể thao.
Triết lí nhân sinh trong “Truyện Kiều”

Niềm tự hào, khát vọng vươn lên từ những giá trị tốt đẹp trong bài thơ “Mừng Phật Đản”!

Từ cảm hứng về Thiền phái Trúc Lâm và vẻ đẹp thanh tịnh của đất Phật Yên Tử, tỉnh Quảng Ninh, bài thơ "Mừng Phật đản" của tác giả Hồng Gai đã gửi gắm niềm tự hào về truyền thống văn hóa - tâm linh dân tộc, đồng thời khơi dậy khát vọng an hòa, đoàn kết và phát triển của quê hương, đất nước trong thời kỳ mới.
Triết lí nhân sinh trong “Truyện Kiều”

Miền di sản tâm linh bên thượng nguồn sông Hồng

Giữa núi non trùng điệp nơi thượng nguồn sông Hồng, Đền Đại An hiện lên như một khoảng lặng linh thiêng giữa đại ngàn. Trải qua hàng trăm năm tồn tại, ngôi đền không chỉ là nơi gửi gắm đời sống tâm linh của cư dân bản địa mà còn lưu giữ nhiều lớp ký ức văn hóa, lịch sử của miền sơn cước bên dòng sông Hồng.
Triết lí nhân sinh trong “Truyện Kiều”

Già làng Đinh Nê - người kể chuyện đổi thay nơi bản Arem

Có một thời, tộc người Arem sống biệt lập trong những hang đá giữa vùng lõi Vườn Quốc gia Phong Nha - Kẻ Bàng, tách rời hoàn toàn với thế giới bên ngoài. Khi lực lượng biên phòng phát hiện, kiên trì vận động bà con rời hang xuống lập bản, cuộc sống nơi đây dần thay đổi: có mái nhà để ở, biết làm nương rẫy, con trẻ được học chữ. Hơn nửa thế kỷ trôi qua, hành trình đổi thay ấy hiện lên rõ nét qua ký ức của già làng Đinh Nê như một chứng nhân sống của bản làng Arem hôm nay...
Based on MasterCMS Ultimate Edition 2026 v2.9