“Tiếng lòng Kim Giang”:

Tâm tư đầy nữ tính của một nữ tác giả

Cầm trong tay tập thơ “Tiếng lòng Kim Giang” của tác giả Nguyễn Thị Kim Nhung, nghe tiêu đề tập thơ có vẻ là lạ, thôi thúc phải tìm hiểu để viết gì đó về tập thơ và nữ tác giả này. Đọc các tác phẩm thơ trong tập, điều đầu tiên nhận thấy ngoài chất nữ tính trong cấu tứ và những câu chữ ra, tác giả cho thấy lối sáng tác xuôi chiều như phong cách ca dao, dân ca, phần lớn theo thể thơ lục bát, không nặng nề về kĩ thuật tu từ, cũng không sử dụng những ngôn từ đa nghĩa, khó hiểu. Nói chung, tác giả có lối sáng tác thơ trong sáng, dễ hiểu, dễ đọc và dễ nhớ…
Thơ dự thi "Tâm tình người cao tuổi" năm 2025 của tác giả Phan Thị Tuỳ Thơ dự thi "Tâm tình người cao tuổi" năm 2025 của tác giả Nguyễn Ngọc Sang Lan tỏa lòng yêu nước cho thế hệ trẻ từ những nhân chứng lịch sử

Toàn tập có hơn 100 bài thơ, cùng mấy mẩu tản văn, truyền tải tâm tư của tác giả trước diễn biến của cuộc sống. Tác giả có tên khai sinh là Nguyễn Thị Kim Nhung, quê quán Vĩnh Thịnh, Vĩnh Tường, Vĩnh Phúc (cũ), nay là xã Vĩnh Phú, tỉnh Phú Thọ; hiện sinh sống tại N70, đường Kim Giang, Định Công, TP Hà Nội. Có lẽ do đó, tác giả chọn lấy bút danh là “Kim Giang”. Thơ của tác giả Kim Giang phần lớn là dạng thơ tình, nhưng dĩ nhiên thơ tình của tác giả không phải tình như những cây viết trẻ, hoặc những cây viết tuổi teen, mà cái tình của tác giả Kim Giang trải rộng khắp, vừa yêu quê hương, đất nước, rồi đến những tâm lí, diễn biến của lứa đôi, gia đình…

Bà Nguyễn Thị Kim Nhung, tác giả tập thơ “Tiếng lòng Kim Giang”
Nguyễn Thị Kim Nhung, tác giả tập thơ “Tiếng lòng Kim Giang”

Viết về lòng mẹ trong cơn đại dịch, khi con cháu không về được quê hương bản quán thăm mẹ, khiến mẹ thêm buồn, đến nỗi: “Dáng xuân năm tháng gầy vơi”. Người mẹ này, đương nhiên từng dứt ruột tiễn con ra chiến trường, từng ngày mong ngóng tin con, nên: “Xưa ngóng con ở chiến trường/ Vịn mòn bậu cửa lệ thường chan cơm”. Đọc câu này rõ ràng độc giả hiểu ngay cái sự mong ngóng người con ở chiến trường của mẹ không tầm thường, mà đến mức “Vịn mòn bậu cửa…”. Kèm theo nỗi mong ngóng dài đằng đẵng của mẹ là nỗi buồn chan chứa khi không nhận được tin con, nên lòng mẹ rưng rung đến độ “…lệ thường chan cơm”. Tác giả sử dụng ngôn từ này không phải đơn thuần mẹ chan cơm bằng nước mắt, mà ẩn ý rằng nỗi buồn của mẹ lớn lắm, không bao giờ yên được. Trở lại thời hiện tại, mẹ lại phải mong ngóng con cháu khi cơn đại dịch tràn qua, con cháu không về bên mẹ được, mặc dù: “Nay vườn rau quả chín thơm/ Đại dịch con cháu – chúng đương thế nào”. Rồi mẹ mong cầu “Cầu Ông, trời độ không sao!/ Hết dịch là chúng nó ào về ngay/ Mong manh dáng mẹ hao gầy…/ Thương con nhớ cháu tối ngày ngóng trông” (Lòng mẹ).

