Tia nắng mùa Xuân

Bình phải dò dẫm hồi lâu, cố gắng lách nghiêng người giữa cái khe hở được tạo thành bởi hai dãy nhà liền kề, mới tới được vị trí cần đặt chiếc đèn pin.

Cái Hà, bạn nó phải nằm ở buồng bệnh cách li này một tuần rồi, chẳng ai được tiếp xúc, trừ các thầy thuốc. Mẹ Bình là bác sĩ, lại chịu trách nhiệm trực tiếp phòng bệnh này, muốn vào làm việc cũng phải mang trang bị như những nhà thám hiểm khi đến sao Hỏa trong các phim viễn tưởng vậy.

Mẹ Bình bảo: “Phòng điều trị hiện tại chỉ còn có một mình Hà nằm lại. Mấy người bị căn bệnh lạ giống y như Hà, đã được gia đình chuyển lên các bệnh viện lớn ở tuyến trên rồi.”

Hà về sống với bà ngoại kể từ khi mất cả bố lẫn mẹ. Sinh hoạt hằng ngày của hai người, đều nhìn vào suất lương hưu hằng tháng của bà. Do không có tiền, nên bà ngoại đành để Hà ở lại cái viện tuyến huyện này vậy. Cũng may mà Hà còn có cái điện thoại di động được tặng hôm sinh nhật, nên Bình mới nắm được mọi thông tin qua tin nhắn. Đấy là cái điện thoại của bố Bình loại ra, để lăn lóc ở góc ngăn kéo bàn khi thay cái mới - Do nó không đủ các tính năng rất cần cho công việc hằng ngày - Ấy là bố nói với nó như vậy, khi có trong tay cái máy điện thoại hiện đại do đối tác tặng. Gọi là cũ, nhưng lúc Bình bóc giấy bảo quản ra dán lại, nó vẫn sáng choang. Trông còn xịn hơn cả cái điện thoại Bình đang dùng. Bởi hai cái một loại và đều được bố nó mua cùng vào một thời điểm.

* *

Một lần vào giờ giải lao giữa hai tiết, Hà hỏi Bình mượn cái điện thoại để nhắn tin cho đứa bạn thân ở trường cũ. Lúc bấy giờ Bình đang mải mê vào mạng. Thoạt đầu cậu cũng thấy hơi bực khi bị quấy rầy, song vẫn đưa cho bạn. Bình thầm nghĩ: “Trong lớp cũng nhiều bạn có điện thoại di động! Sao Hà không mượn những đứa khác mà lại nhằm vào đúng lúc mình đang có việc bận?” Dường như Hà nhận biết được ý nghĩ của Bình, nó nhẹ nhàng phân trần: “Tại mình đã trót hẹn, gọi cho cô bạn ở lớp cũ vào giờ này!”.

Minh họa Trần Nhương
Minh họa Trần Nhương

Hôm sinh nhật mình, lúc Bình đi mời các bạn trong lớp, được lớp trưởng bảo:

- Lớp mình có mày với cái Hà trùng ngày sinh nhật!

- Vậy à! Tại sao tao không biết nhỉ? Chẳng biết bạn ấy có tổ chức sinh nhật không?

- Mày có mời nó không?

- Mẹ tao bảo mời cả lớp mình!

- Chắc gì nó đã đi.

- Sao không?

- Vì nó lấy đâu ra tiền mua quà mừng!

Bình tìm Hà ngỏ lời:

- Giờ tớ mới biết, hai đứa mình có cùng ngày sinh!

- Mình biết từ lâu rồi!

Bình thắc mắc:

- Làm sao cậu biết?

- Bà ngoại mình bảo: Lúc sinh cậu, bác đẻ mổ! Sau lại phải dùng kháng sinh liều cao, nên không có sữa!

Bình tưng tửng:

- Thế dạo đó mình sống bằng gì?

Hà tủm tỉm:

- Cậu toàn bú chực mẹ mình!

- Cậu phịa! Làm gì có chuyện ấy?

Hà khẳng định:

- Mình nói thực mà!

- Tớ chưa bao giờ thấy ai nhắc tới chuyện này cả!

Hà tỉnh bơ:

- Bà ngoại mình còn kể: “Dạo đó cậu tham ăn lắm! Mẹ mình để cậu rúc một bên, phía còn lại dành cho mình. Vậy mà còn lấy tay đẩy người ta ra, không cho bú”.

Bình phì cười:

- Cậu chỉ giỏi bịa! Tớ không tin?

Hà tủm tỉm:

- Mình cũng chẳng cần cậu tin!

Bình lén ra một chỗ, điện hỏi mẹ. Lúc mẹ nó khẳng định những điều đó là sự thực! Bình ngẩn người ra.

Mẹ nó còn nói thêm: “Nhưng theo mẹ được biết, hai bác ấy đã chuyển nhà tới sống ở trên thành phố từ lâu rồi!”.

Bình giải thích: “Bạn ấy mới chuyển về đây từ hồi đầu năm học! Nghe đâu bố mẹ Hà mất do tai nạn giao thông. Hiện tại bạn ấy đang ở với bà ngoại!”.

Mẹ nó trách: “Sao con không nói cho mẹ biết?”.

Bình thanh minh: “Tại năm nay đầu cấp, lớp của con đang theo học toàn bộ là những bạn mới!”.

Im lặng. Một lúc lâu sau mẹ nó bảo: “Hôm nay, con mời bằng được bạn Hà đến nhà mình. Mẹ sẽ tổ chức sinh nhật cho cả hai đứa!”.

Bình ngẩn người ra trước những thông tin mới nắm được, rồi nó chạy đi tìm Hà vào cái giờ giải lao tiết sau. Bình bâng quơ:

- Giờ mới biết hai đứa mình có cùng ngày sinh nhật - Thấy Hà im lặng, Bình nói tiếp - Bạn ước mong gì trong ngày này?

Hà tần ngần:

- Giờ mình chẳng dám ước điều chi cả.

- Sao thế?

- Vì nó khó trở thành hiện thực?

Bình bày tỏ:

- Còn tớ muốn cái gì đều được cả!

- Thích nhỉ!

- Có khi ước một được hai!

Hà tròn mắt:

- Cậu bịa!

Bình khẳng định:

- Thật đấy! Có lần tớ nói với cả bố, lẫn mẹ mong muốn của mình trong ngày sinh nhật. Thế là cả hai người đều bí mật giấu nhau đi siêu thị mua tặng mình.

Hà buột miệng:

- Đêm qua tớ mơ được tặng một cái điện thoại di động. Lúc tỉnh dậy thấy chỉ là giấc mơ, tiếc quá.

Thế là Bình về nhà lấy cái điện thoại bố loại ra, mang đến tiệm bảo dưỡng, lắp sim mới, dán ninon bảo quản tặng bạn. Hà có điện thoại di động từ đó.

* *

Bình nghe mẹ nói về căn bệnh lạ: Sốt chưa rõ nguyên nhân mà Hà đang mắc phải. Tất cả các bệnh nhân nhập viện cùng Hà đều ở trạng thái mê man, sốt cao nhiều ngày không dứt. Trong khi phác đồ điều trị mà bệnh viện đưa ra chưa cho kết quả khả quan, thì các gia đình có điều kiện đều xin chuyển cho người nhà mình lên tuyến trên. Họ lo lắng khi nghe các phương tiện thông tin đại chúng nói nhiều về dịch bệnh, được biểu hiện đặc trưng bằng thân nhiệt cao, đang hoành hành nhiều nước trên thế giới.

Mẹ Bình còn nói: “Hiện tại Hà rất yếu, được truyền dịch liên tục, thời gian tỉnh táo rất ít! Đây là ca bệnh đặc biệt! Phải tuân thủ tuyệt đối theo phác đồ điều trị đã được cấp trên phê duyệt. Thời gian tới, mẹ buộc phải trực đặc biệt ở khu vực cách ly. Hai bố con ở nhà tự lo mọi thứ”.

Những tin nhắn qua lại hằng ngày giữa Hà và Bình:

“… Mình không còn cảm giác về ngày và đêm nữa!

- Sao thế?

- Hiện tai mình chỉ có tỉnh và mê.

- Cậu phải cố gắng tỉnh thật nhiều.