Với quê hương, tác giả có bài “Vĩnh Tường yêu thương”. Đây là bài thơ có cấu trúc giản dị, câu từ xuôi chiều, đơn giản chỉ là tả cảnh sinh hoạt nơi nguyên quán của tác giả, nên tác giả viết: “Đỏ như than lửa Rèn – Thùng/ Đứng bên Cao Đại thổi bùng giấc mơ…”. Rèn – Thùng là một nghề truyền thống ở Vĩnh Tường, còn Cao Đại là một xã của huyện Vĩnh Tường (cũ). Bài thơ này, tác giả tập trung tả những dấu ấn của huyện Vĩnh Tường (cũ), như: Chợ Đê, Đầm sen Tuân Chính; Bích Chu có nghề đan cót: “Bích Chu đan tấm cót dài/ Tương tư cất giữ một vài bồ thơ”. Đọc những câu thơ này, độc giả dễ mường tượng cảnh lao động, sinh hoạt của con người trên nguyên quán của tác giả. Tác giả cũng không quên kí ức của bản thân với trường lớp, với phong tục khi các cô gái trước khi lên xe hoa phải góp gạch xây đường làng, tác giả viết rất giản dị rằng: “Lê Xoay trường cũ ngày xưa/ Thầy Cô, lớp, bạn bây giờ ở đâu/ Gạch Bồ Sao chín tươi màu/ Xây đường làng áo cô dâu buông dài”… Qua loạt tả cảnh quê hương Vĩnh Tường, tác giả buông câu cảm thán: “Vĩnh Tường cắt rốn chôn nhau/ Mượn tình quê chắp từng câu trải lòng”. Ở đây độc giả cảm nhận được mối tình của tác giả với quê hương, nơi tác giả sinh ra và lớn lên.

Bìa cuốn thơ “Tiếng lòng Kim Giang”
Bìa cuốn thơ “Tiếng lòng Kim Giang”

Nhưng tình cảm đối với quê hương được tác giả mô tả qua hình ảnh cái liềm qua bài “Cái liềm quê hương”. Cái liềm được tác giả sử dụng như hình ảnh tượng trưng, để gửi lòng mình trải dài theo kỉ niệm thời thơ ấu, thời tảo tần luống những nhọc nhằn của mẹ trên cánh đồng làng quê, tác giả viết: “Cái liềm một thuở thân quen/ Theo em cắt cỏ ngoèo sen tới bờ/ Cái liềm gặt lúa ngày xưa/ Thấm mồ hôi mẹ những trưa nắng hè”. Hình ảnh cuối bài thể hiện sự quan sát và liên tưởng rất tài tình của tác giả, khi mô tả cái liềm như dáng hình đất nước Việt Nam: “Cái liềm bay thực như mơ/ Cái liềm – dáng Việt ôm bờ biển xanh…!”.

Tình yêu lứa đôi được tác giả thể hiện bằng những vần thơ đầy nữ tính trong bài “Rụng về em”: “Em đem buồn vu vơ/ Thả khoảng trời riêng vắng/ Cánh diều hoà mây trắng/ Ánh mắt nồng trông theo/ Ơ này ơi cánh diều/ Hãy bay cao thật cao/ Lúc nào ngả nghiêng chao/ Hãy rụng về em nhé”. Ở đây tác giả sử dụng hình ảnh cánh diều như tình cảm của cô gái với người mình yêu, nhưng lại không thể giữ chặt hình ảnh người mình yêu cho riêng mình, nên mới đem nỗi buồn vu vơ, với ý nỗi buồn vu vơ không thể định nghĩa, nên “Em” mới đem thả vào khoảng trời, rồi giả đò cổ vũ cho “cánh diều”, tức hình ảnh người mình yêu, hãy bay cao thật cao, nhưng khi nào ngả nghiêng chao, thì hãy quay về với em: “Hãy bay cao thật cao/ Lúc nào ngả nghiêng chao/ Hãy rụng về em nhé”. Vì thế, cô gái trong bài thơ vẫn đặt niềm tin vào tình yêu của mình, khi: “- Nối ngàn sợi tóc mây/ Cho diều thêm ngây ngất/ Để khi diều chạm đất/ Yêu thương ngàn lần hơn”.