- Mở mắt ra là mình lại thấy căn phòng điều trị với ánh sáng nhạt nhòa, được tạo nên bởi một cái bóng đèn Compact cũ.

- Trước đây, căn phòng ấy đã từng là nơi làm việc của mẹ tớ!

- Phòng làm việc của mẹ cậu?

- Dạo dẫy nhà kế bên chưa được xây, căn phòng ấy lúc nào cũng ngập tràn gió và ánh sáng! Ban ngày chẳng bao giờ phải bật điện cả!

- Thích nhỉ!

- Ở đó có bóng đèn neon cơ mà.

- Cái bóng ấy bị hỏng rồi!

- Mà này, tớ biết có lối đi phụ dẫn đến khu nhà đó!

- Thế à.

- Tớ đến thăm cậu nhé?

- Cậu không được đến đây!

- Sao thế?

- Bởi bây giờ, đây là khu vực cách li đặc biệt!

- Lúc tỉnh, sao Hà không tranh thủ ra ngoài cửa để thay đổi không khí?

- Phòng cách li, cửa lúc nào cũng phải đóng kín, nó chỉ được mở khi có các nhân viên y tế đến làm nhiệm vụ!

- Thế nó có bị khóa không?

- Mình không biết! Nhưng các thầy thuốc tới đây, tất cả đều phải đeo mặt nạ!

- Chắc nom họ buồn cười lắm?

- Trông họ mờ ảo, giống hệt nhau.

- Thì đồ bảo hộ quy định buộc mọi người phải tuân theo!

- Mà này, may mà mình còn có mẹ bạn.

- Cậu nhận ra mẹ tớ?

- Mình nhận được bác qua một lần khám bệnh!

- Cậu đang mong ước điều gì, cứ nói với tớ, đừng ngại.

- Bây giờ mình chỉ muốn, nhìn thấy một tia nắng ban mai.

- Nhưng bây giờ là mùa Xuân, nắng sớm của nó yếu lắm. Chẳng rực rỡ như ánh bình minh của mùa Hè đâu!

- Nhưng là những tia nắng ấm! Luôn mang theo hơi thở của đất trời! Chỉ cần nó xuất hiện là cây cối đâm chồi, nảy lộc. Rồi tiếp đến sẽ là muôn hoa đua nở!

- Nhưng sao cứ phải là những tia nắng của mặt trời buổi sáng?

- Thì mình phải nằm ở phòng cách li này cả tuần nay rồi! Chỉ mong sao một ngày mới tới thôi. Mà ước muốn được ngắm bầu trời lúc bình minh với mình bây giờ khó quá! Chắc nó chỉ trở thành hiện thực lúc mình khỏi bệnh.

- Chắc chắn cậu sẽ có rất nhiều những khoảng khắc như vậy!

- Mình vừa nghe nhân viên y tế nói với nhau, vào sáng ngày mai sẽ mất điện toàn bộ.

- Mất điện toàn bộ?

- Mình lại phải nằm trong bóng tối một mình rồi.

- Bệnh viện còn có máy phát điện!

- Mọi người còn nói, dung lượng điện của máy phát chỉ đủ dùng cho các việc quan trọng.

- Mình sẽ nhờ mẹ chuyển cho bạn cái đèn pin để bàn!

- Mình quen rồi! Không cần đâu…”.

* *

Bình nắm rất rõ cái khe hở được tạo thành ở giữa hai dãy nhà này là do, có lần nó đã chui vào đó nhặt đồ bị rơi qua cửa sổ lúc tới chơi phòng làm việc của mẹ. Sau này thấy cái cửa sổ kính đó không còn tác dụng nữa, người ta đã dùng đinh đóng chặt nó lại.

Tối qua, lúc thay pin mới cho cái đèn để bàn, Bình thử các chức năng của đèn trong bóng tối. Lúc chuyển sang chế độ pha, vô tình luồng ánh sáng rọi thẳng vào cái gương được gắn ở cánh cửa tủ đứng. Một luồng ánh sáng đỏ rực hắt ngược lại mảng tường đối diện. Bình thần người ra nhìn nguồn ánh sáng mới được tạo thành. Một ý nghĩ chợt đến, ánh sáng này khác chi tia nắng mặt trời. Bình suy tính: “Nếu sáng mai, trước khi đưa cái đèn này cho mẹ. Mình sẽ lẻn theo lối cổng sau của bệnh viện, chui vào cái ngách nhà, đặt hướng đèn pin cho ánh sáng rọi qua cửa sổ phòng điều trị của Hà. Khi nhìn thấy nó, chắc Hà sẽ cho đó là những tia nắng ban mai!? Mình sẽ bấm điện thoại đánh thức Hà. Sau đó mình mới lấy đưa nó cho mẹ”.

Buổi sáng, Hà được tiêm thuốc điều trị sớm hơn mọi lần. Hôm nay, là ngày mẹ Bình vui mừng hơn cả. Bà mừng vì một phần vừa nhận được thông báo, các mẫu bệnh phẩm của Hà gửi đi xét nghiệm ở tuyến trên không có gì đặc biệt. Phần khác, khi bà nhận thấy Hà đã tỉnh táo rất nhiều, thân nhiệt giảm đáng kể. Trước lúc đi làm việc khác, bà cho Hà biết: “Bệnh viện sắp mất điện, cháu chịu khó nằm trong bóng tối một chút. Chốc bác sẽ đem đến cho cháu một cái đèn pin để bàn. Cái đèn do Bình chuẩn bị từ tối hôm qua!” Hà thì thào: “Không sao đâu, cháu lại thấy buồn ngủ rồi!” Nói xong, Hà nhắm luôn mắt cho mẹ Bình yên lòng.

Rồi cô bé chìm vào giấc ngủ lúc nào chẳng hay. Trong giấc mơ chập chờn, Hà thấy bố mẹ đứng giữa một quầng sáng mờ ảo ở phía trước mặt. Hà chạy tới, nhưng khoảng cách giữa mình và bố mẹ không hề thay đổi. Thấy bố mẹ xua tay, không muốn đón nhận mình. Hà tủi thân, òa lên nức nở. Cái điện thoại để đầu giường bất chợt đổ chuông. Hình ảnh bố mẹ tan biến thành nguồn ánh sáng chói lòa. Hà tỉnh giấc, mở mắt. Cô bé thấy những tia nắng ban mai của mùa Xuân rọi qua ô cửa kính

Truyện ngắn của Trần Ngọc Dương

Tin liên quan

Cùng chuyên mục

Thị xã nhỏ thời bao cấp

Thị xã nhỏ thời bao cấp

Tôi đã trải qua những năm tháng của một thời bao cấp thiếu thốn, gian khó, nhưng trong tôi đó là khoảng thời gian ấm áp tình người và trở thành phần ký ức không thể nào quên.
Cơm nắm thời bao cấp

Cơm nắm thời bao cấp

Vào những năm ấy, các tiết học buổi sáng trên lớp quá 11 giờ trưa mới có hồi trống tan. Ai nấy đều mệt nhoài với khối lượng lớn bài vở kiến thức. Vì có lịch buổi chiều lao động, chúng tôi mang cơm nắm đi theo. Ngồi ngay tại bàn học, lần mở nắm cơm đã nguội ngắt tròn như quả cam, ăn với muối vừng.
Ước mơ và hiện thực

Ước mơ và hiện thực

Trung tuần tháng Ba. Trời còn rét nàng Bân, ai nấy đều phải co ro trong những chiếc áo ấm. Tôi đến phòng khám bệnh số 102, khoa Nội tổng hợp - Bệnh viện Đa khoa Đông Anh, Hà Nội.
Đất lành

Đất lành

Cõi đời, mỗi con người sinh ra đã mang theo một hoàn cảnh riêng, một số phận khác nhau, không ai giống ai. Có người từ thuở lọt lòng đã được bao bọc, nâng niu, lớn lên trong đủ đầy, bước ra đời có người đón, kẻ đưa. Nhưng cũng có người, khi tuổi đời còn chưa kịp nhận thức, đã phải vật lộn giữa dòng đời nghiệt ngã, không quê hương, không nơi nương tựa, sống lay lắt bằng những gì người khác bỏ lại.
Tiếng vọng của núi

Tiếng vọng của núi

Chiều muộn, những dải mây tím nhạt lững lờ trôi ngang dãy núi phía tây. Ánh nắng cuối ngày nghiêng xuống những triền đồi, phủ lên con đường đất đỏ một màu trầm lặng. Hùng dừng xe ở đầu con dốc quen thuộc, đứng yên hồi lâu nhìn về phía dãy núi trước mặt. Ngọn núi vẫn đứng đó, trầm mặc và vững chãi, như thể thời gian chưa từng chạm tới.