Đối với tình cảm lứa đôi, chồng – vợ, tác giả nêu ra nhiều tình huống để vừa hỏi, vừa trả lời và gửi câu nhắn nhủ đến người bạn đời: “Từ lúc nào anh đã nhãng quên/ Em cũng rất cần bờ vai điểm tựa/ Nếu cả hai nghiêng về nhau để dựa/ Kim tự tháp đời muôn thuở chấp nắng mưa”. Rồi tác giả lại nêu câu hỏi: “Minhg sẽ ra sao khi vắng xa một nửa/ Nếu vội vàng mang toàn lời nước lửa”. Hỏi như vậy rồi trả lời luôn: “Nguội lạnh rồi khó chữa tận nguồn cơn/ Biết nén kìm sẽ thấu hiểu nhau hơn”. Cứ như vậy suốt bài thơ là những câu hỏi, rồi trả lời cho từng tình huống, để rồi tác giả đi đến kết luận: “Thuyền neo về lòng bến sẽ bình yên”. Độc giả sẽ hiểu “thuyền” là ai và “bến” là ai và đây là lời nhắn nhủ, khi anh yên ổn về bên em, thì lòng em mới bình yên được.

Tập thơ tuy giản dị, với những ngôn từ không trải qua các kĩ xảo như tu từ, hoặc ẩn nghĩa, đa nghĩa… nhưng rất đáng đọc, để vừa hiểu thêm về triết lí cuộc sống, mà cũng có thể thư giãn sau những ngày giờ lăn lộn mưu sinh.

Hoàng Linh

Theo dòng sự kiện

Tin liên quan

Cùng chuyên mục

Ai rồi cũng già

Ai rồi cũng già

Có một điều rất công bằng trong cuộc đời mà không ai có thể đi ngược lại: thời gian. Nó lặng lẽ trôi qua, không chờ ai, không ưu ái ai và cũng không bỏ quên ai.
“Xóm chạy thận” giữa biển lửa mùa hè

“Xóm chạy thận” giữa biển lửa mùa hè

“Xóm chạy thận” nằm ở số nhà 32 và rải rác sâu trong con ngõ nhỏ trên đường Lê Ninh, phường Vinh Hưng, tỉnh Nghệ An những ngày này như bị đặt giữa một “biển lửa” đúng nghĩa. Nắng nóng kéo dài, có thời điểm chạm ngưỡng 40 độ C, khiến cả khu trọ nhỏ bé trở nên hầm hập, ngột ngạt như không còn lối thở. Trong khu vực chỉ có khoảng 3–4 dãy nhà trọ giá rẻ, gần 80 bệnh nhân suy thận – phần lớn là những người già ngoài 60, 70 tuổi – đang tá túc, nương nhờ nhau để duy trì sự sống từng ngày.
Sự bao dung làm tuổi già đẹp hơn

Sự bao dung làm tuổi già đẹp hơn

Người ta thường nói, tuổi trẻ cần nhiệt huyết, còn tuổi già cần sự bình yên. Nhưng bình yên không tự nhiên mà có. Sau bao va đập của cuộc đời, sau những được - mất, hơn - thua, con người chỉ thực sự thanh thản khi học được cách bao dung.
Ở cùng con cháu nhưng vẫn cô đơn