Tin khác

Bóng cha, dáng mẹ những mùa đời lặng lẽ tỏa hương

Bóng cha, dáng mẹ những mùa đời lặng lẽ tỏa hương
Có những điều càng đi qua năm tháng, càng lắng lại thành ký ức sâu thẳm, như mạch nước ngầm nuôi dưỡng tâm hồn. Với tôi, đó là bóng cha và dáng mẹ - hai con người đã đi qua chiến tranh, đi qua nhọc nhằn đời thường, để trở thành điểm tựa bình yên và là niềm tự hào lặng lẽ của con cháu.

Ngược sóng

Ngược sóng
Biển chiều nay lạ lắm... Những con sóng bạc đầu không còn vỗ về bờ cát hiền hòa như mọi khi mà cứ chồm lên như muốn đập tan, nghiền nát một nỗi niềm u uất nào đó đang âm ỉ cháy dưới đáy tầng sâu thẳm.

Mối hàn của thời gian

Mối hàn của thời gian
Ông Lâm đã ngoài sáu mươi, cái tuổi lẽ ra phải được thảnh thơi thì ông vẫn bầu bạn với lửa và sắt. Cả một đời bấm máy hàn, đôi tay ông giờ đây chi chít những dấu vết thời gian, nham nhở như những đường hàn lỗi.

Thư viện di động diệu kì

Thư viện di động diệu kì
Ở làng Tân Lập, có một âm thanh còn thân thuộc hơn cả tiếng loa phường hay tiếng chổi tre xào xạc trên sân mỗi buổi chiều tà. Đó là tiếng chuông xe đạp “leng keng” của ông Lâm. Tiếng chuông ấy như một lời chào sớm, len qua những giậu dâm bụt, băng qua những nếp nhà lợp ngói đỏ và bãi cỏ sau làng, để rồi dừng lại thật êm dưới gốc bàng già nua trước quán nước đầu đình.

Hai lần Trung thu trong đời

Hai lần Trung thu trong đời
Cơn gió chiều tháng Tám từ cánh đồng trước làng luồn qua bờ vách nứa mỏng manh phả hơi mát căn nhà tranh cuối xóm trại. Bà ngoại đặt bé Na, đứa cháu mới hơn một tuổi vào vòng tay ấm áp, đôi mắt bà nhòa đi vì đã nhiều ngày thức trắng. Mẹ nó vừa nhắm mắt sau nhiều tháng bệnh nặng, còn cha nó đã hi sinh ngoài chiến trận khi con gái chưa chào đời.

Mẹ

Mẹ
Mẹ ơi, con ra đời không cha/ Tuổi ấu thơ ngọt ngào hương sữa mẹ/ Ba mươi năm con vẫn còn thơ bé/ Vẫn ngóng mẹ về sau buổi chợ tan trưa…

Cơn mơ hoa cỏ trắng

Cơn mơ hoa cỏ trắng
Khoảng dăm năm trở lại đây, sức khỏe của ông Cầm hình như xuống đến mức cuối cùng. Mỗi năm, khi mùa Đông đến, ông ít nói hơn, cứ vào đợt gió lạnh đầu tiên thổi qua làng, lá ngay đêm ấy ông lại đốt một đống củi nhỏ trong bếp.

Người giữ sao

Người giữ sao
Những ngày cuối năm, không gian như đặc quánh lại bởi mùi khói rơm rạ và hương tràm khô theo gió thốc từ cánh đồng vào tận ngõ sâu. Nắng chiều buông mình xuống hiên nhà ông Tự, yếu ớt và mong manh, nhuộm màu hổ phách lên mái ngói âm dương đã bạc thếch. Giữa khung cảnh nhập nhoạng ấy, ông Tự ngồi trên chiếc ghế gỗ sờn mòn, đôi tay gầy guộc tỉ mẩn thắp lên ngọn đèn dầu bé nhỏ.

Chuyện “Ma nữ” trên Giồng Cát

“Cái giồng cát ấy - từ Mỹ Lương đi chợ Gừa, hồi xưa ma nhiều lắm!” - Bà nội tôi lúc đó kể: Trên giồng có nhà ông Hội đồng Sâm, giàu sang nhất vùng.

Ngày cây đu đủ ra hoa

Bà Vân chậm rãi mở hai cánh cửa gỗ lim đã đen bóng màu thời gian, tiếng kèn kẹt vang lên phá tan bầu không khí tĩnh lặng buổi sớm mùa Hạ.

Xa xăm chốn cũ

Vài lần tôi nói với mẹ, bao giờ thong thả, tôi sẽ dẫn mẹ về rạch Bông Dừa một lần nữa. Nhưng rồi thời gian, khoảng cách địa lí và nhiều thứ khác đã khiến tôi quên đi lời hứa với mẹ, với rạch Bông Dừa mát rượi được che chắn bởi những rặng dừa xanh biêng biếc…

Món quà của người giao hàng

Anh chị có một cửa hàng bán quà lưu niệm cho trẻ con. Cửa hàng lúc nào cũng đông khách, đặc biệt là trẻ con. Vào những ngày lễ lớn, mặc dù đã thuê thêm vài người làm nhưng đôi vợ chồng này vẫn không ngơi tay vì lượng khách nhí đông nghẹt.

Trách nhiệm

Mấy hôm nữa đã là tháng Bảy. Điểm hẹn đặc biệt.

Ngôi nhà dưới chân núi Sim

Mây đang gồng mình quảy gánh củ mài đem giao cho quán bà béo thì đứa con gái lên 9 tuổi hớt hải chạy ra gọi:

Chờ em ở cuối con đường

Đúng như người ta vẫn nói, cửa sinh cũng là cửa tử. Trong không khí căng thẳng đến nghẹt thở, tiếng hô hoán của y, bác sĩ hòa lẫn với âm thanh lộc cộc của chiếc xe đẩy lao đi với tốc độ nhanh nhất về phía phòng Cấp cứu, Duy siết chặt bình truyền trong tay, vừa chạy theo giường đẩy vừa gào lên tuyệt vọng: “An! Không được ngủ! An! Mở mắt ra đi em!”.
Xem thêm
Tiếng trống gìn giữ hồn cội nguồn của dòng họ Nguyễn Như

Tiếng trống gìn giữ hồn cội nguồn của dòng họ Nguyễn Như

tiếng trống tế của dòng họ Nguyễn Như là biểu tượng của lòng thành kính tổ tiên, của tinh thần đoàn kết và ý thức gìn giữ di sản văn hóa dòng họ.
Niềm tự hào, khát vọng vươn lên từ những giá trị tốt đẹp trong bài thơ “Mừng Phật Đản”!

Niềm tự hào, khát vọng vươn lên từ những giá trị tốt đẹp trong bài thơ “Mừng Phật Đản”!

Từ cảm hứng về Thiền phái Trúc Lâm và vẻ đẹp thanh tịnh của đất Phật Yên Tử, tỉnh Quảng Ninh, bài thơ "Mừng Phật đản" của tác giả Hồng Gai đã gửi gắm niềm tự hào về truyền thống văn hóa - tâm linh dân tộc, đồng thời khơi dậy khát vọng an hòa, đoàn kết và phát triển của quê hương, đất nước trong thời kỳ mới.
Người cao tuổi phường Hội An Tây hát mãi bản tình ca quê hương

Người cao tuổi phường Hội An Tây hát mãi bản tình ca quê hương

Tối 15/5, tại khu vực bờ hồ Trảng Kèo (phường Hội An Tây, TP Đà Nẵng), Hội NCT phường tổ chức Liên hoan Tiếng hát Dân ca NCT với chủ đề: “NCT phường Hội An Tây - Hát mãi bản tình ca quê hương”.
Miền di sản tâm linh bên thượng nguồn sông Hồng