Ở cùng con cháu nhưng vẫn cô đơn

Người ta thường nói: “Tuổi già có con cháu quây quần là phúc lớn”. Quả thật, nhìn cảnh ông bà sống cùng con cháu trong ngôi nhà đông vui, sáng nghe tiếng trẻ ríu rít, chiều thấy con cái đi về, ai cũng nghĩ đó là cuộc sống đủ đầy, viên mãn. Nhưng phía sau cánh cửa của không ít gia đình lại là những nỗi niềm khó gọi thành tên: Sống giữa đông người mà vẫn cô đơn, ở cạnh con cháu nhưng lòng cứ thấy lạc lõng.
Cuộc gọi về nhà

Cuộc gọi về nhà

Nhịp sống hiện đại khiến con người luôn phải sống vội vàng, gấp gáp. Chúng ta quen với những cuộc trò chuyện vội, những dòng tin nhắn ngắn, những lần chạm khẽ rồi trôi qua giữa vô vàn bộn bề. Ngày qua ngày, mọi thứ diễn ra nhanh đến mức cảm xúc của ta dường như cũng bị nén lại. Thế nhưng, ở một góc rất lặng của sự tất bật ấy, luôn tồn tại một số điện thoại mà chỉ cần bấm gọi, cũng đủ làm ta ấm cả một ngày dài. Đó là cuộc gọi về nhà.

Tin khác

Hạnh phúc lớn nhất

Hạnh phúc lớn nhất
Sang nhà ông bạn hưu hàng xóm, tôi thấy cuốn sách khổ nhỏ bằng lòng bàn tay, bìa in dòng chữ “Tích đức”. Xem lướt qua, tôi nhận ra, đó là cuốn sách ông tự làm, hơn 10 trang chứa gần 100 câu thành ngữ và ca dao được chọn trong kho tàng văn hóa dân gian.

Miếng trầu đầu câu chuyện

Miếng trầu đầu câu chuyện
Bạn tôi là một ca sĩ. Mẹ của bạn đã ở tuổi 90, có đôi hàm răng đen nguyên vẹn được nhuộm từ thời trăng tròn.

Lo sợ của tuổi già

Lo sợ của tuổi già
Càng về già con người càng thích cuộc sống đơn giản, không suy nghĩ nhiều, không suy diễn quá phức tạp, càng không ham muốn về tiền tài danh vọng, chỉ mong sao phần đời còn lại có sức khỏe, sống thanh thản và an yên.

Tuổi già đừng tự làm khổ mình

Tuổi già đừng tự làm khổ mình
Bước sang tuổi xế chiều, ta nhận ra rằng, đời người không phải mọi chuyện, mọi việc đều như ý muốn của mình, vậy hà cớ chi phải cưỡng cầu, buồn phiền khi ta đã cố gắng hết mình. Dù kết quả như thế nào thì cứ bình tâm chấp nhận, lạc quan mà sống phần đời còn lại trên thế gian này.

Khi tuổi về già

Khi tuổi về già
Đời người quá ngắn ngủi, thoáng chốc ta đã già, mọi lẽ nhân sinh trên đời không cần phải biết hết nhưng phải hiểu ta sống vì mục đích gì, như vậy thì ta mới sống thanh thản.

Hạnh phúc của cụ bà

Hạnh phúc của cụ bà
Về thăm quê, tôi được dự một buổi sinh hoạt Chi hội NCT. Các hội viên đến sớm và đông tới mức nhà văn hóa xóm chật cứng. Cụ chi hội trưởng thấy vợ mình đến muộn, không còn chỗ ngồi, liền chữa cháy bằng cách mượn chiếc ghế của quán nước bên cạnh đặt cạnh lối đi. Nhiều người thấy vậy gật đầu khen cụ chiều vợ, không ít người lắc đầu cho là nịnh đầm.

Biết người biết mình

Biết người biết mình
Thái Trạch người Trung Hoa từng nói: “Mặt trời đứng bóng thì xế, mặt trăng đã tròn thì sẽ khuyết, vật gì thịnh lắm thì suy”. Lão Tử cũng có câu: “Cố làm ra vẻ thông minh chi chẳng bằng biết người biết mình”.

Có ai sống mãi được đâu

Có ai sống mãi được đâu
Ta thường nghe câu nói: “Có ai sống mãi được đâu”, đó là quy luật của đời người, vậy tại sao ta không sống một cuộc đời có ý nghĩa.

Hạnh phúc gia đình

Hạnh phúc gia đình
Thế nào là hạnh phúc gia đình? Chúng tôi đều là những người chủ gia đình trong tổ dân phố bàn về chủ đề này. Cái hay là ai cũng chọn danh ngôn và dân ca triển khai ý kiến.

Hạt giống tâm hồn

Hạt giống tâm hồn
Ngạn ngữ Nga có câu: “Nếu có hai ổ bánh mì tôi sẽ bán một ổ để mua hoa hồng, cả tâm hồn cũng cần được ăn uống”. Thật vậy, tâm hồn là nơi dễ bị tổn thương nhất của con người, đồng thời cũng là nơi cần được nuôi dưỡng nhiều nhất.

Cao tuổi chưa hẳn là già

Cao tuổi chưa hẳn là già
Người cao tuổi (NCT) chưa hẳn là già, NCT hoàn toàn khác hẳn so với người già bởi những lí do sau: NCT không sợ tuổi tác, thường xuyên tập thể dục, thể thao, đi du lịch đó đây; còn người già chỉ biết than thân trách phận, suốt ngày lo âu, buồn tủi.

Tuổi già cần lắm người bạn đời

Tuổi già cần lắm người bạn đời
Trông cuộc sống, có một số cặp vợ chồng càng về già càng ít quan tâm tới nhau, thậm chí có những cặp vợ chồng không nhìn vào mắt của nhau nữa, vậy thì làm sao thấu hiểu được nhau mà yêu thương quý trọng nhau được.

Để sống một ngày là mỗi ngày vui

Để sống một ngày là mỗi ngày vui
Đời người cũng giống như cây đèn dầu, cháy mãi rồi cũng hết. Vậy nên đừng buồn phiền về việc mình ngày một già đi, mà phải sống một ngày là một ngày vui.

Để cuộc sống lúc về già luôn bình an

Để cuộc sống lúc về già luôn bình an
Đã là con người thì ai cũng phải kinh qua quy luật: Sinh, lão, bệnh, tử. Khác với khi còn trẻ, tâm hồn người già giống như mặt nước hồ thu phẳng lặng, chỉ cần một làn gió nhẹ thoảng qua, vài chiếc lá rơi trên mặt nước đã khiến mặt hồ xao động rồi.

Xuân đến nhớ đại thi hào

Xuân đến nhớ đại thi hào
Một năm có bốn mùa: Xuân, Hạ, Thu, Đông. Mùa Xuân mở đầu tràn đầy sức sống, thời tiết ấm áp, cây cỏ đâm chồi, nảy lộc, khoe sắc, tỏa hương, chim thú rộn ràng bay nhảy, ca hát... được con người coi là mùa của sự sinh sôi và hi vọng.
Xem thêm
Viêm phổi tái diễn nhiều lần, bác sĩ phát hiện dị vật nghi hạt táo trong đường thở người cao tuổi

Viêm phổi tái diễn nhiều lần, bác sĩ phát hiện dị vật nghi hạt táo trong đường thở người cao tuổi

Các bác sĩ Bệnh viện Phổi Hải Phòng vừa gắp thành công một dị vật đường thở bị bỏ quên lâu ngày ở bệnh nhân nữ 64 tuổi nhập viện trong tình trạng ho kéo dài và tức ngực phải.
Bộ đội Biên phòng tỉnh Thanh Hóa bắt giữ đối tượng tàng trữ trái phép vật liệu nổ

Bộ đội Biên phòng tỉnh Thanh Hóa bắt giữ đối tượng tàng trữ trái phép vật liệu nổ