Miền di sản tâm linh bên thượng nguồn sông Hồng

Giữa núi non trùng điệp nơi thượng nguồn sông Hồng, Đền Đại An hiện lên như một khoảng lặng linh thiêng giữa đại ngàn. Trải qua hàng trăm năm tồn tại, ngôi đền không chỉ là nơi gửi gắm đời sống tâm linh của cư dân bản địa mà còn lưu giữ nhiều lớp ký ức văn hóa, lịch sử của miền sơn cước bên dòng sông Hồng.
Nghệ An khai hội Làng Sen 2026, lan tỏa khát vọng phát triển

Nghệ An khai hội Làng Sen 2026, lan tỏa khát vọng phát triển

Tháng Năm về, hàng triệu trái tim người Việt lại bồi hồi hướng về Làng Sen – quê hương Chủ tịch Hồ Chí Minh kính yêu.
Lễ hội Làng Sen 2026 lan tỏa giá trị quê hương Bác Hồ

Lễ hội Làng Sen 2026 lan tỏa giá trị quê hương Bác Hồ

Lễ hội Làng Sen năm 2026 tại Nghệ An với quy mô lớn, nhiều hoạt động văn hóa – nghệ thuật đặc sắc, hướng tới kỷ niệm 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh
Bế mạc Giải Tennis Báo chí Nghệ An lần thứ VIII năm 2026

Bế mạc Giải Tennis Báo chí Nghệ An lần thứ VIII năm 2026

Sau 2 ngày tranh tài sôi nổi và hấp dẫn, tối 30/5, Giải Tennis Báo chí Nghệ An lần thứ VIII năm 2026 đã chính thức bế mạc
Giải Tennis Báo chí Nghệ An lần thứ VIII: Sôi động và nhân văn

Giải Tennis Báo chí Nghệ An lần thứ VIII: Sôi động và nhân văn

kỷ niệm 101 năm Ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam, Giải Tennis Báo chí Nghệ An lần thứ VIII chính thức trở lại quy mô lớn, thu hút gần 300 vận động viên tham gia
Hải Phòng Legacy Marathon 2026 lan tỏa tinh thần “Chạy nhanh - Sống xanh”

Hải Phòng Legacy Marathon 2026 lan tỏa tinh thần “Chạy nhanh - Sống xanh”

Sáng ngày 17/5, tại đảo Vũ Yên, TP Hải Phòng, Giải chạy Hải Phòng Legacy Marathon 2026 - Dấu chân thành phố Cảng đã chính thức diễn ra với sự tham gia của hơn 8.000 vận động viên chuyên nghiệp và phong trào đến từ nhiều tỉnh, thành trên cả nước cùng một số runner quốc tế.
Cảm ơn chú nhé!

Cảm ơn chú nhé!

Nhân ngày sinh nhật sếp, hắn xách lễ đến nhà mừng sếp. Ra mở cửa là vợ sếp. Nhìn hắn một lúc rồi buột miệng:

Concert của siêu sao G-DRAGON thăng hoa giữa đại dương ánh sáng Ocean City

Tối 8 và 9/11, Ocean City gần như “nổ tung” với concert G-DRAGON 2025 WORLD TOUR [Übermensch] IN HANOI, presented by VPBank; sự kiện do 8Wonder tổ chức đã đón gần 100.000 khán giả trong nước và quốc tế. Từ những bản hit huyền thoại cho đến những chia sẻ đầy xúc động, “ông hoàng Kpop” đã mang đến những màn trình diễn mãn nhãn, thăng hoa và tràn năng lượng.

Ocean City "bùng nổ" trước giờ G: Fan Việt và quốc tế cuồng nhiệt đổ về, tạo nên trải nghiệm âm nhạc hiếm có

Chỉ còn vài tiếng trước giờ concert G-DRAGON 2025 WORLD TOUR [Übermensch] IN HANOI, presented by VPBank chính thức lên đèn, 8Wonder Ocean City đang trở thành tâm điểm sôi động nhất Hà Nội. Dòng người đổ về mỗi lúc một đông, khắp nơi đều tràn ngập sắc màu,

Tin đọc nhiều

Phiên bản di động