Bộ đội Biên phỏng tỉnh Thanh Hóa vừa bắt giữ một đối tượng tàng trữ trái phép 6,6 kg thuốc nổ công nghiệp, 28 kíp nổ và 4m dây cháy chậm
Từ nỗi lo mùa hè đến hành trình trưởng thành: Vinamilk cùng chung tay vì trẻ em Việt Nam

Từ nỗi lo mùa hè đến hành trình trưởng thành: Vinamilk cùng chung tay vì trẻ em Việt Nam

Đằng sau những kỳ nghỉ hè tưởng chừng thư giãn là không ít băn khoăn của phụ huynh về việc làm sao để con vừa an toàn, vừa có cơ hội phát triển trong bối cảnh môi trường số ngày càng phức tạp. Hướng đến Ngày Quốc tế thiếu nhi (1/6) năm nay, Vinamilk đã đ
Hải Phòng: Gần 62.000 thí sinh bước vào kỳ thi tuyển sinh lớp 10

Hải Phòng: Gần 62.000 thí sinh bước vào kỳ thi tuyển sinh lớp 10

Ngày 31/5, hơn 61.700 học sinh trên địa bàn Hải Phòng chính thức bước vào kỳ thi tuyển sinh lớp 10 THPT năm học 2026-2027. Đây là kỳ thi có quy mô lớn, nhận được sự quan tâm đặc biệt của phụ huynh, học sinh và toàn xã hội.
Những ngày tháng Tư về xã Anh hùng Hàm Liêm

Những ngày tháng Tư về xã Anh hùng Hàm Liêm

Trong cái nắng đầu hè của những ngày tháng Tư lịch sử, chúng tôi trở lại xã Hàm Liêm, tỉnh Lâm Đồng
Lan tỏa phong trào hiến máu tình nguyện, chung tay vì cộng đồng

Lan tỏa phong trào hiến máu tình nguyện, chung tay vì cộng đồng

Sáng ngày 7/4, Trường Đại học Hàng hải Việt Nam phối hợp với Sở Y tế thành phố Hải Phòng và Hội Chữ thập đỏ thành phố tổ chức Lễ phát động hưởng ứng Ngày Sức khỏe toàn dân, Ngày Sức khỏe Thế giới và Ngày Toàn dân hiến máu tình nguyện.
Nét đẹp bình dị của một phiên chợ quê vùng chiêm trũng

Nét đẹp bình dị của một phiên chợ quê vùng chiêm trũng

Chợ quê, chợ phiên — nơi lưu giữ bao phong tục, tập quán và nếp sinh hoạt truyền thống của người dân vùng quê chiêm trũng xứ Thanh
Giữ hồn tơ lụa Cổ Chất: Khi tiếng thoi còn neo ký ức

Giữ hồn tơ lụa Cổ Chất: Khi tiếng thoi còn neo ký ức

“Nam Định có bến đò Chè, có tàu Ngô Khách, có nghề ươm tơ…” câu ca cũ như một lời nhắc về thời vàng son của xứ tơ tằm, nối quá khứ với hiện tại. Giữa miền ký ức ấy, có một ngôi làng lặng lẽ bên dòng sông Ninh -Làng lụa Cổ Chất, từng được coi là “đất tổ” của tơ tằm vùng Nam Định cũ.
Xã Phú Khê rộn ràng hướng tới Ngày bầu cử đại biểu Quốc hội khóa XVI

Xã Phú Khê rộn ràng hướng tới Ngày bầu cử đại biểu Quốc hội khóa XVI

Những ngày đầu tháng Ba, về xã Phú Khê (tỉnh Phú Thọ), dễ dàng cảm nhận không khí rộn ràng, phấn khởi đang lan tỏa khắp các tuyến đường trung tâm, khu dân cư và nhà văn hóa. Cờ Tổ quốc tung bay đỏ thắm, băng rôn, khẩu hiệu tuyên truyền được treo trang trọ

Tin đọc nhiều

Phiên bản di động